Vệ Đằng thở phào: “Vậy thì tốt”.
“Anh…..Họ điều tra vụ án gì vậy?”
“À, vụ án hình sự”.
“Hứa Chi Hằng giết người à?” Dù Vệ Nam cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn run run.
“Chuyện ấy anh nói em cũng không hiểu được đâu, tóm lại là…bọn lưu…à, bọn nó đánh nhau, làm thương một cô gái vô tội. Nhà cô gái ấy rất “cơ cấu”, mời luật sư nổi tiếng kiện. Khi điều tra vụ án thì thấy có dính dáng đến Hứa Chi Hằng, chắc là đàn em của bố nó làm. Cụ thể thế nào đang điều tra. Em gái ngoan của anh đừng quan tâm đến chuyện này nhé, biết chưa?”
Vệ Nam im lặng một lúc rồi nhẹ nói: “Vâng, em không quan tâm đâu, anh yên tâm”.
Vì chủ đề này mà hai anh em không trêu đùa nhau, không khí có chút nặng nề, một lúc sau, Vệ Đằng cười và nói: “À, đúng rồi, bắt đầu học kỳ này là em phải đến bệnh viện thực tập à?”
“Học kỳ này là kỳ thi tổng hợp chín môn cuối cùng, thi xong mới đến bệnh viện thực tập”.
“Chín môn? Nhiều thế à…”
“Nội khoa, Ngoại khoa, Phụ sản, Nhi khoa, Bệnh thần kinh, Bệnh tinh thần….”
“Thôi thôi thôi, đừng kể nữa, kể xong chắc anh ngất”.
Vệ Nam cười: “Học ngành Y nhục thế đấy anh ạ”.
“Còn Kỳ Quyên, Tiêu Tinh thì sao, tốt nghiệp cả rồi chứ?”
“Vâng, khi nào vào học chúng nó phải chuẩn bị luận văn tốt nghiệp. Tiêu Tinh học ngoại thương, chắc là làm việc ở công ty của bố nó. Còn Kỳ Quyên định làm luật sư”.
“Vậy thì tốt, ai cũng có nơi có chốn cả rồi. Anh cũng thấy yên tâm. Em đừng lo, tuy em học năm năm, tốt nghiệp muộn hơn một năm nhưng sau này có thể trở thành bác sĩ chữa bệnh cứu người. Chúng nó ốm đau gì đều phải tìm em. Cố lên nhé. Mặc áo blouse trắng nhớ chụp ảnh cho anh xem. Em gái anh làm bác sĩ thế nào anh vẫn chưa được nhìn thấy”.
“Vâng, có cần vào nhà xác chụp một cái cho anh xem không?”
“Em đừng có sợ xanh mắt mèo là được”.
Im lặng một lúc, bỗng nhiên Vệ Nam khẽ nói: “Anh ơi!....”
“Sao?”
“Nhất định anh phải hạnh phúc nhé!”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu mới vang lên giọng nói có vẻ không tự nhiên: “Ừ…Em cũng thế, chuyện với Hứa Chi Hằng em nghĩ thoáng lên, thất tình chẳng có gì ghê gớm cả. Loại con trai ấy không đáng để em yêu lâu như vậy. Trời đất bao la thiếu gì người đẹp trai. Em gái anh tốt như vậy, nhất định sẽ gặp được người tốt hơn”.
“Em biết rồi. Anh yên tâm”.
“Vậy anh cúp máy nhé, bye bye, em nhớ giữ gìn sức khỏe đấy, biết chưa?”
“Vâng, bye”.
Đầu dây bên kia cúp máy, chỉ còn lại tiếng tút tút liên hồi.
Vệ Nam mỉm cười rồi dập máy.
“Vệ Nam, loại người ấy không đáng để mày yêu, loại đàn ông thối tha”.
“Vệ Nam, Hứa Chi Hằng là thằng khốn nạn, toàn thân trên dưới đều nồng nặc mùi cặn bã, rác rưởi”.
“Nam Nam, loại người ấy em quan tâm đến làm gì?”
“Tiểu Nam, loại con trai ấy không đáng để em yêu. Em sẽ gặp được người tốt hơn”.
Giọng nói của bạn bè, người thân văng vẳng bên tai.
Có lẽ, trong mắt tất cả mọi người, loại con trai ấy không đáng để yêu. Những người từng thích anh ấy sau khi biết được gia cảnh của anh đều từ bỏ anh.
Chỉ có điều, trên thế giới này, chỉ có người con trai ấy, mỗi lần gọi điện cho mình đều chờ mình cúp máy trước. Nói bye rồi nhưng vẫn chờ máy. Một lần Vệ Nam ngạc nhiên hỏi: “Vì sao cậu không cúp máy?” Anh ấy nói: “Cậu cúp trước đi, mình chờ cậu”.
Trên thế giới này cũng chỉ có người con trai ấy luôn luôn ở bên khi mình học hành vất vả. Dù rằng anh ấy cảm thấy rất chán, nằm bò ra bàn ngủ. Vệ Nam đã rất nhiều lần bảo Hứa Chi Hằng đi tìm bạn chơi nhưng anh ấy không chịu. Anh ấy nói: “Chán lắm, thích đi cùng cậu hơn”.
Anh ấy là người chơi bời lêu lổng. Gia đình phức tạp, tính cách lầm lì, quái dị, tính tình nóng nảy, xấu xa, không đáng được yêu.
Nhưng Vệ Nam có thể cảm nhận được điểm tốt, điểm khác biệt của anh ấy.
Cảm nhận được sự quan tâm, sự dịu dàng của anh ấy.
Sống trong môi trường khác nhau, cùng xuất hiện sẽ xảy ra rất nhiều mâu thuẫn và bất đồng. Vứt bỏ người thân bạn bè, bỏ nhà đi, chuyện này Vệ Nam khinh thường không thèm làm. Hứa Chi Hằng lại thường xuyên làm.
Guitar và piano không thể cùng hòa tấu một bản nhạc hay, quần jean và váy dạ hội không thể kết hợp thành điệu nhảy hài hòa.
Trên thế giới này còn có rất nhiều rất nhiều người, nhiều việc cần quan tâm và để ý, không phải chỉ cần có tình yêu là con đường sẽ bằng phẳng, không có trở ngại.
Từ đầu đến cuối Vệ Nam không thể nói với bạn bè, thâm chí không thể thuyết phục được mình rằng – Thực ra mình rất yêu, rất yêu một người.
Tiếc rằng người đó chính là kẻ cặn bã trong mắt mọi người.
Kỳ nghỉ trôi qua bình thường, Vệ Nam, Tiêu Tinh và Kỳ Quyên thường xuyên tụ tập, lúc thì đi ăn MacDonald, lúc thì uống cà phê, có lúc chui vào quán nào đó gọi một bàn đồ ăn rồi ngồi cả buổi chiều. Thỉnh thoảng ba người nói chuyện với nhau về những bộ tiểu thuyết mới đọc gần đây, nói cho nhau nghe những điều tâm đắc. Thỉnh thoảng nói về dự định sau này, vạch định tương lai. Cả ba suốt ngày tụ tập, dường như để phung phí thời gian một cách tối đa.
Thực ra đối với Vệ Nam, Tiêu Tinh và Kỳ Quyên mà nói, đây là kỳ nghỉ cuối cùng của đời học sinh.
Năm sau, Tiêu Tinh và Kỳ Quyên sẽ ra trường, bước chân vào đời. Vệ Nam cũng không có kỳ nghỉ đông như trước nữa.
Tiêu Tinh là thiên kim tiểu thư, công ty bất động sản của nhà họ Tiêu nổi tiếng khắp vùng. Tuy Tiêu Tinh không có tính tiểu thư, chơi thân với Vệ Nam và Kỳ Quyên, nhưng cô ấy là người có nhiều tâm sự nhất. Cô ấy giấu kín mọi điều trong lòng, thỉnh thoảng kêu ca với bạn bè thân thiết rồi lại cười thản nhiên như không có chuyện gì. Bố mẹ cô ấy muốn cô ấy thừa kế gia tài nhà họ Tiêu, hy vọng cô ấy lấy được bằng MBA. Tuy Tiêu Tinh không phản đối ra mặt, ngoan ngoãn học ngoại thương nhưng Vệ Nam hiểu rất rõ cô ấy không thích thừa kế gia tài. Niềm đam mê của cô ấy dồn hết vào mỹ thuật. Từ nhỏ cô ấy đã thích mỹ thuật, có thể nói là yêu mỹ thuật.
Lần đầu tiên gặp Tiêu Tinh là ở phòng mỹ thuật hồi học cấp hai. Hình ảnh cô bé mặc bộ váy trắng, say sưa cầm bút vẽ từng nét trên giá vẽ, nụ cười ngây thơ khi quay đầu nhìn người bạn mới đến nay vẫn in đậm trong tâm trí của Vệ Nam.
Tiếc rằng lên cấp ba, vì việc học hành bận rộn, Tiêu Tinh bị bố mẹ bắp ép phải từ bỏ lớp mỹ thuật. Cô chỉ có thể lén trốn trong cái xó tối tăm, say sưa miêu tả thế giới tươi đẹp trong lòng mình.
Trong ba người Kỳ Quyên là người lạnh lùng, cao ngạo nhất, là đàn chị, là người phụ nữ mạnh mẽ, từng là thí sinh chủ chốt trong đội biện hộ của trường Luật, đại diện cho trường đại học T tham dự cuộc thi biện hộ toàn quốc và giành giải. Rất nhiều người theo đuổi nhưng Kỳ Quyên không yêu ai. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy dự định thi tuyển làm luật sư. Tuy cô ấy hung hăng nói: “Học thạc sĩ làm quái gì. Mấy năm nay thạc sĩ chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm việc. Năng lực của mỗi người chẳng liên quan gì đến bằng cấp cả”. Nghe thì có vẻ hoành tráng, lợi hại nhưng Vệ Nam biết rằng cô ấy đi tìm việc sớm như vậy là vì muốn kiếm tiền chăm sóc gia đình. Bố mẹ cô ấy li dị đã lâu, cô ấy sống cùng mẹ. Năm ngoái mẹ cô ấy bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú, sau khi cắt khối u tuy đã hồi phục nhưng sức khỏe ngày một yếu đi.
Kỳ Quyên là con gái duy nhất, phải sớm gánh vác trách nhiệm gia đình, dù rằng rất nặng nề.
Học kỳ một năm thứ tư, sau khi kết thúc kỳ thi hết học phần đáng sợ nhất của trường Y, Vệ Nam sẽ bước vào kỳ thực tập dài hơn một năm.
Trong thời gian thực tập không có kỳ nghỉ, hướng đi của mọi người là tìm việc, được các bác sĩ trong bệnh viện huấn luyện, sau đó trở thành bác sĩ thực sự....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: