- Em đi theo! - Một lời cầu khiến mà nói như ra lệnh, em không muốn rời xa hắn, em sợ cô đơn.
- Anh chỉ ra lấy cái cặp thôi mà! - Bình thường những thứ nho nhỏ hắn thường hay để trong người, nhưng món quà này cần phải trân trọng và để cẩn thận không sẽ bị hỏng mất cái nơ buộc bên trên.
- Không, cho em đi cùng anh! - Em năn nỉ, đôi tay run rẩy như tan ra trong bàn tay hắn.
- Thế thì... thôi được! - Hắn vòng tay đặt vào eo, giữ em theo từng bước đi. Hắn biết em sợ mất hắn đây mà, cũng có lí, em làm sao bằng những cô gái bên cạnh hắn được, nhưng thực tế thì hắn mới là người sợ mất em, vì con tim hắn, hắn biết những gì nó cần và muốn. Có cho hắn ở bên cạnh em luôn luôn thì chẳng bao giờ hắn biết chán dù em chẳng nói gì. Cái nắm tay của em lúc này đã có lúc hắn nghĩ sẽ không bao giờ có được. Mỗi chiều nhìn thấy em với cậu học sinh tên Yun ngày nào, hắn chỉ lo sợ cậu ta nắm lấy tay em, rồi khi em tìm được anh, hắn lo Mes sẽ ôm em, rồi sẽ mang em đi mãi, cả khi Arrow cho em những món quà trong bữa tiệc ấy, em trong mắt hắn đẹp lắm, hắn lại sợ Arrow sẽ chạm lên đôi môi em,... Rồi khi chủ động hôn em, hắn sợ em biết nhường nào,... nhưng giờ em đã là của hắn rồi. Cái nắm tay này cũng chỉ thuộc về hắn thôi, cả cái bánh kem có chữ K kia nữa,... Vậy thì hắn cũng muốn có một chứng cứ để chắc chắn hắn cũng là của em.
- Quà đấy! - Hắn cười cười ngại ngùng, không chắc có phải là món quà không nữa, giống như một sự ràng buộc.
Em không nhìn vào món quà, thứ em cần không phải vật chất, mà là giá trị tinh thần nơi hắn.
- Ngố! Không lấy quà à! - Bữa tiệc sinh nhật của hắn mà lại trao quà cho em, hắn chìa hộp quà màu đỏ có cái nơ màu đen đưa em. - Không có chuyện giả lại đâu! - Hắn không nói đùa.
- Em không cần quà, chỉ cần anh ở bên em thôi! - Em nép mình vào lòng hắn.
-Muốn thì phải nhận quà chứ? - Một lời cầu hôn sắp được nói ra, để em nghe một lần duy nhất mà hắn đã mất nhiều đêm suy nghĩ... Hắn kéo em trở lại với chiếc bàn, bên ánh nến lung linh và chiếc bánh gato còn dang dở.
Một bản nhạc cất lên trong không gian trầm lắng, chiếc máy phát nhạc cổ mang tới điều kì diệu trong từng nốt nhạc. Ken không biết tại sao mình lại chọn Right here waitng for you cho không gian này, đó là một bài hát buồn, về một câu chuyện tình yêu tan nát, chàng trai sẽ mãi chờ đợi người con gái đó, cô ấy đi mang theo bao nhiêu nỗi nhớ và niềm đau, nhưng không gì có thể thay đổi sự đợi mong trong tình yêu của chàng trai, vì tình cảm ấy là vĩnh cửu...
Màu kem trắng phủ lên toàn bộ chiếc bánh, không ngon lành, tuy méo mó, có một vài chỗ bị rỗ, nhưng chữ K vẫn nguyên vẹn thứ tình cảm trong sáng. Ken đã cắt hai miếng bánh nhỏ, một của em và một của hắn. Ánh đèn huyền ảo đan quyện trong bản tình ca làm nền cho từng nhịp đập mãnh liệt của tình yêu. Không gian này là của riêng hai người và buổi tối này mọi cung bậc cảm xúc sẽ lên ngôi...
Ken chìa bàn tay để em đặt lên, một vài bước đi tạo nên bước nhảy,... Hắn không còn phải ngại khi để em cảm nhận thấy những thay đổi trong thể trạng, khuôn mặt hay bất kì điều gì thuộc về mình khi bên em nữa... Ở bên em hắn có thể quên đi mọi gánh nặng, không còn những màu đen che lấp đôi mắt, những cơn mưa tham vọng, chỉ còn một trái tim mộc mạc chân thành...
Ken ghé vào tai em, thở nhè nhẹ và đọc theo lời bài hát, chiếc váy màu trắng ngọc tung bay theo từng bước chân,...
Chưa bao giờ hắn có một khái niệm sẽ phải chờ đợi một ai đó, hay sẽ cùng một người con gái đi tới cái nhà tù tình yêu, nhưng em đã làm hắn thay đổi, ngọn lửa nhỏ bé của em đã làm tan chảy cả một tảng băng to lớn, và làm nó còn ấm áp hơn cả vầng thái dương,…
Wherever you go
Whatever you do
I will be right here waiting for you
Whatever it takes
Or how my heart breaks
I will be right here waiting for you
Ken dừng lại, nhìn em rất lâu. Khoảng thời gian này sẽ trở thành bất diệt,…
-Có thể trước đây, em chỉ là một hạt cát trong mắt anh, hay chẳng phải là một thực thể sống,… - Ken ân cần trong từng lời thú tội - Anh đã đem đến cho em rất nhiều nỗi đau,… Anh biết mình sẽ chẳng thể làm gì để quay lại khoảng thời gian ấu thơ đó mà đem tới bình an cho em cả,… nhưng làm ơn… - Lời cầu xin chân thành được bộc lộ qua xúc giác khi những bàn tay đặt trên đôi vai hao gầy - … làm ơn hãy để ANH ĐƯỢC CHĂM SÓC EM MỖI NGÀY, ĐƯỢC NÓI ANH YÊU EM MỖI KHI ANH MUỐN, ĐƯỢC LÀ BỜ VAI ĐỂ EM TIN TƯỞNG VÀ SẼ LÀ NGƯỜI CUỐI CÙNG TRÊN CON ĐƯỜNG CỦA EM…
Em nhìn Ken, những lời ngọt ngào này làm xao động, trước tình yêu, cả em và hắn chỉ là mù quáng, nhưng nếu mù quáng với người mà trọn đời sẽ bên mình thì là đúng,…
- LÀM VỢ ANH EM NHÉ!c- Một lời cầu hôn không bay bổng, không dùng những từ ngữ lãng mạn, nhưng đối với một người có trọng trách lớn như hắn, những lời lẽ đơn sơ này mới là quý giá. “Vợ” chỉ là một cái từ bình dân thay cho nữ hoàng hay là phu nhân, hắn cũng chỉ muốn là một người đàn ông bình thường trong tình yêu mà thôi, vì em, vì hắn, vì hắn muốn một tương lai hạnh phúc,...
Khi cho một người nào đó, hắn luôn suy nghĩ tới lợi ích thu về, nhưng người con gái này làm hắn chỉ biết cho mà không quan tâm tới những gì nhận được... Vì... ngay cả khi em có dành đôi mắt cho Mes thì hắn vẫn chỉ nhìn về phía em thôi...
Ken đặt chiếc hộp lên, để ở giữa hai người.
- Mở đi em! - Một nụ cười hy vọng trong tim. Hạnh phúc nâng lên theo từng giây phút khi đôi tay em kéo chiếc nơ được chính hắn buộc lại ra...
Em mở chiếc hộp ra, là hai chiếc nhẫn bên cạnh nhau. Thoáng có nét lo sợ, tay em cầm chiếc nhẫn lên, ngắm nghía một lúc.
Ken không hiểu hành động của em, nhìn vào ánh mắt hoang mang ấy, sợ em từ chối lắm,...
Ánh sáng kim loại long lanh trong những chi tiết tinh sảo của chiếc nhẫn, nếu em nhận lấy thì cái sinh nhật này, món quà quý giá nhất hắn nhân được là em...
Không có chữ “M” hay “Moon” nào khắc trên cả hai chiếc nhẫn,... em nở một nụ cười mãn nguyện.
- Anh sẽ không được làm em đau nữa! - tha thiết nhìn hắn, nỗi đau em sợ nhất là bị bỏ rơi...
- Sẽ không bao giờ! - Ken nhận lấy chiếc nhẫn, sẽ trao cho em ngay...
- Keng! - Chỉ nhận lại chiếc nhẫn trên tay em thôi mà hắn đã làm rơi xuống. Có lẽ hạnh phúc khiến một con người mạnh mẽ phải run lên vì yêu...
Chiếc nhẫn dành cho em rơi xuống nên nhà, lăn tới chân của chiếc đèn tuýp để dọc, ...
Tình yên cần được dẫn lối bởi thứ ánh sáng màu trắng!
Mọi thứ diễn ra thật nhanh chóng, ghét em rồi yêu em và được em yêu, giây phút hạnh phúc làm Ken quên đi những gì đang xảy ra. Chiếc nhẫn tuột khỏi tay trong khi hắn dùng cả bàn tay để nắm lấy.
- Keng!... Koong!... Koong!... - Thêm một vài tiếng động nhỏ cho tới khi nhẫn nằm yên trên sàn. Ken bỏ cánh tay còn lại khỏi em để đi tới nhặt. Giá trị vật chất của chiếc nhẫn không phải lớn lao với một người như hắn, hắn có thể đặt làm lại cái đẹp hơn, mắc tiền hơn nhưng không bao giờ có thể làm y hệt, chính tình cảm của hắn là vô giá trong miếng kim loại cỏn con, thiêng liêng và cao quý, không màng tư lợi. Buổi tối ngày hôm nay không thể gián đoạn chỉ vì một bất cẩn nho nhỏ, tình yêu đang đong đầy trong lồng ngực, hắn cần chiếc nhẫn để gửi những lời yêu thương tới em,... Vậy nên hắn nhặt lên, áp vào lồng ngực rồi hôn nó trên môi trước khi trao lại cho em.
- HÃY ĐỂ TẤT CẢ NHỮNG GÌ THUỘC VỀ ANH LÀ CỦA EM! - Ken nâng đôi tay em lên, không phải là DEVILS, không phải là ngôi vị Đại Bàng Trắng, mà đơn giản chỉ là con người hắn thuộc về em.
Đôi tay em được đưa lên một cách trân trọng, những ngón tay mảnh khảnh và yếu ớt, hắn muốn bao bọc chúng, Ken lướt bàn tay ấy trên đôi môi mình, hạnh phúc chỉ nhỏ bé thế thôi, được hôn lên em mỗi ngày và gìn giữ mối quan hệ này tới trọn đời, hắn thật may mắn khi có tất cả (?)....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: