Nếu bạn nghĩ đó là Angle……
Thì cũng đúng….
Nhưng nếu bạn nghĩ đó là Devil….
Cũng không sai…
Vì sự thật thì cả 2 người đều “tấn công” một lúc!
Nim bần thần nhìn hai “anh hùng” vừa cứu mình mà tim giật liên hồi. Vì trước mắt cô bé bây giờ, ác quỷ đã hiện nguyên hình, còn thiên thần thì đã lột xác…
Hôm nay đúng là ngày tận số của ba tên “du côn” mà không “ chuyên nghiệp” này!
Người “tưới” rượu lên đầu lũ chọc phá Nim là Angle.
Người phóng ghế vào đầu của ba tên lại là Devil ( tại lúc đó Devil không ở gần đó, muốn giải quyết nhanh gọn thì phải dùng biện pháp đó thôi!)
Sau khi ba thằng đã nằm gọn dưới đất. Nhanh như chớp Devil bay tới dùng thắt lưng bằng da ( cái thắt lưng hình như mượn của anh DJ thì phải???) quất tới tấp vào chúng một cách không thương tiếc. Một cách tra tấn rât…quý tộc! Nhìn Devil bây giờ thì ngay cả quỷ vương cũng phải khiếp sợ! Chưa dừng lại ở đó, Angle dùng nắm đấm ( vũ khí nguyên thủy) bầm nát tụi nó nhuyễn như tương khiến cả quán bar rùng mình kinh hãi. Tội chọc phá con gái nhà lành đúng là đáng trách thật nhưng không đến nỗi phải bị xử lý bi thương như thế, nhưng sai lầm của tụi này là ở chỗ chúng đã đụng vào nữ thần của cả “ác quỷ” lẫn “thiên thần” nên bị bầm dập như thế cũng là phải đạo! ( tội lỗi! tội lỗi!).
Nim không còn biết làm gì hơn là đứng đó và ôm mặt sợ hãi. Chưa bao giờ thấy cả hai người đó đáng sợ như thế. Ác một cách tàn bạo!
Một sự thật mà Nim không thể hiểu là Devil và Angle đánh tụi nó tơi tả như thế một phần là vì trả thù cho Nim, nhưng một phần vì muốn giải tỏa những bức bối dồn nén bây lâu nay trong lòng… Lẽ hiển nhiên 3 tên du côn trở thành những bao cát lý tưởng để trút giận!.
Và thế là cả quán bar được chiêm ngưỡng một màn “ tra tấn” có một không hai.
Sau khi đã trút bỏ những khó chịu bức bối trong lòng, Devil quăng chiếc thắt lưng xuống đất rồi đứng dựa vào thành tường, gương mặt không chút biểu hiện. Angle thì túm tóc của tên cầm đầu, cũng là tên đã vỗ vai trêu ghẹo Nim, cười một nụ cười đáng sợ:
- Có đau không thế??? Chắc là đau lắm nhỉ? Nhưng lần sau nếu có tái phạm thì chắc không cần phải mất nhiều thời gian như thế đâu! Chỉ cần một nhát thôi! Hiểu chưa ? – và cậu nhóc đập mạnh đầu tên đó xuống đất, phủi áo phủi quần đứng lên tiến về phía Nim.
Ai bảo Thiên thần là không có quyền nổi giận?
- Xin lỗi vì đã làm bạn sợ! Tôi thật là có lỗi mà! – nét mặt hiền từ của thiên thần lại trở về.
Nim đứng trơ như tượng gỗ. Có nằm mơ cô bé cũng không ngờ Angle của mình lại tàn nhẫn và độc ác đến như thế!!!
- Đối với những thằng ác, cách tốt nhất để đối phó với nó là phải ác hơn nó! Bạn hiểu chứ? – Angle nhìn Nim chằm chằm.
Cô bé tái mét, người vẫn còn run rẩy. Angle cười khì khì cầm tay Nim động viên:
- Không sao không sao! Tất cả đã qua hết rồi!
Ngay lúc đó thì Devil cũng tiến lại phía Nim và Angle, hai tay vẫn bỏ trong bọc quần như phong cách vốn dĩ của cậu nhóc.
- Không sao chứ? – đó là lời hỏi thăm của Devil. Luôn ngắn gọn và súc tích!
Nim gật gật đầu. Nhưng cúi gầm mặt xuống. Tự nhiên cô bé không muốn nhìn thấy mặt Devil lúc này.
- Kể cũng có duyên nhỉ? Đi đâu cũng gặp nhau, phải không Nim? – Angle cười cười vỗ vai cô bé rồi nhìn sang Devil.
- Đúng là có duyên thật! – bà dỉ ghẻ của ác quỷ cũng lù lù xuất hiện với giọng nói mỉa mai, nhìn Nim với một cái lườm đáng sợ.
Sau một hồi nói qua nói lại ( cụ thể là chỉ có Angle và Nhã Trúc nói chuyện với nhau, còn Nim đứng yên, Devil thì không nói gì, chỉ hướng đôi mẳt về phía cô bé, một ánh nhìn rất phức tạp: có cả thắc mắc, nhớ nhung, giận dỗi và … xa lạ!), bốn người ngồi chung một bàn và bắt đầu việc “trò chuyện” đúng mode của những người bạn lâu ngày gặp nhau. Thực sự thì Nim muốn về hơn, nhưng Angle nhất quyết không chịu. Devil thì nhăn nhăn mặt tỏ vẻ không đồng ý nhưng bị bà dì ghẻ cầm tay cầm chân níu lại. Thế đây! Một cuộc hội ngộ “ngoài mong đợi”!
- Lâu lâu mới được ngồi với nhau như thế này! Hôm nay phải chơi cho thật đã nhỉ? – bà dì ghẻ với giọng nói nửa đùa nửa thật cầm ly rượu lên miệng và uống cạn.
- Tất nhiên là thế rồi! – Angle cười tươi.
- Ok! – chị ta gật đầu một cái rồi búng tay. Một người bồi bàn từ trong chạy nhanh ra đứng ngay bên cạnh, Nhã Trúc thầm thì gì đó với tên đó rồi sau vài giây, hắn chạy tọt vào trong rồi bê ra … 10 chai rượu loại cực nặng và cũng cực đắt tiền.
Nim bàng hoàng nhìn đống rượu trước mặt mình. Không biết chị ta muốn bày trò gì đây???
Angle cũng Devil trợn tròn mắt kinh ngạc. Riêng cô dì ghẻ vẫn tủm tỉm cười.
- Đã mang tiếng là dân chơi thì phải chơi có đẳng cấp! Nào cô em! Lâu mới gặp mặt lại, thể hiện mình đi chứ? Bà chị này chưa từng mời rượu ai bao giờ đâu đó! Em là ngoại lệ đấy! – và chị ta cầm một chai rượu rót đầy rượu vào ly của Nim.
Chưa kịp biết chuyện gì đang xảy ra thì Devil cầm tay Nhã Trúc ngăn lại.
- Cô làm cái trò gì thế hả? Thôi ngay đi!
chap 56: CUỘC CHIẾN CỦA NHỮNG MỸ NHÂN
- Làm gì mà dữ thế! Tôi chỉ muốn tiếp đãi cho chu đáo bạn của cậu thôi mà! – chị ta cười mỉm, mặt không tỏ vẻ chút gì là sợ hãi.
- Chị ơi! Chị đừng đùa kiểu đó! Ai cũng biết chị là cao thủ, uông không bao giờ biết say, chị muốn có bạn thì chúng em sẵn sàng uống cùng chị, nhưng Nim thì khác! Chị thông cảm nhé! – Angle nhỏ nhẹ. Sự thật thì Angle chỉ sinh sau Nhã Trúc 4 tháng nhưng từ khi mới quen đến giờ lúc nào cậu nhóc cũng chỉ gọi bằng “chị”. Đó đã trở thành thói quen không sửa được.
- Ha ha! Cô em đúng là sướng thật nhỉ? Được hai mỹ nam quan tâm đến thê cơ đấy! – và chị ta lại nhìn Nim với một ánh mắt mà ngay cả Mai Sư Phong cũng phải rùng mình.
Nim ngơ ngác một lúc. Nhưng ánh nhìn của Nhã Trúc làm cô bé tỉnh lại. Không hiểu vì sao mà lúc này đây Nim thấy ghét chị ta ghê gớm. Cái con người đó đã năm lần bảy lượt muốn giết Nim, dồn Nim vào chỗ chết trong khi cô bé không có thù oán gì với chị ta cả. Nghĩ đến đó, tự dưng Nim thấy nóng trong người, không nhắc thì thôi, đã nhắc thì khiến cho nỗi thù hận dâng lên gấp bội. Trường hợp này rất đúng với câu “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”. Nim hiền thật đấy, yếu đuối thật đấy nhưng không phải vì thế mà dễ bị bắt nạt. Người ta đã từng nói, một con mèo khi nổi điên còn đáng sợ gấp trăm lần một con sư tử. Nim đang là một con mèo ngoan chuẩn bị “lột xác”!
- Thôi mà chị! Đừng đùa nữa nhé! – Angle cười khì khì.
- Cô đúng là quá đáng mà! Đi về thôi! – Devil nổi khùng đứng phắt dậy toan lôi Nhã Trúc đi.
Nhưng Nim đã nắm tay ác quỷ kéo lại.
Một giây sau đó…
Nim đã cầm ly rượu đầy tràn và đưa lên miệng uống một hơi cạn sạch trước con mắt hình viên bi của ba người còn lại…
Điều đáng ngạc nhiên hơn là cô bé hoàn toàn bình thường sau khi đặt chiếc ly không còn giọt rượu nào của mình xuống bàn. Chính xác là Nim vẫn hoàn toàn không bị gì cả, cứ như vừa uống nước lọc xong vậy! Còn có chút gì đó hứng khởi biểu lộ trên khuôn mặt nữa chứ!
- Nim! Bạn…bạn…. – Angle cấm khẩu.
Devil buông tay Nhã Trúc ra, sững sờ nhìn cô bé. Còn người ngạc nhiên nhất chính là cô dì ghẻ, cô ta ngồi xuống một cách loạng choạng suýt nữa thì làm rơi mấy chai rượu trên bàn xuống đất!
Ừ! Ai mà tin một cô gái như Nim lại có thể làm được điều đó????
Nhưng đã ai biết một sự thật rằng: Nim bị bệnh nghiện rượu chưa nhỉ? Mà còn là nghiện rất nặng nữa cơ!...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: