- Mẹ em vẫn còn sống sờ sờ đó, bà ấy vẫn ở bên cạnh em, khi em muốn, em đều có thể gặp bà ấy – Ngân Hằng biết Ngân Quỳnh còn đang trong cú sốc, nên mềm mỏng nói.
- Không giống nhau, hoàn toàn không giống nhau chị hiểu hay không? Chẳng có đứa trẻ nào muốn ba mẹ nó xa nhau cả, em cũng thế. Đúng là em có thể gặp mẹ khi em muốn, nhưng chị có biết không con người đều có thói quen của mình, họ thích sống theo thói quen đó. Thói quen của em là khi mở mắt ra đều có thể nhìn thấy ba mẹ, nhìn thấy cả nhà quây quần hạnh phúc bên nhau chị hiểu không? Chị có biết, trước khi được đặt chân vô cái nhà này, em cũng giống như một đứa trẻ mồ côi không cha vậy đó. Ba chỉ thỉnh thoảng mới đến thăm rồi cho tiền sau đó lại đi. Chị có thể ngang nhiên nắm lấy tay ba bước vào cổng trường, được ba đi họp phụ huynh học sinh, được ba đi chơi. Còn em thì sao? Em chỉ có thể nhìn hai người từ xa mà ước ao, thèm cái cảm giác được ba yêu thương biết bao. Đợi biết bao nhiêu lâu mới được ở bên cạnh ba, bây giờ chị lại bắt em xa mẹ. Chị có hiểu được nỗi đau trong lòng em hay không.
Ngân Hằng nhìn Ngân Quỳnh có chút đau buồn, cô hiểu chứ, ai mà không thích cái cảm giác ấm cúng của gia đình chứ. Nhưng cái cảm giác đó không dành cho cô.
- Chẳng phải mẹ em đã sữa đổi rất nhiều rồi hay sao, tại sao chị không chịu tha thứ cơ chứ. Chị thật ích kỷ và độc ác.
Ngân Hằng có phần choáng voáng khi nghe Ngân Quỳnh mắng, cô dù biết Ngân Quỳnh chỉ là trong cơn tức giận nên mới buông lời mắng ****, nhưng mà , chưa bao giờ Ngân Hằng thấy Ngân Quỳnh nặng lời với mình như thấy. trong lòng đau đớn vô cùng. Cô biết mình đã làm tổn thương rất lớn đến Ngân Quỳnh.
- Được, nếu chị muốn đuổi, vậy thì đuổi em luôn đi – Ngân Quỳnh mím môi nhìn Ngân hằng rồi cười nhạt nói – Em sẽ đi, sẽ đi ra khỏi cái nhà này để cho chị vừa lòng.
Nói xong Ngân Quỳnh chạy như bay ra khỏi nhà, bà Kim Lương không kịp níu giữ cô lại đành nằm vật xuống nền nhà than khóc.
- Là mẹ đã hại con, là mẹ đã hại con….
Ngân Hằng thở dài nhìn thảm cảnh trước mặt, ngửa mặt nhìn lên để nước mắt không rơi xuống :”Mình đã làm gì thế này“. Cô không biết tại sao tâm trạng của mình lại kích động đến như thế.
Ngân Quỳnh bỏ đi đến tối vẫn chưa về nhà. Bà Kim Lương sốt ruột đứng ngồi không yên, bà liên tục gọi điện thoại tìm con gái khắp nơi.
Ngân Hằng nhìn thấy cảnh bà lăng xăng như vậy cũng lo lắng vô cùng, cô mệt mỏi trở về phòng của mình thu dọn lại mọi thứ, cô tự trách bản thân tại sao lại không kiềm chế đượcbản thân gây nên chuyện ầm ĩ thế này. Nhưng cuối cùng, cô đành gạt bỏ phiền nhiễu thay đồ qua xem Gia Bảo thế nào.
Gây ầm ĩ như thế, sợ thằng bé lại bị ảnh hưởng.
Khi cô bước vào phòng, đã thấy Gia Bảo thu người vào một góc phòng ngồi đó ngồi mếu khóc. Ngân Hằng hoảng hốt, tưởng Gia Bảo lại bị sợ hãi mà có thể tự gây tổn thương mình, vội vàng chạy đến bên thằng bé:
- Gia Bảo sao vậy, đừng sợ, chị đây.
- Chị, là Gia Bảo không ngoan….là em đã lục phòng của chị. Em xin lỗi. Chị đừng ghét Gia bảo nha – Gia Bảo khóc òa lên ôm chặt lấy Ngân Hằng xin lỗi
Nghe Gia Bảo nói xong, đầu Ngân Hằng choáng voáng vô cùng. Hóa ra là cô hiểu lầm…sự hiểu lầm này đã tạo nên một trận sóng gió nữa trong gia đình cô. Cô tức giận giơ tay lên muốn đánh Gia Bảo để trừng phạt, lại không nỡ xuống tay khi thấy thân hình thằng bé đang run lên ôm chầm lấy cô nức nở khóc.
Cuối cùng bàn tay giơ lên của cô lại áp xuống nhẹ nhàng vỗ về lưng cho Gia Bảo:
- Bé Bảo ngoan, chị không giận. Nói cho chị nghe vì sao em lại lục phòng của chị.
- Em tìm báu vật, chị xem, em tìm được báu vật rồi nè – Gia Bảo thấy Ngân Hằng không mắng mình như bà Kim Lương thì vui vẻ khoe. Thằng bé đưa ra tấm thẻ vàng mà ba cô cho.
Ngân Hằng nhìn tấm thẻ khẽ thở dài lần nữa. Cô nhìn đứa em trai gần 6 tuổi của mình, Gia bảo có nét mặt tròn đáng yêu, nhưng lại không có sự thông mình bằng những đứa trẻ cùng tuổi. Thằng bé khờ khạo hơn, ngờ nghệch hơn rất nhiều. bác sĩ bảo là do tâm lí bị áp lực quá sức, cần có thời gian để phục hồi.
Ngân Hằng ôm Gia Bảo vào lòng, cô không mong em mình là đứa trẻ thông minh, chỉ mong, Gia Bảo có thể khỏe mạnh sống bình thường như bao đứa trẻ cùng tuổi mà thôi.
- Bà lại gây ra chuyện gì rồi – Ba Ngân Hằng vừa về nhà thấy bà Kim Lương khóc nức nở nói không nên lời khi Ngân Quỳnh bỏ đi thì nổi giận.
- Không có, tôi thật sự không có, ông phải tin tôi…- Bà Kim Lương nức nở khóc phân bua.
Ngân Hằng nghe tiếng ba nổi giận đành đi xuống nói:
- Ba, không phải lỗi của dì, là do con hiểu lầm dì….
Ánh mắt ba Ngân Hằng vì lời của cô mà dịu lại, ông thở dài mệt mỏi nói:
- Được rồi, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi về phòng đây. Các người làm ơn để cho tôi yên tâm làm việc có được hay không. Chuyện công ty cũng đủ khiến tôi đâu đầu rồi.
Nói xong, ông xách cặp bước thẳng lên lầu, đi ngang qua Ngân Hằng, bên dưới là tiếng khóc của bà Kim Lương, lòng ông phiền não vô cùng. Nhưng tất cả đều là lỗi của ông, ông phải gánh lấy.
Ngân Hằng nhìn bà Kim Lương đang sầu não khóc, cô quay mặt đi nói hai tiếng xin lỗi.
Bà Kim Lương nhìn theo bóng Ngân Hằng lên lầu khẽ cười thầm. Chính bà ta xúi Gia Bảo lục phòng của Ngân Hằng, nói với Gia Bảo cái thẻ vàng chính là báu vật, báu vật có màu vàng, thằng bé ngờ nghệch bị bà giật dây. Xe đi, lần này bà đã lấy được lời xin lỗi của Ngân Hằng, còn lần sau, lần sau nữa….cho đến lúc, quyền hành lại đến tay bà.
Muốn đấu với bà, cô vẫn chưa đủ bản lãnh
Ngân Quỳnh bỏ nhà chạy đến nhà cô bạn thân là Hạ Huyền tâm sự. Hạ Huyền liền an ủi Ngân Quỳnh rồi cũng lên tiếng bất bình thay cô.
- Chị của bạn thật quá đáng và ích kỷ, thật uổng công bạn xem chị ta là chị em, chị ta chẳng chút nể tình nào hết. Bạn đừng nhường nhịn nữa. càng nhường nhịn, chị ta càng làm tới. Trước hay sau gì, chị ta cũng tìm cách đuổi mẹ con bạn ra ngoài mà thôi. Chị ta nhẫn nhịn, rồi tỏ vẻ đáng thương trước mặt ba bạn để ông hiểu lầm ba bạn, sau đó gia tài sẽ thuộc về tay chị ta. Chị ta chỉ là đang cố làm ra vẻ thân thiết với bạn mà thôi. Người như chị ta đúng là rất thâm hiểm…..bạn nếu muốn ba mẹ không li hôn với nhau thì đừng để chị ta lấn tới nữa.
Hạ Huyền không ngừng nói, tác động đến tâm lí của Ngân Quỳnh, đánh mạnh vào tâm lí không muốn ba mẹ li hôn của Ngân Quỳnh.
- Bạn nghĩ xem, chị ta tuy bị mẹ bạn ức hiếp, nhưng luôn có được tình cảm của ba bạn. Còn bạn, một khoảng thời gian dài như thế, bị người ta cười là không có ba. Không dám công khai nói ba mình là ai. So với chị ta, bạn còn thê thảm hơn gấp bội. Chị ta muốn giành lại những gì đã bị nợ, bạn cũng phải giành lại những gì họ nợ chứ – Hạ Huyền thấy Ngân Quỳnh bị những lời nói của mình làm cho lay động, lập tức châm thêm vào.
Khi Ngân Quỳnh ra về, Hạ Huyền đưa ra cổng với một nụ cười trên môi.
Cô rất ghét Ngân Hằng, bởi vì cô thích Lâm Phong mà Lâm Phong lại thích Ngân Hằng. Nhìn thấy Lâm Phong cứ nhìn trộm về phía Ngân Hằng mà không thèm nhìn đến cô lấy một cái thì trong lòng không thôi tức giận. Cô muốn giành lấy Lâm Phong, cô muốn phá hủy hình ảnh của Ngân hằng trong mắt Lâm Phong.
Dù bây giờ Lâm Phong nhận lời làm bạn trai của cô, nhưng ánh mắt cậu vẫn không hướng về cô. Tất cả đều là tại Ngân hằng, nếu như không có Ngân Hằng, cô không tin không có được Lâm Phong....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: