Ông đâu biết rằng Nhiếp Vũ Thịnh là bác sĩ ngoại khoa, quen xem xét trọng tâm vấn đề, sau khi mổ phanh ra, việc đầu tiên là phải tìm được ổ bệnh, đưa dao kéo vào giữa hàng nghìn hàng vạn dây thần kinh và mạch máu, không tìm ngay ra ổ bệnh liệu có được không? Hơn nữa trong phòng mổ rất coi trọng sự phối hợp, quan trọng nhất là bác sĩ mổ chính và phụ mổ phối hợp ăn ý, Nhiếp Vũ Thịnh quen dùng hai từ "chúng ta", cũng vì anh đã quen với cách làm việc nhóm trong các ca phẫu thuật.
Phác Ngọc Thành cũng thấy mình đã đánh giá thấp vị đại thiếu gia này, nhưng thân phận của ông khác với mọi người, im lặng vài giây, ông mới lên tiếng: "Có."
Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy không sao tin nổi. Nhưng cả phòng này đều là những người bố anh tin cẩn nhất, không kẽ nào họ lại lừa anh vào lúc này. Anh truy hỏi: "Vì sao?"
Phác Ngọc Thành bắt đầu giải thích, ban đầu là vì đặc tính của mặt hàng tiêu dùng nhanhọ có thể lần lữa việc trả tiền hành cho doanh nghiệp cung ứng sản phẩm, thông thường là khoảng ba tháng, thời gian này được Nhiếp Đông Viễn khéo léo sử dụng tạo ra một khoảng chênh lệnh thời gian, rồi đem số tiền đó đầu tư vào lĩnh vực bất động sản. Bất đống sản của Đông Viễn mấy năm nay khá có tiếng, cũng đã xây dựng được một số dự án có uy tín. So với buôn bán hàng tiêu dùng nhanh thì kiếm tiền bằng bất động sản dễ hơn nhiều.
"Lợi nhuận chúng ta thu được từ việc bán một căn nhà còn hơn bán mấy chục nghìn cốc trà sữa." Phác Ngọc Thành nói. "Vậy nên ông Nhiếp quyết định nghiệp vụ của tập đoàn sẽ nghiêng nhiều về mảng bất động sản. Sáu tháng cuối năm ngoái và sáu tháng đầu năm nay, bất động sản Đông Viễn đã mua được rất nhiều mảnh đất trên toàn quốc, tổng cộng đã đầu tư khoảng bốn tỷ. Trong số bốn tỷ này có đến hơn một nửa là tiền lấy từ các hạng mục kinh doanh chính của tập đoàn như công ty Trách nhiệm hữu hạn nước giải khát Đông Viễn, siêu thị bán lẻ Đông Viễn..."
"Đến đầu năm nay chính phủ bắt đầu thắt chặt quản lý, đầu tiên là điều chỉnh tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc, sau đó là hạn chế mua vào. Bất động sản Đông Viễn đã rất khó khăn trong việc vay vốn ngân hàng, lại bị hạn chế mua nên địa ốc càng khó bán, việc thu hồi vốn bắt đầu gặp vấn đề, lĩnh vực bất động sản lại phát triển quá rộng, hiện nay các sản phẩm nước giải khát Đông Viễn và các siêu thị bán lẻ của Đông Viễn đều lần lượt phải thanh toán tiền hàng cho các nhà cung ứng. Việc quay vòng vốn của tập đoàn gặp vấn đề, hơn nữa thâm hụt lại rất lớn."
Dứt lời, Phác Ngọc Thành lại bắt đầu trầm mặc. Nhiếp Vũ Thịnh rất ít khi hỏi về công việc của bố, anh cảm thấy khó hiểu: "Nếu quay vòng vốn có vấn đề thì tại sao vẫn muốn thu mua siêu thị?"
"Nếu thu mua xong chúng ta sẽ trở thành doanh nghiệp tư nhân bán lẻ hàng tiêu dùng lớn nhất trong nước, giá cổ phiếu sẽ tăng vọt, rất nhiều tiền ồ ạt đổ vào, chúng ta có thể dùng chỗ tiền đó lấp vào khoản thâm hụt. Chỉ cần cổ phiếu tăng giá trong vài ngày là đủ để chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này. Lần thanh toán tiếp theo là ba tháng sau, đến lúc đó sẽ có khoản tiền khác, chúng ta lại có tiền để trả."
Nhiếp Vũ Thịnh không phát hiện ra bất cứ vấn đề gì cả, liền hỏi: "Việc thu mua đã là thật, tại sao Ủy ban Giám sát thị trường chứng khoán lại cho rằng chúng ta thu mua ảo?"
"Vì trên thực tế chúng ta không có tiền để hoàn thành việc thu mua. Chúng ta chỉ muốn lợi dụng dự án thu mua để làm tăng giá cổ phiếu mà thôi."
Nhiếp Vũ Thịnh im lặng một thoáng rồi nói: "L có ý kiến gì không?"
"Đã đưa người đi để điều tra, chứng tỏ Ủy ban Giám sát thị trường chứng khoán đã nắm được những bằng chứng tương đối xác thực. Luật pháp Hồng Kông về phương tiện này rất nghiêm khắc nên những chuyện mà luật sư có thể làm rất hữu hạn."
"Họ sẽ làm gì tiếp theo?"
Phác Ngọc Thành đáp: "Theo tiền lệ thì họ sẽ niêm phong tất cả phần đứng tên ông Nhiếp, đợi sau khi tòa tuyên án xong mới giải quyết tiếp."
Gương mặt Nhiếp Vũ Thịnh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không bộc lộ bất cứ điều gì, toàn bộ Ban lãnh đạo cũng im lặng. Nhiếp Đông Viễn nắm giữ hơn 30% cổ phần, dù cách đây không lâu ông đã tặng lại một phần cho Tôn Bình, nhưng ông vẫn là cổ đông lớn nhất công ty. Có điều lúc này ông lại bị hạn chế tự do cá nhân, toàn bộ Tập đoàn Đông Viễn rồi sẽ đi về đâu, thật sự còn chưa biết.
Nhiếp Vũ Thịnh lại hỏi thêm một số vấn đề, tuy anh không có chức vụ gì trong Tập đoàn Đông Viễn nhưng vì là người kế thừa hợp pháp của Nhiếp Đông Viễn nên Ban lãnh đạo cũng không thể coi anh như người ngoài. Những điều anh hỏi đều là về tình hình kinh doanh, vấn đề lớn nhất lúc này chính là vốn. Ông Nhiếp Đông Viễn bị tạm giữ điều tra ở Hồng Kông không thể trở về, Tập đoàn Đông Viễn còn một số công ty con và tài sản chưa niêm yết trên sàn chứng khoán, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, vào thời điểm này chưa chắc ngân hàng đã chịu cho vay để cứu vãn tình hình. Hơn nữa số vốn thâm hụt quá lớn, dù vay được cũng chỉ như muối bỏ biển mà thôi.
"Vấn đề cấp bách hiện nay là trong vài ngày tới chúng ta phải thanh toán tiền hàng cho nhà cung ứng, nhất là các nhà cung ứng cho siêu thị bán lẻ." Phác Ngọc Thành nói, "Tiền không nhiều, chỉ cần khoảng hai trăm đến ba trăm triệu thôi, nhưng hiện giờ cả tập đoàn ra cũng không kiếm đâu ra được. Nếu chúng ta không trả tiền đúng hạn thì tất cả các nhà cung cấp sẽ ngừng cung ứng hàng cho chúng ta, bên ngoài lại có nhiều tin đồn thất thiệt, như thế rất nguy hiểm. Chuyện này giống như một lỗ rò trên con đê lớn vậy, ban đầu rất nhỏ, nhưng khi nước sông đã tràn vào, toàn bộ con đê ấy sẽ đổ sập."
Tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnh rất nặng nề, nhất thời cũng chưa thể nghĩ ra cách gì. Tất cả các thành viên trong Ban lãnh đạo đều đổ dồn mắt vào anh, đến cuối cùng, vẫn là Phó Tổng giám đốc Đồ giải vây giùm:
"Cậu Nhiếp tới gặp luật sư đi, nghe xem luật sư nói gì, sau đó hẵng bàn bạc tiếp vấn đề tiền vốn."
Luật sư Kiều bỏ hết việc, vội vàng đến trụ sở Tập đoàn Đông Viễn. Phó Tổng giám đốc Đồ chu đáo, đã sắp xếp cho ông đợi phía ngoài phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn. Nhiếp Vũ Thịnh nặng trĩu tâm sự, theo Phó tổng giám đốc Đồ rời khỏi phòng họp, ra đến cửa, ngẩng đầu lên, anh mới nhận ra mình đang đứng trước cửa phòng làm việc của bố.
Thư ký Trương đã theo ông đi Hồng Kông, chỉ còn thư ký Hàn ở lại làm việc ở gian ngoài, thấy hai người đi đến, ông vội lên nói: "Cậu Nhiếp, luật sư Kiều đang đợi cậu."
Luật sư Kiều đang ngồi trên sofa cũng đứng dậy chào: "Tiểu Nhiếp!"
Nhiếp Vũ Thịnh gật đầu chào ông, tâm trạng anh đang hết sức nặng nề nên cũng không nghĩ gì nhiều. Thấy thư ký Hàn mở cửa ình, anh bèn mời: "Chú Kiều vào đây ngồi đi ạ."
Anh rất ít khi đến phòng làm việc của bố, nơi đây rất rộng rãi và sáng sủa, lại được quét dọn sạch bóng không vương một hạt bụi. Trên sàn trải một tấm thảm dày, một chiếc bàn lớn đặt trước cửa sổ, mọi vật trong phòng đều được bo tròn góc, đó là thói quen của ông Nhiếp Đông Viễn. Hết đời thư ký này đến thư ký khác đều không hiểu tại sao, nhưng khi trông thấy, Nhiếp Vũ Thịnh lại cảm thấy cay cay sống mũi. Từ nhỏ anh đã mất mẹ, thuở nhỏ không có ai chăm sóc, nhiều lần bố phải làm thêm giờ, anh cũng theo ông tới cơ quan. Có lần anh đùa nghịch trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn, va đầu vào cạnh bàn, bị toạc một miếng lớn, đau đến nỗi khóc toáng lên. Từ đó về sau, tất cả đồ đạc trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn đều được bo tròn góc, thậm chí sàn nhà còn được trải bằng thảm dày nhất, trời nóng đến đâu cũng không được quấn đi, vì ông sợ anh ngã sẽ bị đau....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: