Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương

“Tách!”
Giọt nước cafe màu nâu sẫm thấm ướt tay anh, hơi nóng ngùn ngụt bốc lên, khiến cả tay anh tấy đỏ, in hằn những gân xanh nổi đầy. Trong đầu anh lúc này chỉ là vô số những câu nói được lặp đi lặp lại của chủ tịch Nguyễn, vốn không hề để ý đến ly cafe nóng đã bị đổ lên bàn tay của mình…
“Hai năm trước, nếu như người mà cô đụng phải không phải là chiếc xe của con tôi, thì có lẽ bây giờ cô vẫn chỉ là một cô gái xấu xí với nửa khuôn mặt bị biến dạng…”
Xưa kia là cô gái xấu xí, vậy chẳng lẽ khuôn mặt bây giờ là do phẫu thuật thẫm mĩ mà ra hay sao????
Cô gái xấu xí…nửa khuôn mặt bị biến dạng… !!!!!
Tim anh dường như bị ai đó bóp nghẹn, bờ ngực càng tưng tức, khó chịu… đôi mắt trở nên vô cùng hoảng loạng, đảo liên tục xung quanh tìm kiếm…
“Rầm!”
Tiếng đập bàn vô cùng lớn đến mức khiến cả quán đều kinh ngạc ngoái đầu nhìn, mắt tỏ rõ khó chịu nhìn về phía cuối vách tường…
Quốc Thịnh như sực tỉnh, dùng toàn bộ sức lực phóng như bay ra ngoài, nhưng rồi nhanh chóng bị một lực kéo thật mạnh, kèm theo là thanh âm của một cô gái nói tiếng hàn.
Thẫn thờ xoay đầu lại, anh bắt gặp khuôn mặt của cô gái phục vụ, tay bíu chặt lấy cánh tay anh tỏ ý đòi tiền, cuối cùng anh dùng bàn tay run rẩy của mình lôi từ trong túi ra số tiền, nhét vào tay cô gái rồi cuống cuồng lao thật nhanh ra cửa.
Anh không phải bị ảo giác?
Giọng nói mà anh đã nghe được từ người con gái Jessica kia, đích thị là Phương Nhã của anh!!!
Ông trời thật trớ trêu, cho anh gặp lại cô … nhưng khi đứng ở trước mặt, cự ly gần nhau như thế, anh lại không nhận ra được người con gái anh vẫn yêu!!!
Anh lao đi tìm kiếm bóng hình người con gái vừa mới khuất dạng. Bất chợt, tim anh đập mạnh, cảm giác cảnh báo cho anh biết rằng… cô gái Jessica kia đích thị là Phương Nhã của anh, là Phương Nhã!!!!
“Phương Nhã!!!”
Quốc Thịnh điên cuồng gào lên, đứng giữa biển người qua lại, sống mũi cảm thấy cay cay, nhưng không tài nào nặn nổi một giọt nước mắt.
Trong khoảnh khắc, bốn bề xung quanh, mọi người đều đứng lại, hướng mắt nhìn về nơi phát ra tiếng hét đầy đau đớn kia. Quốc Thịnh sững người, trợn trừng nhìn về phía trước, mái tóc uốn cong bồng bềnh trong gió, tà váy trắng khẽ đung đưa như trêu ngươi, Quốc Thịnh nghẹn ngào, anh thấy rồi! Anh thấy cô rồi…
Từ xa, Phương Nhã xoay đầu lại, hai hàng nước mắt chảy dài chưa kịp khô nay lại một phen chết đứng khi một lực mạnh từ đâu lao tới, ôm chầm lấy mình, cả người run rẩy, môi nghẹn ngào:
“Phương Nhã, tìm được rồi! Anh tìm thấy em rồi!”
Lồng ngực anh như nổ tung, siết chặt lấy thân hình mảnh mai, cố ép chặt người con gái đó vào lòng mình, giọng nghẹn ngào, đứt quãng, tay càng ôm chặt lấy cô hơn.
Phương Nhã đờ cả người, vòng tay rắn chắc đầy mạnh mẽ của người con trai lạ mặt ghì siết lấy mình đến nỗi cô cảm thấy nhói đau. Hiện thực trước mắt khiến cô không khỏi bàng hoàng, mắt trợn trừng hoảng hốt:
“Anh… anh làm gì vậy? Buông… buông ra!”
Cô vùng vẫy, dùng hết sức lực đưa hai tay đẩy anh ra, cảm thấy dường như sắp nghẹt thở đến nơi. Không chịu nổi liền hét lên đầy hoảng loạn. Thế nhưng vòng tay cường bạo ấy quyết không buông cô ra, cứ thế mà siết càng lúc càng chặt.
Mãi một lúc sau trấn tĩnh lại, Quốc Thịnh mới nhận ra thân hình mảnh mai kia đang run rẩy, anh mới hoảng loạng buông cô ra, nhưng đáy mắt vẫn tràn đầy sự kích động, hai tay nắm chặt lấy vai cô như sợ rằng chỉ cần sơ suất một chút thôi, người con gái kia sẽ bỏ anh mà đi mất.
“Xin lỗi… xin lỗi em, anh kích động quá, cho nên…”
Chát!
Sắc mặt Quốc Thịnh tái xanh, một bên má trái lặng lẽ nhận lấy cái tát như trời giáng từ Phương Nhã. Anh ngây dại nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô mà không khỏi bàng hoàng. Cô… tát anh?
“Đồ xấu xa, ai cho phép anh ôm tôi. Tôi là Jessica, không phải là Phương Nhã gì cả? Anh có bị điên không vậy??”
Cô rơm rớm nước mắt, trừng mắt nhìn người con trai trước mặt mà không tránh khỏi ghê tởm. Vài giây trước, tâm trạng cô vô cùng nặng nề khi nghĩ đến chuyện của cô và Kevin, thì bây giờ lại gặp phải một tên tâm thần, tự động ôm chầm lấy cô như thế. Hôm nay là cái ngày gì vậy???
Cô uất ức nhìn chằm chằm vào anh thật lâu, đến lúc sau mới phát hiện, anh ta chính là người con trai hôm qua cô gặp ở thang máy:
“Anh… anh là…”
“Phương Nhã!!!”
Nhìn vào đôi mắt to tròn quen thuộc ấy, tim anh nhói lên, tận sâu trong lòng anh đang gào thét, cảm giác đang mách bảo người con gái trước mặt chính là Phương Nhã của anh, là người con gái bấy lâu anh tìm kiếm!!!
Thế nhưng, sao cô vẫn không nhận ra anh…?
Chúng ta, đã từng yêu nhau như thế!!!
Cố kiềm chế cơn phẫn nộ sắp trào ra, Quốc Thịnh chầm chậm… chầm chậm tiến đến gần, khẽ đưa tay, sờ vào mái tóc lòa xòa trước mặt của cô, vén qua một bên… tim phút chốc cũng nhảy dựng, đợi chờ một cơ hội duy nhất chứng minh được cô chính là Phương Nhã…
Vết thương do phỏng nặng, từ bên má trái xuống phía cổ dưới, và một bên vai trái cũng bị phỏng nặng. Đó chính là vết tích để lại sau vụ tạt axit mà Cẩm Tú đã gây ra hai năm về trước. Những ký ức đó, những mảnh vỡ vụn vặt, những vết tích còn sót lại, tất cả đều như tái hiện lại trước mắt.
“Tách!”
Một giọt nước mắt khẽ rơi trên gương mặt Quốc Thịnh, anh run rẩy, nhìn chằm chằm vào vành cổ phía dưới của Phương Nhã. Vết sẹo lồi lõm in hằn trên cổ, chính là chứng minh duy nhất cô chính là Mai Phương Nhã!!!!
“Phương Nhã, em đúng là Phương Nhã rồi!”
Đôi mắt Quốc Thịnh đỏ ngầu, long lanh tia nhìn đầy vui sướng, mừng rỡ. Cuối cùng qua bao nhiêu thời gian, dù phẫu thuật gương mặt, cô vẫn còn lưu lại những vết tích bị phỏng năm đó trên người không xóa bỏ. Cũng chính vì vậy mà anh càng chắc chắn rằng cô chính là Phương Nhã. Nhìn vết sẹo bị che đi bởi chiếc áo kín cổ, lồng ngực anh như nổ tung, nghẹt thở.
Đứng dưới biển người rộng lớn, Phương Nhã kinh hãi hất tay người con trai trước mặt ra, cố vùng vẫy mãi mà vẫn không thoát khỏi, liền bực bội trừng mắt nhìn anh:
“Anh làm cái gì vậy? Tôi không ngờ anh lại là…”
Câu cuối cùng cô chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì đã bị anh nuốt mất trong nụ hôn cường bạo, anh siết chặt lấy cô, áp sát cả người cô ghì vào trong lồng ngực rắn chắc của mình, tham lam quấn lưỡi lấy môi cô, cố tách bờ môi ngọt lịm kia để tiến sâu vào bên trong. Nhưng chưa kịp đưa lưỡi vào thì anh chợt nhói lên ở vành môi, thoắt chốc mùi tanh của máu đã thoang thoảng nơi khóe miệng.
Tim anh nhói đau, nhưng vẫn cố gắng hôn lấy cô điên cuồng, kìm chặt cô đến không còn kẽ hở, mặc cho móng tay thon dài kia ghim chặt vào da thịt anh, bấu chặt đến hiện lên những vết hằn, vết sẹo… mà cứ cố chấp không chịu rời.
Cô đấm thùm thụp lên người anh, lại cắn thêm một phát lên môi anh, khiến máu rỉ ra, tràn vào trong khoang miệng. Đến lúc này cô mới bần thần nhận ra, bản thân mình không đủ sức để chống cự nữa, nhịn không nổi liền bật khóc.
Giọt nước mắt của cô, trong tích tắc khiến mọi hoạt động ban nãy của anh đều dừng lại. Ngỡ ngàng, đau đớn, anh chợt nhận ra mình đã làm cô sợ hãi, nhất thời liền buông tay ra, ríu rít xin lỗi:
“Phương Nhã, đừng khóc! Anh xin lỗi, anh xin lỗi! Anh không cố tình làm em sợ đâu, đừng khóc!”
Anh vừa nói vừa đưa tay lên lau giọt nước mắt trên má cô, nhưng không nghĩ là càng làm cô thêm hoảng sợ, hất tay ra khỏi anh như hất thứ gì đó đáng ghê tởm, sắc mặt cô chuyển sang xanh mét khiến tim Quốc Thịnh không khỏi nhói lên.
Cô dùng hết sức lực vùng chạy thật nhanh, nhưng không cách nào thoát khỏi vòng kìm hãm của Quốc Thịnh, tay anh cứ nắm chặt lấy cổ tay cô không buông, siết chặt đến mức cô có thể cảm nhận được xương sắp gãy, nhất thời la lên:...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây