Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Những ngày đợi nắng - Quái Vương


Winner nhắm mắt, một lần nữa lờ đi tất cả những điều đang diễn ra, bỏ mặc cuộc sống vẫn tiếp tục bên ngoài mi mắt. Để chung sống với nỗi đau, người ta cần rất nhiều thời gian. Để phớt lờ nó, người ta phải trải qua thật nhiều nỗi đau khác.

“Anh… xin lỗi!” - Trước khi bị sự im lặng bức chết, Đăng ngập ngừng lên tiếng.

Winner vẫn nhắm mắt, khẽ nhoẻn miệng cười. Nụ cười nhàn nhạt không mang theo bất cứ hàm ý nhắn nhủ nào. Cô biết nói gì đây? Nói rằng mình không sao? Như vậy là nói dối rồi. Thật lòng cô không chỉ đau mà là vỡ vụn. Hay nói mình rất buồn? Như thế càng làm người ta khó xử hơn. Lại càng không muốn hỏi về lý do. Người ta vẫn có xu hướng quan tâm đến kết quả mà bỏ qua quá trình. Điều này có đôi lúc khiến ta phán xét sai một sự việc. Nhưng trong tình cảm, biết càng rõ lý do rạn nứt càng làm con người ta thêm khắc khoải trong những ngày tháng sau này. Buông chính xác nghĩa là buông!

“Không khí tuyệt quá!” - Để xóa đi sự ngập ngừng, Winner khẽ nói, mắt vẫn nhắm như thể chỉ cần không mở ra thì sẽ không phải đối mặt. Như một con đà điểu bất lực vùi đầu vào cát. Không cần biết có bao nhiêu dự định, ôm ấp bao nhiêu hy vọng, khi cần triệt tiêu thì phải làm cho sạch sẽ hoàn toàn. Cô tốt nhất nên là cô của trước đây. Thinh lặng trước mọi thứ diễn ra xung quanh và trơ lỳ với cảm xúc của chính mình.

Việc dùng tình cảm làm điểm tựa đứng dậy từ trong đau thương, mới nghe qua rất nhân văn nhưng sự thật trần trụi thì đó là cách đào trước cho mình một cái hố sâu hơn để ngã thẳng xuống. Tâm tình của con người còn mong manh hơn cánh hoa trước gió, nhìn rất đẹp, ngửi rất thơm, tham lam ngắt xuống ắt sẽ được chứng kiến nó héo úa. Winner từng cho mình quyền ôm mộng mơ về một hạnh phúc, rồi bám tay theo sự bay bổng ấy để đứng dậy, có khi đến mức chân không còn chạm đất, thiếu chút bay vụt lên trời. Nói rồi! Ở nơi càng cao té xuống càng đau, cùng với trọng lực nặng nề của tổn thương và lực hút ám ảnh của nỗi đau trong hồi ức, kết hợp lại sẽ tạo ra một lần vấp ngã ngoạn mục. Lần này cô rất thâm thúy rút ra bài học, muốn vượt qua mọi thứ, muốn sống tốt hơn, muốn tích cực hơn, điều duy nhất có thể giúp cô chính là ý chí của bản thân. Về điều này thì cô đã sớm khoan thai từ bỏ. Loại ý chí cứng cỏi không chịu thua ấy làm con người ta càng lúc càng mệt mỏi. Thân càng cứng, gió quật ngã càng nhanh. Tốt nhất nên như cỏ. Gió thổi thế nào thì nên khôn hồn ngả thế ấy.

“Anh xin lỗi! Anh có lý do riêng.” - Đăng không có ý cho qua chủ đề này như Winner.

“Sao cũng được mà anh. Em buồn ngủ rồi. Về thôi!” - Winner ngồi bật dậy, uể oải vươn người. Trong đôi mắt cô, những tia sáng vui tươi hiếm hoi đã tắt lịm, nét mặt như chết hoàn toàn sức sống. Sự cô đơn từ lúc nào đã quay về, ám ảnh và thấm đẫm trong từng cử động. Trông cô nhỏ bé và quá lạc lõng!

Đêm Đà Lạt trời dùng dằng buông sương.

Ánh đèn le lói chảy từng giọt vàng vọt vào bóng đêm cô tịch.

Bóng hai con người đổ dài trên mặt đường, nhòe nhoẹt, liêu xiêu.

Xuyên suốt đoạn đường về nhà là sự im lặng bất di bất dịch. Từ đầu đến cuối chỉ có tiếng bước chân khe khẽ va vào mặt đường, lâu lâu ồn ào tiếng xe cộ chạy qua, thỉnh thoảng một vài con côn trùng réo rắt kêu lên như sợ người ta quên mất sự tồn tại của chúng.

Áo cặp dưới ánh đèn phủ vàng một màu nuối tiếc, nhẫn cặp kim cương long lanh như giọt nước mắt đông đặc bởi nỗi đau. Không còn cái nắm tay, không còn sự ngập ngừng.

Mọi thứ đều tình nguyện để màn đêm nuốt chửng không phản kháng.

Tấm lưng nhỏ bé của Winner cứ một bước lại một bước xa khỏi đôi bàn chân nơi Đăng đứng, từ từ biến mất sau cánh cổng. Cô không nói tạm biệt, anh cũng không mở lời, chỉ im lặng nhìn cô vào nhà. Dường như, cô đơn không chỉ nằm ở cảm giác của con người, sự cô đơn của một người còn được nhận biết từ nhận thức của người xung quanh. Tấm lưng ấy, dáng người ấy, lúc biến mất sau cánh cửa hòa vào bóng tối, Đăng ngổn ngang trăm ngàn xót xa cảm thấy nó quá nhỏ bé và cô đơn.

Anh trăm lần ngàn lần muốn che chở cho cô, muốn đi bên cạnh và xua đi tất cả lạc lõng trong cô. Nhưng anh không thể ở lại, cũng không thể mang cô đi cùng. Nơi ấy, so với nơi này còn hỗn độn hơn, còn thối nát hơn nữa. Không thể đưa cô từ một nơi nguy hiểm đến một nơi cực kỳ nguy hiểm. Anh sẽ không ngu ngốc nghĩ mình có thể bảo vệ cô. Sự thật là không ai có thể cả đời không rời mắt khỏi một người. Anh rất sợ, nếu có một giây phút anh sơ sẩy, nếu trong chính cái giây phút ấy, bất trắc tìm đến, anh sẽ ân hận cả đời.

Phải từ bỏ người mình yêu, cảm giác này làm con người ta rất đau đớn, rất bi thương. Mong sẽ có một người xuất hiện mang hạnh phúc cho người ấy, điều mà bản thân không làm được, là sự tra tấn hoàn hảo nhất cho một nỗi đau. Cũng cực bi thương!



Chương 20:



Thứ đi nhanh nhất, lướt nhẹ nhất nhưng in hằn những vệt sâu đậm nhất có lẽ là thời gian. Chớp mắt một cái ngày qua đi. Chớp mắt vài cái lại một mùa đông nữa đến. Mọi chuyện chỉ như mới hôm qua khi Đăng ôm Winner vào lòng nói muốn ở bên cô. Đến giờ mùa đông vẫn đều đặn năm nào cũng có, nhưng lời hứa và chủ nhân của nó đã không còn.

Bên ngoài đang có một bữa tiệc thịt nướng, mọi người quây quần đông vui. Nhà năm nay có thêm hai thành viên mới là Nhi và bà Thủy nên góp thêm chút náo nhiệt. Tóm lại mùa đông ở nơi mọi người đang sum họp không hề lạnh. Nhưng căn phòng của Winner thì rất lạnh.

Ngoại trừ Bạch Hồ, các thành viên trong nhà đều lần lượt thay nhau ghé qua phòng rủ cô cùng dự bữa tiệc ấm cúng, nhưng đối với tất cả cô đều dùng một thái độ mệt mỏi từ chối, lý do đang sốt và muốn được nghỉ ngơi. Đương nhiên bệnh chỉ là cái cớ, cô đang rất khỏe, nhiệt độ cơ thể hoàn toàn bình thường. Chỉ là đối với những người ngay cả giữa chốn đông đúc vẫn cảm thấy lạc lõng thì tốt nhất nên ở một mình. Sẽ rất chua chát khi thấy mình bơ vơ giữa nơi bốn góc vây quanh là tiếng cười tiếng nói.

Winner vốn là người khó hòa nhập, rất chập chững trong việc đón nhận bầu không khí tập thể và có chút không quen khi bên cạnh có người. Cô cũng không có ý thoát khỏi trạng thái đơn độc. Khi một mình đã trở thành thói quen thì người ta sẽ tìm ra cách bình lặng trong khoảng không của mình. Với một vài người, khi chưa sinh ra đã được định sẵn sẽ sống một mình. Cũng chẳng phải điều gì ghê gớm lắm, đơn giản cuộc sống cần phải vậy.

Cánh cửa cọt kẹt khẽ mở báo hiệu có người vào. Tình cảnh này có vẻ rất quen thuộc. Một năm trước cũng âm thanh này xuất hiện sau đó Đăng ùa vào phòng cô. Ấy thế mà hiện tại Winner một chút hồi hộp mong đợi cũng không có. Cô vốn rất nhuần nhuyễn trong việc mang toàn bộ hy vọng dập tắt không tàn tích. Chính vì thế, trong đầu không chút mảy may nghĩ rằng Đăng sẽ đến. Không hy vọng vào điều gì là cách người ta tự giết chính mình, nhưng cũng lại là cách tốt nhất người ta tự bảo vệ bản thân.

Nghe tiếng bước chân đến gần bên giường, cô vẫn tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ. Là ai thì cô cũng không muốn nói chuyện.

Cô cảm nhận được có một bàn tay lành lạnh chạm lên trán mình. Bên ngoài nhiệt độ có lẽ khá thấp. Thế nên bàn tay kia mới lạnh như vậy.

“Dậy ăn chút gì rồi uống thuốc đi Winner. Cháu dần hạ sốt rồi đấy.” - Tiếng bà Thủy hiền hậu vang lên. Ngồi nướng thịt với mọi người mà chẳng hiểu sao lòng bà cứ thấp thỏm. Định đợi xong tiệc rồi đến xem Winner nhưng cuối cùng bà không chịu được mà chạy qua đây. Winner trong mắt bà chỉ là một đứa trẻ to xác, rất cần được quan tâm và để mắt. Gương mặt luôn thờ ơ ấy làm bà có cảm giác cô chỉ đang cố tỏ ra mình mạnh mẽ để giữ lại tự tôn và để bản thân không trở nên nhỏ bé. Dáng vẻ cô đơn tạo nên một sự thương cảm lớn trong lòng bà....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây