- Lại say? - Tôi vẫn để yên trong vòng tay Ngạo Quân, giọng nói lạnh đi nhiều.
- Ừ. - Thái độ tôi như thế mà thằng nhãi này còn có thể bình thản trả lời, đầu cúi xuống, nhìn tôi đang trong lòng hắn với ánh mắt rất hiển nhiên.
- Lại nhầm phòng? - Tôi thấy giọng mình đủ nguy hiểm để đe dọa.
- Ừ. - Nhưng Ngạo Quân tiếp tục bình thản như không. Thu cánh tay đang ôm tôi lại, cậu ta từ tốn ngồi dậy, vươn người rồi quay lại nhìn tôi:
- Ăn gì?
- Bánh mì ốp la. - Rồi sao nữa hả? Người đã bị cậu đuổi đi hết rồi. Hỏi tôi ăn gì rồi nấu cho tôi chắc?
Ngạo Quân im lặng, đầu hơi gật gù, gương mặt mới tỉnh ngủ không quá lạnh lẽo như mọi khi, có chút giống một con mèo trắng muốt.
Không nói thêm lời nào, cậu ta bình thản rời khỏi phòng tôi giống lần trước, tỉnh bơ như chuyện không có gì to tát. À phải rồi, tôi còn chưa trị thằng nhãi này nhỉ.
Không để bản thân phí sức tức giận, tôi ném Ngạo Quân qua một bên, chuẩn bị sách vở và vệ sinh cá nhân để đi học. Trước khi qua nhà ăn, tôi ưu ái dùng bút lông đỏ viết lên cánh cửa phòng cậu ta vài chữ. Cửa trắng nên nhiêu đây có lẽ đủ nổi bật.
Xong xuôi, tôi mãn nguyện rời đi, một lòng xắn tay áo chuẩn bị tự làm đồ ăn sáng.
Bên bàn ăn, Ngạo Quân đang từ tốn nhai nuốt bánh mì kẹp mứt, bên cạnh là một phần bánh mì ốp la đẹp mắt. Lòng trắng nõn nà, lòng đỏ bóng tròn căng mịn.
- Ăn đi! - Thấy tôi đứng im, cậu ta hơi ngước mắt lên, khàn giọng nói.
Thằng nhãi này chắc lại bắt ông quản gia làm đây mà. Ngoài cái ngoại hình ra thì cậu ta chẳng có gì. Không tốt tính, học hành cũng tệ. Xem nào, người cũng cao lắm, tôi chỉ đứng đến ngực thôi. Phải nói rằng cậu ta đích thị chân dài não ngắn.
Trong lòng nghĩ vậy thôi, tôi không định mang ra đàm đạo cùng Ngạo Quân. Im lặng ngồi vào chỗ, tôi từ tốn ăn bánh mì của mình, lòng lan man suy tư về cậu ta. Theo như tôi biết thì Quân từ nhỏ đã ghét người khác đến gần, phải rất thân quen mới có thể chạm vào. Nhưng đối với tôi, hình như có một ngoại lệ đặc biệt. Nếu không tại sao ôm tôi ngủ mà tỉnh dậy không chút tức giận? Có khi nào thằng nhãi này cô đơn đến phát điên rồi, thật sự vui mừng khi có thêm em gái và một lòng xem tôi là người nhà không?
Còn đang mải mê suy nghĩ, tôi thấy trước mặt bàn của mình xuất hiện một hộp sữa. Bàn tay thon dài trắng muốt rời đi, sau đó lại với đến cầm hộp sữa lên.
Tôi ngẩng đầu, thấy Ngạo Quân đang đứng ngay bên cạnh, mắt hồ ly nhỏ hẹp tìm gì đó trên hộp sữa, cánh môi cam mỏng khẽ mấp máy. Mất khoảng vài giây sau, cậu ta đặt hộp sữa xuống lại, bàn tay trắng như đậu hũ với từng ngón tay thon dài từ từ thu lại.
Tôi không nói gì, bóc ống hút ra cắm vào hộp sữa, lấy hơi hút một ngụm dài.
- Ăn xong chưa mà uống? - Tiếng Ngạo Quân khàn khàn vang lên trên đầu tôi.
Bận ngậm ống hút, tôi chỉ gật đầu.
- Lòng đỏ rất tốt. - Cái này tôi cũng biết, đâu cần cậu nói cho tôi nghe.
- Nhưng mà không thích. - Tôi nhả ống hút ra, ngẩng đầu, thản nhiên nói với Quân. Mấy ngày trong bệnh viện, từ lúc mở mắt ra cho đến khi đi ngủ đều phải thấy mặt cậu ta, tôi cũng có chút thân quen hơn. Ít nhất là không quá xa lạ và bí hiểm như những lần đầu tiếp xúc.
Tôi uống xong hộp sữa, định dọn dẹp mọi thứ, sau đó đi đánh răng rồi đi học. Nhưng khi vừa có ý đứng lên tôi đã bị Ngạo Quân ấn vai ngồi xuống. Cậu ta cầm lấy tay tôi, điều khiển nó dùng thìa múc cái lòng đỏ tròn trĩnh căng mọng bị bỏ lại trong đĩa lên.
- Không thích ăn lòng đỏ. - Tôi không muốn giằng co để văng lung tung vào quần áo nên chỉ khó chịu thở dài.
Cậu ra vẫn im lặng, nâng tay tôi lên sau đó từ từ cúi xuống, môi mỏng xinh đẹp hé ra vừa đủ, cầm tay tôi đút lòng đỏ vào miệng. Cậu ta vừa làm cái gì vậy? Ăn thức ăn tôi bỏ lại? Mà còn bắt tôi đút? Thằng nhãi này đúng là hết trò.
Từ tốn nhai nuốt xong, cậu ta đứng thẳng người lên, hướng phía tôi mà nói:
- Không được nói cộc lốc.
Tôi ngước nhìn, cảm nhận trong mắt mình là một mớ hỗn độn khó hiểu và khó chịu.
- Gọi anh xưng em. - Giọng khàn khàn mang chút nghiêm khắc, cậu ta nói rồi xoay người rời đi, bỏ lại tôi ngồi ngây ngốc. Thằng nhãi này thật đã xem tôi là người nhà mới tỏ ra thân thiết như thế.
Đờ đẫn ít phút, tôi đứng lên dọn dẹp phần chén đĩa.
- Để đó bác dọn cho An ơi. - Tiếng ông quản gia hiền hậu từ cửa bếp vọng đến.
Tôi nâng mắt nhìn, thấy ông ấy đang chỉnh lại chiếc caravat cho chỉnh tề.
- Cháu tự làm được mà. - Tôi đáp khẽ rồi cúi đầu tiếp tục công việc. Điều gì bản thân có thể tự làm, đừng ỷ lại vào người khác, vì lâu dần sẽ hình thành thói quen lười biếng. Đến lúc ngay việc đơn giản ai cũng làm được mà mình làm không được thì rất vô tích sự.
- Công việc của bác mà. Để cháu tự làm bữa sáng đã là lỗi của bác rồi. - Ông quản gia vội đi vào ngăn tôi lại.
- Dạ? - Bữa sáng không phải ông ấy làm, cũng không phải tôi, nhà chỉ có ba người, không lẽ...
Nhân lúc tôi thất thần suy nghĩ, ông quản gia cướp chiếc đĩa trong tay tôi, đi nhanh về phía bồn rửa chén, nhẹ nhàng bỏ vào trong.
- Chuẩn bị đi học đi không muộn An ơi. - Quay người lại, ông nhẹ nhàng nhắc tôi.
- Dạ vâng. - Tôi khẽ cười sau đó mau chóng đi về phòng mình, trong lòng có khá nhiều băn khoăn không biết hỏi ai. Tôi cảm thấy đối với tôi, Ngạo Quân có một tình cảm đặc biệt. Đó là thích hay tình anh em tôi không biết, có điều nếu nó vượt quá tình cảm gia đình, chắc chắn sẽ có rắc rối về sau. Bởi vì, qua một vài ngày tiếp xúc, một vài ngày được chăm sóc, tôi cũng đã có thiện cảm với cậu ta mất rồi.
Khi người ta bị tổn thương là lúc bản thân trở nên mềm yếu và dễ cảm kích nhất. Tôi biết mình vì chuyện của Khoa nên trước sự quan tâm của Quân dễ cảm thấy gần gũi và có thiện cảm. Nhưng cảm giác này, tôi sẽ dùng nó để sống như người một nhà với cậu ta. Tôi ở đây với thân phận là con riêng của mẹ kế, còn cậu ta lại là con riêng của ba dượng. Cho là cậu ta thích tôi, cho là tôi có thiện cảm với cậu ta. Như vậy thì đã sao? Chúng tôi nếu không muốn phiền phức thì nên tự biết ý thức. Tất cả cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.
***
Tôi vừa vào lớp đã lập tức đón nhận không khí của một phiên chợ đông đúc, cả lớn đang ồn ào và náo nhiệt đến khác thường. “Tâm bão” là bàn của Diệu My. Thấy tôi đi vào, cậu ta hơi ngẩng đầu, hướng phía tôi mà nói:
- Minh An, ngày mai là chủ nhật, Khoa tổ chức tiệc mừng mình trở về trường, mời tất cả các bạn trong lớp, thiệp của cậu nè. - Lời nói đi đôi với hành động, cậu ta đứng tại chỗ đưa ra phía trước một tấm thiệp màu nâu.
Cái kiểu gì đây? Mời tôi mà ngồi yên tại chỗ rồi bắt tôi đến lấy như đi xin chữ ký thế này á? Có đạo lý này nữa sao? Xin lỗi nha! Tôi đối với cậu đặc biệt không ưa cho nên đừng có chọc vào.
- Đã nói là mời cả lớp thì cần thiệp làm gì? - Tôi xoa xoa đầu, mặt chắc đủ ngây ngốc để thể hiện sự thắc mắc.
- Phải có thiệp cảnh vệ mới cho vào, tại vì khu nhà mình ở là khu cao cấp, không phải muốn ra vô thế nào cũng được. - Diệu My rất rành rọt giải thích cho tôi, còn nói rõ ràng hẳn hoi là khu nhà cao cấp.
Tôi trong bụng cười ra tiếng. Thế cậu có biết tôi đang sống trong căn biệt thự sang trọng nhất khu biệt thự cao cấp đó không?
- Cậu để cảnh vệ đón tụi mình? - Tôi chau mày thể hiện sự không vừa ý chính đáng.
- Tất nhiên mình sẽ đích thân đón các cậu. - Diệu My cười e lệ, tay vuốt tóc vén lên mang tai, âm thầm trao cho tôi một ánh nhìn sắc lạnh.
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: