- Mày sợ vậy cơ à, tao thấy bình thường mà.
- Ờ...ờm thì cũng bình thường. Đấy là nói vậy cho nó sống động. Hề...- Kim Anh vội quay đi không nói đến chuyện này nữa. Cô mà để lộ chuyện mình bị ngất chắc chui xuống đất mà sống mất.
Nghe Kim Anh lên giọng tỏ vẻ không sợ vơí Chi Mai,Trịnh Kim đứng cạnh khẽ cười nhẹ. Kim Anh thầm cầu mong sự việc hôm qua sẽ đi vào quá khứ không ai biết tơí. Trịnh Kim im lặng không nói gì.
Nha Hoàn đơị mấy cô gái nói xong, lại nói tiếp với giọng đều đều:
- Cặp vượt qua trò chơi này nhanh nhất là nhóm của Trịnh Kim – Kim Anh.
Kim Anh há hốc mồm ngạc nhiên tột độ "Chẳng nhẽ mình và tên kia ngất cũng được coi là vượt qua??? Lại còn nhanh nữa chứ" Thấy mọi người quay xang nhìn mình trầm trồ. Chi Mai cười cười huyéch tay Kim Anh:
- Giỏi nhỉ.
- Ờ...thì ừm...chiện...Kim Anh mà.
Tú Anh cười cười:
- Chị gặp ma không ngất em bé.
Kim Anh huých mạnh tay vào eo Tú Anh cười hề hà với mọi người, rồi quay xang gườm Tú Anh, cô nghiến răng nói nhỏ:
- Mày cũng như tao thôi. Đừng vạch aó cho người xem lưng thế chứ.
Tú Anh xoa xoa chỗ đau. Lườm chị không thèm trả treo nữa mắc công lại rước đòn vào thân.
Hữu Thiện chẹp miệng tiếc rẻ nói:
- Ước gì mình cùng nhóm Trịnh Kim có phải tốt không.
Kim Anh lên mặt nói:
- Trịnh Kim thì tốt gì chứ hôm qua cậu ta cũng ngất đấy thôi.
Nói xong Kim Anh vội che mồm lại vì biết mình bị hố. Mọi người đều nhìn Trịnh Kim khẳng định xem chuyện đấy có đúng không. Anh im lặng nét mặt vẫn điềm tĩnh không phủ nhận.
Tú Anh trố mắt nhìn chị đầy nét ngạc nhiên lẫn ngưỡng mộ:
- Vậy hôm qua là chị bảo vệ người đẹp" Trịnh Kim" thoát khỏi tay ma ư???
- Thật à Kim Anh. Mày giỏi vậy.- Chi Mai cũng tỏ lòng ngưỡng mộ nên thêm lời vào.
- Xì, có gì đâu... là tôi cũng có thể mà..Xuỳ. - Hữu Thiện ganh tị chua giọng nói.
- À thế cơ đấy - Tử Kỳ trề môi nhìn Hữu Thiện giọng đầy mỉa mai làm Hữu Thiện cúi đầu im bặt.
Không có đường lui lỡ "Nổ " rồi Kim Anh đành nổ tiếp vậy. Co đưa mắt nhìn Trịnh Kim cười hề hà ánh mắt muốn nói lời "xin lỗi" thân thương và cầu mong khi cô đang "chém gió " thì anh đừng xen vào.
- Ừ thì cũng bình thường mà. Có gì lạ đâu.
- Được. Tao nể mày rồi đấy – Chi Mai tấm tắc khen
- Chị không sợ ma à – Trâm Nhi hỏi như sét đánh ngang tai Kim Anh.
- Đương nhiên là không – Khó khăn lắm Kim Anh mới nói một cách rành rọt nhất.
Cô cứ cười hãnh diện với mọi người mà mắt không quên liếc nhìn Trịnh Kim. "Đừng thêm lời nhé. Đứng im thế thôi".
Lúc mọi người hiểu lầm Nha Hoàn định đính chính thì Trịnh Kim vội hắng giọng để lôi ánh mắt của cô xang cậu và khẽ nhíu mày ra dấu im lặng. Nha Hoàn cũng không nói gì khẽ cười lắc đầu nhìn Kim Anh "nổ đại pháo" với mọi người.
Đợi cho tất cả lắng xuống Nha Hoàn lại tiếp:
- Nhóm Trịnh Kim trong tháng hè sắp tới này sẽ có một chuyến du lịch...cho em được giữ bí mật đến khi ấy nhé...vào hè sắp tơí. Chút nữa sẽ có xe đến đưa mọi người về trường. Em chúc mọi người lên đường may mắn nhé.
Nha Hoàn mỉm cười rồi lui ra sân để lại không khí vui vẻ cho mọi người.
Thanh Tuấn nãy giờ chú ý quan sát Nha Hoàn. Dáng vẻ đó rất giống ...sáng nay. Trong khi mọi người ngồi nói chuyện với nhau chờ xe đến thì Thanh Tuấn theo sau chân Nha Hoàn ra vườn. Thấy cô lom khom đang tưới nước cho vài khóm hoa. Anh lại gần đứng sau lưng cô, đanh giọng hỏi:
- Phải cô không.
- Hở..
Nha Hoàn giật thót người quay lại sau tay vẫn cầm vòi xịt nước và đương nhiên...
Người Thanh Tuấn ướt sũng như chuột lột, anh bực dọc nhìn Nha Hoàn. Cô vôị vàng vứt vòi nước xuống đất, lúng túng, cúí đầu 45độ liên tục nói "xin lỗi" Thanh Tuấn.
Vốn là người không chấp nhặt những chuyện vô ý nhất là với con gái, Thanh Tuấn xua tay bỏ qua :
- Không sao.
- Anh, anh chờ em đi lấy khăn.
Chưa kịp để Thanh Tuấn trả lời cô đã vụt chạy đi với vận tốc ánh sáng. Chưa đầy 3phút đã quay lại với chiếc khăn khô trên tay:
- Ánh lau đi.
- Thôi khỏi. Đằng nào cũng phải thay đồ thôi.- Anh lại nheo mắt nhìn cô lập lại câu hỏi: - Người sáng nay là cô phải không?
- Ai ạ. – Nha Hoàn tròn mắt với vẻ ngờ nghệch không hiểu Thanh Tuấn đang nói đến ai.
- Vậy chắc không phải – Thanh Tuấn gật gù
Anh đút ta vào túi quần rồi lôi ra một chiếc lắc, dơ lên nhìn nó Thanh Tuấn hỏi"
- Cái này của cô à. Nãy tôi thấy cô đi mà làm rơi chiếc lắc này ra sàn.
Nha Hoàn nhìn chiếc lắc tay:
- Đúng rồi. Cảm ơn anh nhé.
- Vậy thì đúng rồi – Thanh Tuấn lườm cô – Sao cô lại ngủ trên giường tôi?
- Sao cơ – Nha Hoàn tỏ vẻ không hiểu gì.
Thanh Tuấn khom người cho bằng ngang mặt vơí cô, anh nhìn gần mặt Nha Hoàn rồi dơ chiếc lắc lên trước mắt cô khẳng định:
- Cái lắc này tôi nhặt được trên giường đấy.
"Hết cãi". Nha Hoàn cứng họng. Đóng kịch đạt đến thế mà vẫn bị Thanh Tuấn làm cho lòi đuôi cáo. Cô đưa tay ra sau cổ gãi gãi vẻ bối rối. Thanh Tuấn tiếp:
- Sao lại ngủ trên giường tôi?
- Thì tại anh thôi.
- Là sao?- Thanh Tuấn cau mày hỏi.
Không dấu được nữa Nha Hoàn bèn kể thành thật những chuyện xảy ra tối qua. Nghe xong Thanh Tuấn chẹp miệng :
- Vậy mà tôi cứ tưởng cô định sàm sỡ tôi.
- Sao cơ – Nha Hoàn nhìn anh thảng thốt kêu lên
Cả hai cùng bật cười. Ngoài kia xe cũng đã đến mọi người ai cũng xách đồ ra về. Thanh Tuấn nói:
- Tôi về nhé.
- Ừ. Gặp lại sau.
Thanh Tuấn cười quay đầu đi. Anh định chạy vào trong đại sảnh để lấy túi xách thì Trâm Nhi đã đứng ở giữa khoảng sân rộng cầm túi xách cậu trên tay, í ới nói vọng lại:
- Đây rồi.
Thanh Tuấn không cần vào trong nữa cậu chạy thẳng đến chỗ Trâm Nhi. Hai người không để ý đến ánh mắt hậm hực đang nhìn họ. Tú Anh thấy hai người đi cạnh nhau. Anh liền xen vào giữa:
- Hề..xin lỗi nhé.
Chương 76:
Một tuần đã trôi qua. Đám cưới của Thế Du và Kim Anh cũng diễn ra. Tiệc tùng nhanh chóng qua đi. Bạn bè Kim Anh cũng tham gia đầy đủ. Thật ra Kim Anh cũng không nói cho họ biết đâu tất cả là do tật bép xép của Tú Anh. Nó đã vô tình nói cho mọi người biết tin hai người sẽ cưới nhau. Chi Mai nghe xong cũng giật mình gọi ngay điện thoại xem chuyện Kim Anh lấy chồng là sự thật không. Kim Anh đành khai thật. Chi Mai cũng choáng trước điều Kim Anh thổ lộ ngưòi chồng ấy cũng chính là N01 của trường mình.
Tử Kỳ sau khi nghe Tú Anh xong anh bàng hoàng đến sửng sốt. Suốt cả buổi học hôm đó Tử Kỳ như người mất hồn. Anh cứ mải suy nghĩ đến Kim Anh. Sao cô lại lấy Trịnh Kim bạn thân của anh cơ chứ. Đến khi về nhà anh cũng chẳng nói năng gì lẳng lặng lên phòng đóng cửa rồi nằm vật ra giường. Đúng ra cậu đang suy nghĩ về tâm trạng của người thất tình. Những gì anh thấy trên phim ảnh những người đó đề đau khổ như sống đi chết lại vật vã lắm cơ mà. Vậy sao anh cũng đang thất tình mà lại không có cảm giác âý. Đúng là phim ảnh lúc nào cũng phóng đại sự việc lên. Tử Kỳ chỉ có một chút buồn và ngạc nhiên. Thật ra Tử Kỳ có phải yêu Kim Anh hay không chính anh cũng không rõ. "Rốt cuộc đây có phải tình yêu không??? " Tử Kỳ tự đặt câu hỏi cho chính mình. Anh khẽ nhếch môi cười nhạt " Mình muốn gì mà cũng không biết"Tâm trạng anh rối như một mớ bòng bong. Không hiểu mình thế nào nữa.
Cho đến hôm nay khi nhìn thấy Trịnh Kim cùng Kim Anh trao nhẫn cho nhau anh mới hiểu tình cảm đối với Kim Anh chỉ là một cảm giác thích thú. Anh cảm thấy khi bên Kim Anh rất thoải mái và tự nhiên chỉ vậy thôi. Anh mỉm cười nhìn họ thành một đôi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: