WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình


[Tiểu Tình……] Dưới con mắt dịu dàng khoan dung của cô, Lưu Tâm Bình cảm thấy xấu hổ hết sức, cảm thấy bản thân thật hẹp hòi nông cạn. Sao cô có thể oán giận Tiểu Tinh cố ý chiếm mất trái tim Thẩm Hàn Vũ, khiến anh ấy không thể đi được chứ? Cô ấy nhất định sớm đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, hôm nay mới nói những lời này với cô đây?

Thẩm Thiên Tình cười khẽ. [Mong chị khiến anh ấy vui vẻ, đây là yêu cầu duy nhất của em.] Nói xong, cô quay người rời bếp.

Lưu Tâm Bình sững người, nhìn bóng dáng cô, nhất thời đột nhiên hiểu – –

Hóa ra – – Tiểu Tình mới là người yêu Thẩm Hàn Vũ nhất! Tuy cô ấy chưa bao giờ từng thực sự có anh ấy, nhưng tình cảm đối với anh ấy, trước nay không hề ít hơn bất kỳ người nào, thậm chí, cho dù cô – là vợ cũng vậy!

Nếu không phải huyết thống trêu ngươi bọn họ, hôm nay, họ có lẽ sẽ là một đôi hạnh phúc nhất, yêu nhau nhất trên thế giới này.

Hôm đó, họ đã trải qua một cuộc tranh cãi.

Cô muốn anh suy nghĩ kỹ tiền đồ của bản thân, nhưng đối với anh mà nói, tiền đồ có tốt đẹp hơn nữa, cũng không quan trọng bằng cô.

[Anh đồng ý với cha, chỉ cần anh còn một hơi thở, thì sẽ chăm sóc em thật tốt!] Cho tới sau này, anh nghĩ lại, mới hiểu buổi tối bao năm trước đó, thâm ý đằng sau những lời tình ý sâu xa cha nói với anh. Khi ấy, anh cho rằng là giao phó cả đời, sau này mới biết, cha biết rõ sức khỏe bản thân có vấn đề, cũng dự liệu đến chuyện cái gia đình này sớm muộn cũng không thể chứa nổi Tình, sau khi cha đi, anh chính là người thân duy nhất của cô, mới muốn anh bảo vệ tốt cho cô ấy. Nhưng anh lại vì sự kích động về thân thế, lựa chọn ra đi, khiến cô chịu quá nhiều thiệt thòi, anh tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa, bởi vì anh không thể biết trước, lần này nếu lại xa cô lần nữa, lần sau trở lại, sẽ thấy cô ra sao!

Con người cô cho dù chịu khổ, cũng không muốn gây khó cho anh, sẽ ngấm ngầm chịu đựng không nói, anh mãi mãi nhớ rõ tình cảnh gặp cô khi mẹ mất, loại cảm giác đó, một lần đã đủ đau tới tận xương tủy rồi.

Anh tuyệt đối không muốn một lần nữa, tuyệt đối không!

[Em lớn như vậy rồi, không cần anh chăm sóc! Cho dù muốn chăm sóc, cũng còn có anh Tề! Cùng lắm em hứa với anh, mỗi tháng viết thư đúng hạn, có việc nhất định gọi điện nói cho anh biết, được rồi chứ?]

[Anh không tin em.] Anh hoàn toàn không giữ thể diện cho cô.

[Anh!] Cô bực mình. [Thẩm Hàn Vũ, anh đừng ép em tức giận!]

[Anh chính là ép em tức giận đó thì sao?] Anh là anh trai, cô có thể giáo huấn anh được ư?

Đáng – ghét! Cô nổi nóng, túm gối ném về phía anh.

Bị ném trúng, Thẩm Hàn Vũ giận dữ trừng mắt nhìn cô. [Thẩm Thiên Tình, em – –]

Cô đanh đá ngẩng đầu, trừng mắt nhìn lại anh.

Một giây, hai giây, ba giây. Anh thở dài. [ Không có tác dụng đâu, cho dù em ép anh tức giận, anh cũng sẽ không đi.]

Cô hít sâu. [Được, vậy chúng ta ai cũng đều đừng tức giận nữa, bình tĩnh nói chuyện. Anh muốn em bảo đảm thế nào mới đi?]

[Em bảo đảm thế nào anh cũng sẽ không đi.] Cầm quyển sách mới xem được một nửa, không muốn phí lời với cô.

Cô theo sau giật sách, vứt sang bên cạnh. [Được, anh không đi, vậy thì đổi lại, em đi, kỳ sau em sẽ xem trường có trao đổi sinh viên không để xin đi, nhỡ may em chết nơi đất khách quê người, tội đâu anh gánh.]

[Em nói lại một lần nữa.] Thẩm Hàn Vũ đứng lên, đập mạnh một cái lên bàn.

[Nói một trăm lần cũng không vấn đề, anh dám đánh em không?]

Không khí giương súng sẵn sàng kéo dài hồi lâu – –

Thẩm Hàn Vũ nản lòng day day trán. [Hiếm khi em về nhà một chuyến, để đuổi anh đi ư? Anh chướng mắt em vậy ư?] Anh rất đau lòng.

[Đúng, anh chướng mắt em. Anh không biết em cũng rất muốn yêu đương sôi nổi, sống cuộc đời tuyệt vời của em? Anh lúc nào cũng lắc lư trước mắt em, muốn em bắt đầu thế nào đây? Em muốn một cuộc đời hoàn toàn mới mẻ, nhưng cuộc đời này không cần anh.]

Biết rõ cô chỉ đang dùng những lời để khích anh, nhưng anh vẫn bị đánh trúng.

Cô, không cần anh, vì vậy, cô muốn anh đi.

Anh đã dư thừa trong cuộc đời cô rồi…

[Em khẳng định chứ?] Thật sự… sẽ không bao giờ còn cần nữa?

[Tha thứ cho em nói như vậy, nhưng đây là sự thật, em cũng không muốn thấy anh vì em mà bỏ lỡ tiền đồ bản thân, điều đó không có ý nghĩa gì, anh chẳng phải hứa với em, sẽ nghĩ cho chị dâu ư? Nhưng thứ em thấy được không phải như vậy. Anh trai, anh là một người đàn ông có trách nhiệm, nói lời phải giữ lấy lời, đừng để em thất vọng vì anh.]

[……] Thẩm Hàn Vũ quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói.

[Anh?]

[Anh còn có thể nói gì?] Cô đã nói như vậy rồi.

Cô là vết thương chí mạng của anh, một khi cô quyết tâm thuyết phục anh, anh không thể chống đỡ.

[Em thực sự – – sẽ sống rất tốt chứ?]

[Em lấy danh dự của hướng đạo sinh ra thề!] Cô giơ 3 ngón tay lên.

[Bỏ đi, em trước nay chẳng phải hướng đạo sinh, lấy danh nghĩa của người khác ra thề, còn gì là hảo hán.]

[Dù sao anh tin em mà!]

[Một tháng một lá thứ, hai tháng ít nhất một cuộc điện thoại, anh sẽ tính thời gian, muộn thì anh sẽ lập tức về Đài Loan, làm được không?]

[Không vấn đề!] Cô vội vàng gật đầu.

Anh không nén được thở dài. [Em lại rất thoải mái, một chút cũng không buồn.]

[Vốn dĩ chẳng phải chuyện lớn gì, lại không phải sinh ly tử biệt, anh còn có thể trở lại mà, đừng mang bộ dạng không được gặp em lần cuối được không?]

[Không được nói linh tinh!] Anh hốt hoảng quở trách! Không nói ra được vì sao, nghe thấy câu này, khiến tim anh kinh hồn bạt vía, có dự cảm xấu một cách mạnh mẽ… là tác dụng tâm lý ư?

[Em tùy miệng nói thôi, anh đừng căng thẳng nữa!] Cô cảm thấy áy náy, giơ tay trấn an anh. Anh lật ngược, kéo cô vào lòng ôm chặt, má chạm vào đỉnh đầu cô. [Đừng lừa anh, biết không? Nếu không, anh tuyệt đối không tha thứ cho em.]

[Vâng.] Cô khẽ gật đầu.

Thực ra, anh nhầm rồi, cô không phải không buồn, chỉ là giấu nước mắt vào đáy tim, không dám cho anh nhìn thấy.

Lặng lẽ nuốt hơi thở vào trong, anh đi lần này, sinh nhật của cô năm nay, anh lại phải bỏ qua rồi.


Chương 13


Một buổi chiều mưa nhỏ, Thẩm Thiên Tình tiễn người đàn ông thân nhất, yêu nhất trong cuộc đời, từ đó, đơn độc cuộc sống một mình.

Trước khi lên máy bay, Thẩm Hàn Vũ đặt tay cô vào tay Tề Quang Ngạn, nói với cậu ta: [Tôi giao em gái cho cậu, chăm sóc tốt cho cô ấy, khi tôi trở về, nếu cô ấy thiếu một cọng lông nào, cậu cẩn thận nắm đấm của tôi!]

Tề Quang Ngạn gật đầu nhận lời.

Cô tiễn anh từng bước từng bước đi ra khỏi sinh mệnh của cô, cho tới khi không còn nhìn thấy nữa, cô nhẹ nhàng rút tay về, khẽ nói cảm lời cảm ơn Tề Quang Ngạn, đi trước, rời khỏi sân bay.

Anh hiểu ý cô, cảm ơn sự phối hợp của anh, Thẩm Hàn Vũ đi rồi, bọn họ cũng không cần diễn kịch nữa.

Cô sẽ cùng vào cùng ra với anh, cũng chỉ muốn để Thẩm Hàn Vũ yên tâm mà thôi, cô trước nay không định từ bỏ tình cảm này, cô lừa Thẩm Hàn Vũ, lừa tất cả mọi người, cũng chỉ muốn anh ấy có thể yên tâm ra đi, bắt đầu cuộc đời hoàn toàn mới mẻ, còn cô, cuộc đời còn lại không có anh, lặng lẽ nhớ lại.

Tất cả mọi người, bao gồm Tề Quang Ngạn, thậm chí là người đàn ông cô yêu nhất đó, đều không lường được, tình cảm cô dành cho anh sâu sắc đến vậy....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

pacman, rainbows, and roller s