Nhìn nét mặt ngờ nghệch muôn thủa như chẳng biết gì trên đời của Winner, Vương chán ghét nắm tay Nhi kéo đi, dịu dàng dỗ ngọt: “Thôi bỏ đi, lần sau anh sẽ cho người khác đến đón em.” - Sau đó anh quay lại gầm gừ với Winner: “Vô tích sự! Không làm được một cái gì ra hồn. Cô sống làm cái gì vậy?”
“Ủa? Anh tìm em hả?” - Nhi lúc này mới giật mình hỏi Vương.
“Ừ! Anh đã nói với mẹ chuyện của em và anh, mẹ nói đưa em đến cùng ăn trưa.”
Nhi lúc này mới vỡ lẽ. Hóa ra Winner đến trường không phải để đòi nợ mà là để đón cô. Cũng đúng, làm gì có ai đi đòi nợ một mình. Là do cô nhát quá nên tự dọa mình thôi. Xem ra Winner bị mắng oan rồi. Mà cũng đáng! Ai bảo không chịu nói rõ. Có miệng để làm gì không biết!
Bóng hai người khuất sau vườn hoa anh đào.
Từng cánh hoa theo gió rơi xuống khiến khung cảnh có phần hư ảo.
Một khoảng trời hồng lặng lẽ.
Winner đứng bên ngoài nhìn theo, khóe môi thoáng mỉm cười. Sống làm cái gì? Một câu hỏi hay! Mà cô nào có sống đâu. Quyền con người đơn giản là có tên, có giấy tờ tùy thân, cô còn chẳng có thì có thể gọi là sống sao?
Còn đang đứng bất động thì bất chợt điện thoại đổ chuông, màn hình nhấp nháy cái tên Thiên Kim. Điều này làm cô vô cùng ngạc nhiên.
Kim là cô con gái ruột của Bạch Hồ, hiện đang là học sinh nội trú tại một trường cấp ba dành riêng cho nữ sinh. Winner nghe loáng thoáng rằng ngôi trường đó có chất lượng giảng dạy hàng đầu tại Đà Lạt và kỷ luật vô cùng nghiêm. Chỉ cần một lỗi vi phạm nhỏ sẽ lập tức bị kỷ luật nặng. Học sinh trong trường không được phép dùng điện thoại di động, mỗi tuần chỉ có thể dùng điện thoại trường gọi về nhà một lần. Trừ lễ tết ra thì mỗi quý học sinh được về thăm nhà hai ngày.
Winner không hiểu làm cách nào Kim có thể dùng di động gọi cho cô, nhưng rồi cũng nghe máy.
“…”
“Ừ! Để chị đến!”
Cúp máy, cô lên xe đi thẳng đến điểm hẹn với Kim.
***
Lại là con hẻm bên hông trường cao đẳng Y, Winner quả thật cảm thấy mình quá có duyên với con đường này.
Trong điện thoại, Kim nói nhanh rằng con bé và một nhóm học sinh nữa được thầy Hóa xin với hiệu trưởng đặc cách cho ra ngoài mua dụng cụ thí nghiệm. Đang trên đường đi thì nhóm học sinh đi cùng cố ý gây sự, còn thách cô bé gọi người đến cho công bằng, vì thế Kim gọi cho Winner.
Con hẻm không còn vắng người như lúc nãy, có đến năm nữ sinh mặc đồng phục đang đứng chia làm hai phe. Một bên là Kim, bên còn lại đứng đối diện là bốn cô bé gây sự với Kim.
Thấy Winner đến một mình, Kim có vẻ thất vọng. Con bé thích oai, những tưởng bà chị Winner sẽ dẫn đến một toán đàn em làm đám kia sợ xanh mặt, ai ngờ lại chỉ đến một mình. Với cái dáng vẻ gầy gò như người bệnh nặng ấy thì có thể dọa được ai chứ!
Thấy bộ dạng người mà Kim gọi đến, đám con gái kia không hẹn cùng bật cười.
“Gì đây? Kêu người có bộ dạng đáng thương một chút cho dễ xin tha hả?” - Một trong bốn nữ sinh lên tiếng. Ba con bé còn lại cũng phá lên cười.
Hai vành tai Kim đỏ bừng lên vì ngại, giận quá bèn quắc mắt nhìn Winner. Không muốn giúp thì nói thẳng luôn đi, sao lại làm trò cho cô mất mặt thế chứ?
Đương nhiên Winner không hiểu được suy nghĩ của mấy đứa nhóc trước mặt. Cô còn đang thản nhiên mồi điếu thuốc rồi mới đi đến chỗ Kim.
Trong con mắt của những đứa con nít thì một người con gái hút thuốc có nghĩa đó là dân anh chị. Bốn cô bé nữ sinh chột dạ im bặt.
Kim gỡ lại được chút thể diện bèn âm thầm vênh mặt cao hơn một chút.
“Chuyện gì đây?” - Winner đến gần, đẩy Kim về phía sau lưng mình như một sự che chở. Người cô mỏng manh thế này, hành động bảo vệ người khác quả thật trông rất buồn cười.
“Tụi nó thách em gọi người đến đánh tay đôi.” - Kim đứng sau tấm lưng nhỏ bé của Winner cảm thấy an toàn bèn cao giọng mách lại.
“Này mấy nhóc! Đã bao giờ bị đâm chưa?” - Winner hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, không có vẻ gì là đe dọa. Chỉ là cô muốn hỏi bọn nhóc đó đã bao giờ bị thương nặng chưa mà lại ham hố đánh lộn như thế. Vốn dĩ con người khi bị đau một lần, bản thân sẽ tự động hình thành một phản xạ tránh xa với tác nhân gây ra nỗi đau đó dù cơn đau không còn. Nhưng ý tứ của Winner đã được bốn cái đầu đối diện hiểu thành một sự đe dọa.
“Này! Đừng có dọa bọn tôi! Bọn tôi không sợ chị đâu! Có ngon thì tay đôi không xài vũ khí!” - Cô nữ sinh bạo nhất trong bốn đứa cứng miệng nói.
Đấu tay đôi? Nghĩa là đấu sinh tử trong vòng sao? Cái này khi còn ở Nhật, Winner đã thử rồi. Cô lớn lên từ những trận đấu không khoan nhượng trong một vòng tròn nhỏ, không cần biết dùng cách nào, miễn sao hạ gục đối phương. Chỉ cần là người chiến thắng, đám đại gia coi thích mắt sẽ cho tiền, hơn nữa còn được chia phần trăm số tiền cá cược. Nhưng cô không thích trò này! Cô đã không còn phải lấy đi mạng sống của người khác để duy trì mạng sống của mình. Cô thích đi đòi nợ hơn! Dọa nạt một chút, không phải giết ai.
“Không chơi!” - Winner nói rành rọt rồi quay lưng kéo Kim theo cùng.
Đám nữ sinh kia không dám đuổi theo.
Mọi việc có lẽ đã sớm yên ổn nếu Kim không bướng bỉnh giật tay mình ra. Con bé cảm thấy việc bỏ đi thế này giống như chịu thua. Con bé không muốn như thế. Rất mất mặt!
“Về thôi Aya!” - Winner quay lại, nghiêm mặt nói. Cô không thích chút nào việc Kim gây sự với bạn bè. Với cô, bạo lực là điều đáng ghê tởm. Vì phải sinh tồn cô mới phải sống chung với nó, tại sao người có cơ hội tránh xa nó lại thích thú như thế?
“Mẹ không thích ai gọi tên tiếng Nhật của em. Gọi em là Thiên Kim! Đó là cái tên mang ý nghĩa cao quý.” - Kim vòng tay trước ngực, bướng bỉnh nói.
Một nỗi buồn chạy qua đáy mắt Winner rồi biến mất như ảo ảnh. Đôi mắt vô hồn như có khói có sương mau chóng trở lại bình thường.
“Vậy thì về thôi Thiên Kim!” - Winner nhân nhượng hết mức.
“Em không muốn! Bỏ đi là hèn nhát!” - Kim tiếp tục cãi bướng.
“Phải đó, có ngon thì đấu tay đôi!” - Con bé mạnh miệng ban nãy tiếp tục khích.
“Muốn chết đến thế sao?” - Winner khẽ quay người lại, đôi môi bạc màu mấp máy hỏi.
Và câu nói của cô lại được hiểu là một lời đe dọa.
Cô nữ sinh im bặt.
“Đi về!” - Winner vẫn giữ thái độ mềm mỏng khi kéo tay Kim đi.
Kim giằng tay lại, cao giọng bề trên dạy bảo Winner: “Lòng trung thành của chị bị chó ăn rồi sao? Mẹ em mang chị về nuôi, chị phải trung thành với cả gia đình em chứ, sao chị lại làm mất mặt em như thế?”
“Thế em muốn thế nào?” - Winner quay hẳn người lại, vẫn luôn mềm mỏng với Kim.
“Đánh với nó!” - Kim không chút do dự chỉ tay về phía bốn nữ sinh phía sau.
Chương 3:
Winner là một đứa trẻ lớn lên từ roi đòn.
Suốt những năm tuổi thơ, cô gắn liền với những trận đòn chết đi sống lại. Đến khi đi bụi, cô tá túc tại một “đấu trường người” hoạt động ngầm. Chẳng rõ là may mắn hay bất hạnh, cô được đại ca nhìn đến, đem về dạy cho các đòn tấn công lấy mạng người khác một cách dễ dàng, sau đó được đưa đi đấu độ để đại ca thu tiền cá cược. Và thế là cuộc đời cô lại bắt đầu gắn liền với những vòng đấu, với máu me và chết chóc. Cho nên có thể nói, Winner cái gì cũng không biết nhưng chịu đau thì vô cùng giỏi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: