Polly po-cket



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn


Sam Sam lại một lần nữa rồi.

Đương nhiên Sam Sam không có gan ở trước mặt mọi người từ chối lời mời không phải nói là, mệnh lệnh của ông chủ, thấy chết không sờn lòng cô bước theo nhân viên phục vụ đi về phía Phong Đằng, bên cạnh anh đã được kê thêm một chiếc ghế.

Phong Đằng đang nói chuyện cùng với một ông già quần áo chỉnh tề, liên quan tới chuyện đất đai xây dựng gì đó, cơ bản không hề để ý đến cô. Sam Sam ngoan ngoãn đứng đợi anh ta và ông ấy nói chuyện xong, mới dè dặt mở miệng: “Chủ tịch, tôi ngồi chỗ này hình như không ổn lắm. ”

Phong tổng giọng điệu lười biếng: “Có gì không ổn?”

“Chỗ này đều là các nhân vật lớn, tôi, ây… tạm thời, vẫn chưa phải là nhân vật lớn. = =”

Phong Đằng nhẹ nhàng ngả người, con mắt nhìn cô chằm chằm. “Không muốn ngồi xuống, vừa nãy sao còn dùng ánh mắt đó nhìn tôi?”

“Ánh mắt gì ạ?” Sam Sam kinh ngạc.

“Ánh mắt của cô nói với tôi rằng…” Phong Đằng chậm rãi giải thích: “Tôi bị bỏ rơi rồi, nhanh đến cứu tôi với.”

“……” --- Ông chủ, ngài nhìn lầm rồi, ánh mắt tôi rõ ràng nói cầu xin ngài đừng trừ tiền lương mà. - -

Thế nhưng nhìn vẻ chắc chắn trên mặt Phong Đằng, Sam Sam cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân vừa nãy phải chăng là đã phát sai tín hiệu?... Tuy trong lòng cô kỳ thực không hề nghĩ thế, nhưng cũng có thể ánh mắt lại nói lên điều đó, chẳng phải có bài hát gọi là “Ánh mắt tôi đã phản bội trái tim” sao? = =

Có điều nói đi cũng phải nói lại, ông chủ, năng lực lý giải ánh mắt của ngài thật sự quá mạnh rồi. - -

Ngồi cạnh Phong Đằng đương nhiên đừng hòng hy vọng được ăn nhiều, đũa không bị run đã là tốt lắm rồi. Ban đầu Sam Sam dự định hôm nay sẽ ăn với phong cách “vừa lịch sự vừa mạnh mẽ”, nhưng bây giờ “mạnh mẽ” chỉ có thể thu vào trong túi mang về nhà, Sam Sam cố gắng nhớ lại cách ăn nho nhã lúc bản thân còn giả vờ làm thục nữ.

Nhưng trải qua luyện tập tranh giành cơm với các bạn trong 4 năm đại học, nho nhã thực sự đã trở thành việc của kiếp trước rồi.

Được rồi, gắp một miếng rau --- Mỉm cười.

Đối với người cùng tầm nhìn ---- Mỉm cười.

Nhân viên phục vụ mang lên món móng lợn, được rồi, mỉm cười với móng lợn.

Ơ, hóa ra không phải móng lợn, mặc kệ, đối với móng của động vật nào cũng mỉm cười.

Khuôn mặt cứng đờ luôn….. = =

Thật vất vả mới ngồi hết nửa bữa tiệc, lần lượt có người cáo từ, Sam Sam cũng tập tức cáo từ Phong Đằng.

Phong Đằng nói: “Cô hãy về muộn một chút, cùng tôi tiễn khách.”

“……..” Sam Sam run rẩy nhắc nhở anh ta: “ Chủ tịch, tôi cũng là khách mà.” Tôi cũng tặng quà …

“Cô muốn về trước?” Phong Đằng nheo mắt, cảm giác áp bức quen thuộc lại ập đến với

Sam Sam. “Ông chủ chưa về, nhân viên có thể về được không?”

“Đương nhiên không thể!” Sam Sam lập tức nghiêm chỉnh nói : “Tôi ở lại tiễn khách… tiễn khách.”



Chương 06:



Sam Sam nửa no nửa đói đứng cạnh Phong Đằng tiễn khách.

Phong Đằng xuất thân từ nhà quan, từ nhỏ đã quen với cảnh này, nên rất nho nhã tự nhiên thoải mái, lại thêm vẻ ngoài tuấn tú phóng khoáng, nhìn nhất cử nhất động của anh ta quả thật giống như đang thưởng thức nghệ thuật. Sam Sam kề vai đứng cạnh, cảm nhận được hơi thở nam tính rất gần của anh, tim cô không tránh khỏi đập trật mất một hai nhịp, đương nhiên rất nhanh đã bị Sam Sam dùng lực trấn tĩnh —— CEO đại nhân khủng bố như thế, ngươi còn dám đập loạn, thật không muốn sống nữa sao!

Sam Sam lần đầu tiên nhìn thấy cảnh hoành tráng này, ngoài việc lặp đi lặp lại những câu xã giao, hoàn toàn không biết nên nói gì, phần lớn thời gian đứng cạnh Phong Đằng mỉm cười, trong lòng kêu khóc: Oa, đây là ngài thị trưởng mà, quả nhiên là nghiệp quan* cấu kết. A, ông già này hay bán XXX, đồ rất đắt, gian thương! 0

= =

Sam Sam thật không hiểu, rốt cục chủ tịch kêu cô đứng cạnh làm gì không biết, một mình anh ta cũng có thể đối phó hết được mà.

Nhân dịp Phong Đằng đang nói chuyện với một người có dáng dấp quý phu nhân, Sam Sam nhìn trộm di động. Đã hơn 10h rồi, Sam Sam có chút buồn bực, nghe thấy phía sau có người hỏi: “Cô đang làm gì đấy?”

“Xem giờ, sau 12h mà gọi xe thì khá đắt.” Sam Sam không chút nghĩ ngợi đã trả lời, sau đó đột nhiên nhớ ra giọng nói này là của ai, cứng ngắc quay đầu lại: “A, chủ tịch…”

Sam Sam rất muốn kiếm cái khăn để che mặt, nước mắt, làm sao có thể nói ra được cơ chứ? Chủ tịch, ngài thật sự quá gian xảo, rõ ràng là tấn công bất ngờ.

Phong Đằng nhíu mày nhìn cô trong hai giây: “Sau khi xong, tôi sẽ cho người đưa cô về.”

Ơ, Sam Sam ngạc nhiên mừng rỡ, gật đầu liên tục: “ Cảm ơn chủ tịch!”

Thật là trong họa gặp phúc, ít ra có thể tiết kiệm được 50 đồng tiền gọi taxi ^_^ . Sam Sam gắng hết sức tiễn khách ing, đợi khách khứa về gần hết,

Phong Đằng cũng từ biệt Phong Nguyệt, gọi Sam Sam: “Về thôi.”

Cất bước ra ngoài.

Sam Sam bước nhanh để theo kịp Phong Đằng, trong lòng nghĩ thầm có thể lái xe đợi bên ngoài, không ngờ ra đến ngoài, trước cửa chỉ đỗ một cái xe, nhân viên phục vụ nhìn thấy Phong Đằng, lập tức cung kính mở cửa xe: “Ông Phong.”

Sau đó Sam Sam nhìn thấy Phong Đằng ngồi ở vị trí lái xe, sau đó……

Sam Sam ngơ ngẩn đứng trước chiếc xe thể thao.

Tài xế của cô đâu?

Lẽ nào, chủ tịch nói: “Kêu người đưa”… Lại có thể là anh ta tự đưa?

Sam Sam đứng trước cửa xe, ngọ nguậy hỏi: “Chủ tịch, ngài nói kêu người đưa tôi về, tài xế đâu ạ?”

Phong Đằng có chút mất kiên nhẫn : “Tôi không phải là người à?”

Sam Sam thực sự muốn gật đầu. Boss lớn, ngài làm sao có thể là người chứ, cứ coi anh là người, thì cũng là người của bộ tộc ăn thịt người. = =

Thấy cô đứng bất động, Phong Đằng càng thêm mất kiên nhẫn, nói: “Lên xe.”

Sam Sam không dám tiếp tục vùng vẫy, ngoan ngoãn lên xe, xe này không phải chiếc BMW lần trước, mà là một cái xe thể thao màu trắng, Sam Sam không biết nhãn hiệu. Người giầu thật có nhiều xe, Sam Sam không kìm được xúc động.

Sau khi liên tục cảm ơn và nói địa chỉ của mình, Sam Sam nhẹ nhàng dựa vào ghế nghỉ ngơi, có lẽ trong bữa tiệc đã uống chút rượu, tinh thần nhẹ nhõm hơn chút, sau đó ngáp một cái, rồi… Sam Sam ngủ luôn.

Ngủ say thì không nói làm gì, nhưng gay go ở chỗ Tiết Sam Sam chưa ngủ sâu, trong khi xe thể thao chạy, cô mở mắt, đúng lúc loáng thoáng nhìn thấy một cái bảng hiệu quen thuộc lướt qua, sau đó ngủ lơ mơ, đầu óc lơ mơ, hoàn toàn quên mất ai ngồi cạnh, Sam Sam kêu lên: “Dừng xe ở đây, tôi phải đi ăn mỳ bò.”

Đợi Sam Sam nhớ ra không phải mình đang ngồi trên taxi, tài xế ngồi bên là Phong tổng, thì trong xe chỉ còn dư âm vang vọng.

Đứng trước mặt chủ nhân bữa tiệc lại có thể nói mình ăn chưa no, vị chủ nhân này còn là ông chủ của mình, Sam Sam khóc không ra nước mắt: “Chủ tịch…….Tôi bị bệnh dạ dày…… Mỗi ngày tôi đều phải ăn bữa ăn đêm……. Vừa nãy ở bữa tiệc tôi ăn rất no, thật đấy, chỉ là tiêu hóa hết rồi…”

Phong Đằng nhìn cô không nói gì, sau đó quay xe, dừng trước cửa hàng nhỏ có tấm biển hiệu màu vàng: “Nhà này?”

“Đúng rồi, đúng rồi”. Sam Sam liên tục gật đầu, chỉ nghĩ nhanh chóng rời xa tổng giám đốc. “Chủ tịch, vậy tôi xuống xe đây, tạm biệt, cảm ơn ngài đã đưa tôi quay lại, tôi ăn xong rồi tự về là được mà, Chủ tịch không cần đưa tôi nữa đâu?”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0017 giây