WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Những vết xước màu rêu - Leng Keng


Linh nói như lấy hết can đảm, cô thừa biết cái mặt cô lúc đó thảm hại thế nào. Nhưng đôi khi cô sẽ nhớ... khuôn mặt đó và cô cần có một địa chỉ cho những phút nhớ quá mãnh liệt, quá cồn cào, cho những vết xước cũng được xoa dịu.
Vũ bật cười, nụ cười đầu tiên không hề nhạt trong buổi chiều hôm nay. Anh cười đẹp và ấm áp quá! Nụ cười còn có cái gì trẻ con thật khó nói, nhưng nó cho người đối diện cảm giác gần gũi và hân hoan. Linh đứng lặng, hoàn toàn bị mê hoặc bởi nụ cười ấy: Làm sao người ta có thể giống nhau đến cả những nếp hằn khi cười?



Chương 2 - Hay thật ra lại là nỗi đau?


- Hoàng Anh à, anh gọi em có việc gì đấy? Khi chiều em bận chút!

Giọng của Linh khiến Hoàng Anh bất giác giật mình, giật mình như cái phút lần đầu gặp em ngày ấy. Anh đưa tay vặn chìa khóa, chiếc xe đột ngột tắt máy.

- À không, anh định rủ em đi ăn kem. Lâu rồi mình mới gặp nhau, anh nghĩ em vẫn ở trường.

- Em bùng học luôn lúc gặp anh mà, hôm nay là một ngày rất thú vị với em.

Niềm hạnh phúc phơi phới trong giọng nói của Linh, nó khiến cô mở lòng với anh, lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua. Cô nói, trả lời và đáp lại những câu đùa của anh, rất lâu rồi họ mới nói chuyện lâu như thế, đúng ra là rất lâu rồi Hoàng Anh mới được nghe giọng cô nhiều như vậy. Có một chút trong thâm tâm anh thầm cảm ơn người con trai kia, nhưng rất nhanh lại thấy thương hại chính mình. Cho đến tận khi Linh tắt máy rồi anh vẫn đứng lặng thinh dưới gốc cây đầu ngõ, mải miết nhìn ngôi nhà nhỏ ẩn mình trong ngõ, như lạc lõng giữa phố phường tấp nập. Nhà của chàng trai hai năm trước. Một ngôi nhà cũ kĩ, một người đàn bà mù với niềm tin không có thật và một cô gái nhỏ ngụp lặn trong ám ảnh của quá khứ. Ngôi nhà cũ quá rồi.

Mỗi lần về ngôi nhà này không hiểu sao Linh ngủ rất nhanh, cô ngủ ngon và sâu khác hẳn những đêm dài đầy nuớc mắt ở kí túc. Nhưng hôm nay Linh không buồn ngủ, có một cảm giác rất lạ len vào gió phảng phất quanh cô, mùi hoàng lan nhẹ nhẹ bên hiên nhà khiến Linh thích thú. Có tiếng chân rất khẽ... Một người đàn bà xuất hiện nơi cửa phòng Linh:

- Con ăn gì chưa? Sao hôm nay về muộn vậy? Dương có viết thư về không?

Giọng bà ấm, có cái thâm trầm của người từng đi qua những nỗi đau quá sức chịu đựng.

Lòng Linh bình yên đến lạ, cô có cảm giác như anh đang sống dậy trong người mẹ tội nghiệp ấy. Cũng giọng nói rất “Hà Nội”, cũng sự quan tâm và yêu thương cô hết lòng.

- Con ăn rồi ạ? Bọn con vẫn hay trao đổi với nhau suốt, mẹ đừng lo, anh ấy khỏe lắm.

Nước mắt ngân ngấn nơi khóe mắt, những vết xước trong tim Linh khẽ động cựa, rất khẽ thôi.

- Dạo này con bận quá, không sang thường xuyên được, mẹ buồn không?

- Ngày nào hai đứa cũng thi nhau gọi điện, tôi muốn cũng không buồn được ấy chứ.

Bà nói hơi to một chút, nụ cười ấm áp thoảng qua trên khuôn mặt.

Linh vòng tay ôm bà, cô cảm nhận được anh đang ở ngay cạnh mình, cùng vòng tay ôm hai người phụ nữ của anh vào lòng. Ấm áp và thương yêu. Họ giống như một gia đình thật sự và cô sẽ chăm sóc mẹ anh như chính mẹ mình... Linh oà khóc, khóc như một đứa trẻ bị gia đình bỏ rơi, người thân ruồng bỏ, tủi thân và ấm ức. Người mẹ đưa bàn tay vẫn còn rất thon thả, mò lần sờ trên khuôn mặt thanh tú của cô, khẽ lau những giọt nước mắt nóng hổi đang thi nhau rớt xuống vai áo bà.

- Thằng Dương tệ thật, dám bỏ con một mình đi lâu như vậy. Không sao, không sao, nín đi, có mẹ nó không dám bắt nạt con đâu.

Linh nấc chậm và dừng hẳn, cô không cho phép nước mắt mình rơi nữa, đôi vai bà đã kiệt quệ vì nỗi đau, đôi mắt bà đã bỏng rát bởi những tổn thương, cô không có quyền đòi hỏi sự động viên ở bà nữa.

Nợ. Cô nợ người phụ nữ trước mặt cô cả một ân tình lớn.

Đêm đã khuya, ngôi nhà của mẹ con Dương đã chìm trong bóng tối hắt hiu, con ngõ nhỏ khiến khu nhà yên tĩnh hơn giữa lòng Hà Nội. Linh nghe rất rõ tiếng lá xào xạc dưới chân mình. Cô nhớ lại ngày đầu tiên Dương dẫn cô đến đây mấy năm trước, người mẹ mù lòa đã nắm tay cô nhờ chăm sóc con trai bà. Cô cũng nhớ như in cái ngày hôm ấy, mưa rất to và gió rất lớn, cô từ quê trở lại ngôi nhà này... Một mình... không có anh, con trai duy nhất của bà. Mẹ như linh cảm được điều chẳng lành, từ khi nghe điện thoại Linh sẽ ra, dù trời mưa rất to, bà vẫn ra đầu ngõ đứng đợi. Linh hoàn toàn gục ngã trước khuôn mặt trước ánh mắt cầu khẩn và sự trông mong của bà, cô nói trong nước mắt:

- Con mất anh ấy rồi mẹ ạ, chúng ta mất anh ấy rồi.

Những lời kể lể của Linh không còn giá trị nữa. Bà gào lên trong tiếng mưa và khuỵu xuống... Bác sĩ kết luận mẹ Dương bị mất trí tạm thời và tin rằng con trai bà đang đi học ở Anh, đó là mơ ước cũng là mục tiêu của anh. Người mẹ khốn khổ đã sống bằng niềm tin mãnh liệt ấy suốt bao nhiêu năm qua. Em trai Linh thường xuyên giả giọng Dương gọi điện an ủi, nói chuyện với bà. Linh hùa vào những lời nói dối đó khi không còn cách nào khác. Có lẽ mọi chuyện đã không đi xa thế này nếu em trai cô không có cái biệt tài giả giọng bất kì ai dù mới chỉ nghe một lần.

Kí ức ùa về, những biến cố, những khốc liệt của cuộc đời làm Linh không còn vui vẻ như ban nãy... Bất giác cô sờ tay lên má mình, sực nhớ đến Vũ, chàng trai có khuôn mặt, nụ cười và tấm lưng của anh... Thấy nhẹ nhõm hơn một chút... Linh vào nhà, ngày mai cô phải đi phỏng vấn cho một công việc mới, công việc part-time cũ không còn phù hợp với một sinh viên sắp ra trường như cô.

Linh dậy sớm hơn một chút, loay hoay chọn cho mình một bộ quần áo phù hợp. Cô thử bộ công sở mới mua, áo trắng và chân váy đen nhã nhặn. Đôi chân dài và chiếc áo mỏng.

“Mình giống một cô thư kí thích mồi chài sếp quá!” Linh tự cười mình... Tay cô chạm vào chiếc chân váy hoa nhí màu xanh nước biển trong tủ, tự nhiên thấy thích nó. Áo phông, váy hoa và một chút nước hoa xịn ai đó tặng trong dịp sinh nhật năm ngoái. À, phải rồi, anh Hoàng Anh. Linh thấy mình nhẹ nhàng thanh thoát hơn nhiều. Cô vơ vội cái bánh bao mẹ Dương làm trên bàn vừa ăn vừa ùa đi.

- Nhớ trưa về ăn cơm nhé, hôm nay mẹ nấu nhiều món ngon lắm đấy.

- Mẹ yên tâm, con biết hôm nay là ngày gì mà.

Linh ngoảnh mặt lại cười rất tươi, cô tin mẹ cảm nhận được nụ cười ấy. Ra đến cửa, cô gọi ngay cho cậu em:

- Cún ơi, hôm nay nhớ gọi điện nhé!

- Mẹ vừa nhắc rồi còn gì, hôm nào mẹ cũng nhắc mà.

- Nhưng hôm nay là sinh nhật bác đấy, em nhớ chúc mừng nhé.

- Thế à, em biết rồi, không lo đâu, em làm ngon lành luôn.

Vừa tắt máy, Linh phóng vù ra cửa hàng hoa, đặt mang tới nhà một bó lan tím thật lớn cùng lời nhắn:

“ Mẹ à, sinh nhật vui vẻ, con yêu mẹ rất nhiều... Đợi con về mẹ nhé!

Con trai của mẹ: Hoàng Anh Dương”

Năm nào cũng như thế và Linh vẫn cố gắng viết thật ít, thật ngắn. Như đó là cách để cô tự cảm thấy mình không lừa dối bà quá nhiều.

Còn 15 phút để cô kịp đến nơi hẹn phỏng vấn, Tổng công ty Hoàng Gia... Tắc đường... Cô không muốn đến muộn trong một ngày như hôm nay.

- Cho cháu vào đi ạ! Bác ơi!

- Cô không mang giấy hẹn thì về lấy đi!

- Nhưng cháu muộn mất, bác làm ơn đi mà. Cháu đến giờ phỏng vấn rồi mà.

- Tôi bị đuổi việc thì ai chịu trách nhiệm?

- Được rồi, cho cô ấy vào, tôi chịu trách nhiệm... - Một giọng nói rất quen từ phía sau lưng Linh, là cô gái ở quán café hôm nọ. Sao cô ấy lại ở đây nhỉ?

- Cô Nguyệt... tôi biết rồi.

Bác bảo vệ luống cuống mở cửa cho Linh, cô gái đi thẳng, không ngoảnh đầu lại nhìn hay nhận lời cảm ơn của người vừa được mình giúp đỡ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

Snack's 1967