watch sexy videos at nza-vids!



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh24 Giờ Trong Đời xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư


Nói gì thì nói, dù nổi tiếng đến đâu thì ba hoàng tử thần thông quảng đại kia cũng không có cách làm mỳ ngon lại nếu nó đã lỡ nở ra quá mức. Vì vậy tôi liền chuyển sự chú ý vào ly mỳ của mình, quyết tâm ăn thật ngon.

- Này! Cậu là học sinh mới chuyển vào lớp hôm nay đúng không? - Khi tôi còn đang đều đặn nhai nuốt, Anh Khoa xuất hiện và bắt chuyện. Được biết hoàng tử thể thao rất thân thiện, hoạt bát và hòa đồng, trong bộ ba thì đây là người dễ tiếp cận nhất.

Tiếp tục từ tốn nhai, tôi gật đầu. Làm ơn biến giùm đi! Tôi đang ăn.

- Cậu tên gì? Chuyển từ trường nào đến? - Xem ra cũng cùng câu hỏi với nữ sinh xinh đẹp ban sáng, chỉ khác là hỏi một lần.

Tôi nuốt mỳ trong miệng, miễn cưỡng trả lời:

- Minh An, đến từ Trung Anh. - Tốt nhất là nên kỳ thị Trung Anh như mấy học sinh khác, sau đó quay mặt lướt nhanh về chỗ và để yên cho tôi ăn.

- Trung Anh thì sẽ phải chịu kiếp cô đơn trong ngôi trường này đấy. - Khoa xoa cằm nhận xét, mày kiếm hơi nhíu lại, đôi mắt anh đào câu hồn nhìn tôi ái ngại.

Tôi rất muốn lạnh lùng yêu cầu người đối diện nói cái gì mà mình chưa biết, nhưng cuối cùng chỉ gật gật đầu. Dù sao cũng không nên gây chú ý. Tôi đến đây không phải để tìm rắc rối. Vào trường là để học mà. Hơn nữa Anh Khoa là con trai của hiệu trưởng, tuyệt đối có rảnh rỗi sinh nông nổi cũng đừng nên đắc tội.

- Thôi để tớ làm bạn cậu vậy. - Khoa suy nghĩ không lâu, miệng nở một nụ cười làm người khác đông cứng vì bị thu hút. Mẹ ơi! Người gì đâu cười đẹp đến thế? Mắt đẹp, mũi đẹp, miệng đẹp! Có để yên cho người ta ăn không thì bảo?

Tôi làm vẻ mặt khó xử, mắt tiếc nuối nhìn ly mỳ đang ngày một nở ra:

- Tớ có thể nhờ cậu một chuyện không?

- Cậu nói đi! - Khoa chăm chú lắng nghe, không hề có thái độ khó chịu khi mới quen biết đã nhờ vả.

- Cậu có thể trở về với đồng đội của mình và để yên cho tớ ăn mỳ không? - Tôi trước sau vô cùng nhỏ nhẹ, mang theo một chút ngại ngùng cùng cầu khẩn.

Khoa mất một giây nhìn tôi khó hiểu sau đó phá lên cười. Có cái gì để cười? Cười tôi tham ăn hay là cười chữa thẹn?

- Được được! Nếu cậu muốn ăn thêm có thể kêu, tính vào hóa đơn của tớ luôn. - Khoa rốt cuộc cũng rời đi, mang theo nụ cười vui vẻ trên môi.

Được trả về với sự yên tĩnh, tôi rất phấn khởi ăn hết ly mỳ đã lỡ nở hơn mức bình thường.

Ăn no, tôi tự lấy cho mình một ly nước ở bình nước nóng lạnh, ngửa cổ uống cạn sau đó khoan khoái rời khỏi.

- Này, An! - Tiếng Khoa ở phía sau gọi tôi. Lại cái gì nữa đây? Tôi phải về phòng tranh thủ làm bài tập rồi chuẩn bị đi làm.

- Cho tớ số của cậu đi! - Khoa cầm sẵn điện thoại trong tay.

Đủ điều kiện vào Đông Anh, tôi biết mình cũng có chút nhan sắc, nhưng mang so với rừng hoa trong trường này thì chỉ có thể len lén nở ở một góc xa xôi. Điều gì kiến chàng hoàng tử này muốn làm quen với tôi nhỉ?

Tôi nhìn đồng hồ đeo tay, có chút bực bội dâng lên trong lòng, mau mắn đọc mười con số để tiết kiệm thời gian.

Bàn tay Khoa thoăn thoắt bấm trên điện thoại, để chắc chắn còn gọi qua kiểm tra, cho đến khi bài nhạc chuông Betrayal vang lên mới tin tưởng cúp máy.

- Để tớ lưu. - Khoa vừa nói vừa thao tác trên điện thoại.

- Vậy cậu từ từ lưu nhé! Tớ đi trước có việc. - Tôi dứt lời lập tức co chân chạy lấy người.

Ở phía sau Khoa lớn tiếng với theo:

- Tớ tên là Anh Khoa. Nhớ lưu số nhé!

Tôi không đứng lại, cũng không quay đầu, tay đưa lên vẫy vẫy ra hiệu mình đã nghe thấy, chân vẫn cật lực chạy về ký túc xá.



Chương 2:



Những ngày đầu ở Đông Anh bình lặng trôi qua không có gì đáng nói, tôi đến lớp trong sự kỳ thị của bạn học, lặng lẽ nghe giảng cùng chép bài, rảnh rỗi thì lên sân thượng đón nắng, lâu lâu có nhìn thấy bóng Ngạo Quân cô độc ở phía bên kia. Về phần Anh Khoa, tối nào cũng nhất quyết nhắn tin làm phiền nhưng trên lớp tuyệt đối không bắt chuyện. Tôi đi làm đương nhiên không thể trả lời, chỉ khi về đến phòng mới mệt mỏi nhắn lại một hai tin sau đó chúc ngủ ngon rồi chìm vào mộng mị. Mọi thứ bình lặng trôi qua chớp mắt đã mười bốn ngày, tôi cũng thuận lợi đi học cùng trèo tường được hai tuần. Đến ngày thứ mười lăm, những điều không hay bắt đầu tìm đến.

Khi đi vào lớp, tôi đón nhận đủ mọi ánh mắt đánh giá, dè chừng và coi thường, cùng với hàng loạt tiếng xì xèo bàn tán. Nhân vật tôm tép như tôi rốt cuộc làm gì để được cả lớp để tâm thế này?

Vừa ngồi vào chỗ, điện thoại tôi rung lên trong túi quần, báo có tin nhắn, là từ Anh Khoa. Đây là lần đầu tiên cậu ấy nhắn tin vào ban ngày cho tôi. Có lẽ vì nổi hứng đột xuất hên nội dung cũng điên không kém: Này! Cậu cũng dữ dằn quá ha!

Tôi trong lòng không thắc mắc vẫn nhắn lại một dấu chấm hỏi.

- Cậu bị đuổi khỏi Trung Anh đúng không? - Tin nhắn đến khiến các khớp tay của tôi cứng đờ. Xem ra tin tức đã được mọi người biết đến. Đúng là tôi bị đuổi cổ khỏi Trung Anh.

Không chối cãi, tôi thành thật trả lời:

- Ừ.

- Là đánh giáo viên nên bị đuổi? - Khoa không buông tha.

- Ừ. - Lần này tôi có chút mệt mỏi khi phải nhắc đến. Cũng không phải là chuyện gì ghê gớm, chỉ là tôi không thích hoài niệm, càng không thích bị ai đó làm cho phải hoài niệm. Trong trí nhớ mỗi người đều lưu giữ một mảnh ký ức không muốn ai đụng đến kể cả chính mình.

Nhắn tin với Khoa một thời gian, tôi nhận ra cậu ấy rất hay hỏi, cũng rất thẳng tính, nhưng lại luôn biết dừng đúng lúc. Lần này cũng vậy, cậu ấy không tra hỏi nữa, chỉ gửi lại một cái biểu tượng cười lăn lộn. Tôi nhận thấy không cần trả lời tin nhắn này nên cất điện thoại đi.

Điện thoại vừa cất đi đã có một nữ sinh ngồi gần cao giọng mỉa mai:

- Trung Anh đúng là Trung Anh, sản sinh ra toàn loại học trò đầu gấu. - Nếu tôi nhớ không lầm cô bạn này tên là Nguyệt.

- Đầu gấu, lại còn vô lễ nữa. Đánh nhau đã là không chấp nhận được, đằng này còn đánh giáo viên. - Cô bạn tên Ly đang ngồi cùng Nguyệt tiếp lời.

Hai bạn nữ này cũng thật tài tình, nói vừa đủ cho cả lớp nghe thấy, mọi người đồng loạt đều nhìn về phía tôi. Tôi ngoài mặt làm như không hay biết, trong bụng âm thầm cười thành tiếng. Hiện tại chiếc áo sơ mi trắng tay ngắn, chiếc váy xanh đen viền trắng, chiếc cặp đen và huy hiệu gắn trên áo tôi, từ đầu đến cuối đều là của Đông Anh. Tôi là học sinh Đông Anh.

Nói tới nói lui cũng chỉ dừng lại ở việc móc xa mỉa gần, không ai đủ rảnh rỗi đến trước mặt mà ném cho tôi lời khinh miệt nào. Bọn họ chỉ kỳ thị, tôi biết không có ý đuổi tôi ra khỏi ngôi trường này. Không có tôi thì lấy ai cho bọn họ tỏ ra cao quý?

Buổi học lại bắt đầu như mọi ngày và kết thúc trong bình lặng, tôi trước sau ngồi lỳ trong lớp, tranh thủ lúc năm phút chuyển tiết và giờ ra chơi để làm bài tập. Xung quanh không ít ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía này, tôi biết cũng làm như không, cặm cụi hoàn thành bài về nhà của môn Giải tích. ...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0016 giây