“Á?” Sam Sam không hiểu nổi, “Tại sao?”
Giống như lấy mất thành quả lao động của người khác vậy, Sam Sam cảm thấy có tội.
“Không cần hỏi nhiều như vậy.” Phong Đằng lạnh nhạt nói. Anh đương nhiên là có những dự định lâu dài của mình, nhưng cũng không cần phải nói với cô làm gì, có nói thì cô cũng chẳng hiểu nổi.
“À.”
Cái vẻ cô không cần phải biết của anh ta khiến Sam Sam cảm thấy buồn bực. Tâm trạng phức tạp đã được gạt bỏ lúc trước bây giờ lại mơ hồ quay lại.
Không nói thì thôi, giỏi lắm à! Dù sao người nói dối cũng không phải cô, nhiều nhất thì cô cũng chỉ bị coi là tòng phạm, nhưng do bị uy hiếp thôi. Sam Sam rầu rĩ, tìm bừa một cái cớ nói: “Chủ tịch, tôi đi tìm A May, không làm phiền anh nữa.”
Cô nói và chuẩn bị bỏ đi.
“Từ từ” Phòng Đằng gọi cô lại: ” Ai nói là cô có thể đi.”
Boss nói với cái giọng cực kỳ “vênh mặt hất hàm sai khiến”: “Cô đi với tôi, giúp tôi uống rượu. “
Sam Sam lặng cả người.
Giúp uống rượu???
Cô không nghe nhầm đấy chứ! Đây chẳng phải là việc của đàn ông hay sao? Ngài chủ tịch lại bắt cô đi làm! Sam Sam phẫn nộ. Quả nhiên các nhà tư bản đều sử dụng phụ nữ như đàn ông, còn đàn ông thì như gia súc!
“Ngài chủ tịch, tôi không phải là thư ký của anh.”
Thấy cô từ chối, Phong Đằng lập tức thấy không vui, lạnh nhạt nhắc nhở cô: “Tiền thưởng cuối năm của cô.”
Quá đáng lắm rồi! Lại lấy cái đấy ra mà doạ cô! Sam Sam nổi giận, lấy hết dũng khí nói: ” Ngài chủ tịch, tôi, chúng tôi có công đoàn.”
Nên anh không thể tuỳ tiện trừ tiền! Nếu không tôi kiện anh đấy!
” Công đoàn?” Phong Đằng nhướn lông mày lên, nhàn nhã nói :” Ai trả lương cho họ?”
Tại sao lúc trước lại cảm thấy ngài chủ tịch thật quá xa vời?
Anh ta quả thực nên cút ra xa tận bên kia vũ trụ!
Chương 16:
Tại sao lúc trước lại cảm thấy ngài chủ tịch thật quá xa vời?
Anh ta quả thực nên cút ra xa tận bên kia vũ trụ!
Lần thứ hai rơi vào ma trảo của Boss, Tiết Sam Sam đau khổ cầm ly rượu đi theo sau ngài chủ tịch, liên tục tươi cười, chạm cốc và nói những câu khách sáo.
Không được ăn đã là bi kịch rồi, lại còn phải đi đi lại lại trên đôi giày cao gót. Được rồi, những cái này cô có thể chịu đựng, nhưng có một số thứ thực sự là khó có thể chịu đựng được nhaaa!
Ví dụ như ông già mặc đồ vest trước mặt.
“Tiết tiểu thư hôm nay thật là rực rỡ, trông khác hẳn ngày thường, chút nữa chắc chắn sẽ phải bầu một phiếu cho cô.”
Rực rỡ…… Cái ông già này! Ông thật đúng là nói dối không chớp mắt!
“Cảm ơn, ông quá khen rồi!” Sam Sam mỉm cười.
Hay lại cái ông già mặc đồ kiểu cổ này nữa.
” Tiết tiểu thư trời sinh thanh tú, trẻ trung sinh động…….( rút gọn từ đồng nghĩa)….A! Giống như ……( rút gọn so sánh gây buồn nôn)! Cùng với ngài chủ tịch …….. ( rút gọn so sánh vô vị)….A!
” Cảm ơn, cảm ơn.” Sam Sam bề ngoài thì ra vẻ được yêu mến mà vừa mừng vừa lo, trong lòng thì vô cùng khâm phục — Giỏi thật đấy! Nói điêu mà không chớp mắt là giỏi rồi, đằng này lại còn ngâm thành thơ nữa!
Đợi cho ông già mặc đồ kiểu cổ đi xa, Sam Sam kéo kéo tay áo Phong Đằng hỏi: “Chủ tịch, có phải chức vụ của ông già mặc đồ kiểu cổ cao hơn ông mặc vest đúng không?
Phong Đằng gật đầu.
Sam Sam đắc ý nói ” Biết ngay mà.”
Không đợi cho Phong Đằng hỏi tại sao, đã nhanh chóng nói với anh: “Vì khả năng nói điêu không chớp mắt của ông ta cao hơn.”
Phong Đằng bật cười, nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô. Cô ta say rồi thì phải, những lời như thế này, bình thường cô ta không có gan dám nói, hơn nữa ….
Anh nhìn những ngón tay của cô trên tay áo anh …..lại còn dám kéo tay anh…..
Anh bất giác nảy ra một ý tưởng, vẫy tay gọi người phục vụ, lấy một ly rượu mới đưa cho cô.
“Đây là cái gì?” San San nhìn vào cái ly chất lỏng màu sắc rực rỡ trong tay anh.
” Loại cocktail này nồng độ cồn thấp hơn.”
” Cảm ơn ngài chủ tịch.”
Sam Sam vô cùng cảm kích nhận lấy li rượu, hoàn toàn không nghĩ ra rằng trước mắt chính là BOSS cao nhất của hai ông già lúc nãy, khả năng nói điêu không chớp mắt còn cao siêu hơn họ rất nhiều.
Loại cocktail này khi uống thì vị rượu rất nhạt, nhưng nồng độ cồn cao gấp nhiều lần loại lúc trước.
Phòng Đằng tâm trạng vui vẻ ngắm nhìn Sam Sam, một lúc sau chợt chau mày hỏi: ” Hoa cài ngực của cô đâu?”
Khi bước vào hội trường, mỗi phụ nữ đều được phát một bông hoa cài ngực áo, phía dưới có đánh số, các quý ông sẽ căn cứ vào mã số đó bỏ phiếu bầu chọn người phụ nữ duyên dáng nhất. Thế nên những người có ý định giành danh hiệu “Người phụ nữ duyên dáng nhất” đều đang đi xã giao khắp hội trường, nếu như người ta không biết mã số của mình thì dù có ăn mặc đẹp đến mấy chăng nữa thì cũng chẳng ăn thua gì.
Sam Sam lạnh toát cả người, cô không thể nói với anh là vì cảm thấy đeo hoa trên ngực thấy rất ngốc nên vứt đi rồi…..
Tuyệt đối không thể nói!
” Ừ nhỉ! Hoa đâu rồi?” Sam Sam kêu lên ngạc nhiên, ngó nghiêng xung quanh đi lần tìm, sau đó báo cáo với ngài chủ tịch: ” Rơi mất rồi.”
“…..Hoa cài ngực rơi lên trời rồi à?”
” Á…..không thể nào?”
” Thế lúc nãy cô nhìn lên trần nhà làm gì?”
Sam Sam : “……= =”
Phong Đằng vẫy tay gọi người phục vụ : ” Lấy cho cô Tiết một bông hoa cài ngực khác.”
Sam Sam vội vàng ngăn lại: ” Chủ tịch, hay là thôi không cần nữa.”
Phong Đằng chỉ nói gọn lỏn hai từ : ” Tiền thưởng.”
Tiền thưởng ….tiền thưởng là ghê gớm lắm à? Người không màng lợi lộc như cô, chẳng thích thú gì với cái của bất chính làm cho toàn toàn bộ chị em phụ nữ phải chịu đói, được chưa!
>_<
Đương nhiên, nếu có thích thú thì cũng không thể lấy được …..
” Chủ tịch, tôi không thể được chọn đâu.” Sam Sam thật thà nói. Cô hiểu bản thân mình chứ, vốn dĩ cô đến là vì để ăn một bữa thịnh soạn, nên không hề trang điểm.
” Tại sao lại không được.” Phong Đằng nhìn một vòng toàn bộ hội trường, chầm chậm nói: ” Mặc dù cô thực sự cũng không có gì đặc sắc lắm, nhưng những người khác còn xoàng hơn.”
Sam Sam trợn mắt, há cả miệng ra kinh ngạc.
Ngài chủ tịch…..Anh độc ác quá, vì hạ nhục một mình tôi mà lôi kéo tất cả chị em phụ nữ vào à.
Lúc này người phục vụ đã đem đến một bông hoa cài ngực khác, dưới ánh mắt đe doạ của Boss, Sam Sam bất đắc dĩ phải đeo bông hoa lên ngực. Trong đầu Sam Sam bỗng có một ý tưởng mơ hồ, lúc trước cô cứ đứng ở trong góc nên đương nhiên là không ai nhìn thấy mã số của cô, thế nghĩa là từ bỏ cuộc bầu chọn này, bây giờ ngài chủ tịch bắt cô phả đeo hoa đi theo khắp hội trường chúc rượu……
Sam Sam buột miệng: ” Chủ tịch, anh không phải là đang giúp tôi chơi ăn gian đấy chứ!
Phong Đằng kinh ngạc nhìn cô, mỉm cười: ” Nói như vậy cũng được.” Sau đó ngắm nhìn gương mặt tái mét của cô rồi bổ sung thêm một câu.
” Lấy được phần thưởng thì chia, tôi bảy cô ba.”
Lại….Thật sự……có ý nghĩ đấy…….
Còn muốn chia phần…….Gian thương đến mức đấy cơ à!
Sam Sam có cảm giác sắp ngất xỉu.
Để cho cô ngất xỉu rồi chờ người ta khiêng ra ngoài đi, dù sao cũng còn tốt hơn là chút nữa bị mất mặt! Nếu như biết trước ngài chủ tịch có lòng tin với cô đến thế, lại còn nghĩ ra có một chủ ý giàu trí tưởng tượng như vậy, thì dù có phải phá sản, cô cũng sẽ phải trang điểm cho ra dáng một chút ....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.
Tags: