-Ơ kìa! Café của ta đâu? - Ken nói vọng lại. Hắn đã không còn muốn im lặng, cần phải biết trân trọng những giây phút ở bên em. Hắn cũng đứng dậy và ra bếp luôn, kiểu gì em cũng sẽ lon ton chạy vào đây.
-Dạ! - Đúng như dự đoán em lại vui vẻ ngay, chạy tới chỗ hắn đứng, cười híp cả mắt.
-Cười gì mà cười! - Hắn quay mặt về phin café ngay tức thì.
-Dạ, không có gì! - Kết thúc câu nói, em lại nở một nụ cười tươi rói rồi bắt tay vào việc pha café.
-Có biết anh… à ta dùng loại cafe nào không? - ba từ đầu tiên hắn dùng giọng trầm ấm, nhưng ngay khi phát hiện lỗi sai, hắn sửa lại bằng thứ giọng hách dịch.
-Sếp thích dùng café đen. - Em lại cười rồi, lần này là chỉ tủm tỉm. Nếu như trước, em sẽ phải sợ vì âm thanh như gồng lên của Sếp, thế nhưng lúc này giữa hai người thân thiện quá, chẳng còn khoảng cách nào ngắn hơn.
-Nói xem nào? - Giọng hắn trở về thanh trầm.
-Sếp không thích uống trà, ghét ở bẩn, ưa thích cây cảnh - Em ngước lên nhìn.
-Ừ! - Hắn cười mỉm nhưng lòng vui lắm dù biết rằng chẳng có nhân viên phục vụ nào không học thuộc nội quy cả, em không phải là nhân viên, nhưng phải đọc những điều đó từ lâu rồi, ngay khi còn là một đứa trẻ. Thế có gì mà đáng để vui nhỉ, à, hay vì em vẫn còn nhớ, hắn không để ý rằng ngày nào Moon chẳng phải nhắc lại món café đen này, có lẽ khi hạnh phúc, người ta luôn tìm được lí do - Uống không? - đổ thêm nước vào bình em đang cầm trên tay, chẳng thấy hắn làm việc này trước đó.
-Ấy! Sếp đổ nhiều quá! - Moon nâng phích đựng nước nóng lên, hắn cũng nghe theo mà dừng lại.
-Không uống hết thì chết đấy! - Hắn đe dọa.
-Dạ! - Em cười hiền, giống như một người cam chịu.
-Bảo không cười mà! - Hắn giật cái cốc nhỏ của em ra, rót vào đấy đầy café, rồi lấy một ly to gấp ba lần làm y hệt.
Em không nói gì cũng không cười, chỉ nhìn vào chiếc cốc to oạch.
-Có ai bắt uống ly này đâu! - Dùng từ “ly” thì khiêm tốn quá. Hắn cốc vào đầu em rồi theo thói quen để tay dưới vòi nước.
-Em mới gội mà! - Moon lên tiếng nhỏ tỏ ý không thích bị coi là bẩn.
-… - Hắn rụt tay lại ngay - Mới gội khi nào? - vô tư kéo đầu em lại gần rồi đặt mũi mình lên làn tóc, như thể em là một giá trị của hắn.
-… - Moon thẹn thùng không lên lời, em nghe thấy nhịp đôi tay run run rồi Sếp bỗng dưng đẩy ra.
-Không có thơm gì hết! - Hắn chữa ngượng.
-Dạ! - Moon cúi gằm, em để Sếp nâng ly ô tô lên, rồi cầm chiếc cốc nhỏ vừa tay mình. Đi chầm chậm ra bên ghế gỗ mà Sếp đã kê sẵn ra còn chỉ tay ra hiệu, em ngồi vào. Đây là chiếc ghế ngay cạnh bên.
-Ý kiến gì? - Ken thấy em buồn thiu.
-Không có! - Em đáp lại.
-Hay thích uống cốc to? - Hắn cười và nhìn em ngốc nghếch - Ăn tham thế! - Hắn đẩy ly café của mình lại gần tay em.
-Không ạ!
-Thế làm sao nào? - Hắn ngồi sát hơn, giống như người con trai đang dỗ dành người yêu dấu.
-Không sao cả! - Em hơi đói và bị Sếp nói vậy nên không thể gượng cười, con gái đâu có thích bị nói là ăn tham.
-Không đùa nữa thì đừng ỉu xìu mặt mày! - Hắn ghé sát mặt vào hơn, trông khá tâm trạng, có gì đó lo lo và sợ bị em giận.
-Sếp ăn điểm tâm nha! - Moon quay lại áp mặt bên Sếp.
-Ăn gì giờ này! - Ken lưỡng lự không thích ăn một mình, mà em ăn no rồi chắc không ăn cùng đâu.
-Dạ! - Mặt em lại buồn, mím môi để hai đôi má phùng lên.
-…
-Nhưng mà em đói! - Moon nhìn vào mắt Ken, em đói lắm rồi.
-Chưa ăn gì à? - Ken suýt xoa, không quen an ủi người khác, nhưng khuôn mặt hắn lúc này hiện rõ sự thương cảm - Muốn ăn gì… nào? - Thêm một từ cảm thán ngượng ngùng.
-… - Thường thì nhóc em đói quá hay đòi anh chị mình phải cho ăn, em cũng thế, nhưng đây đâu phải là Wine để nũng nịu, thời gian qua, vô hình chung em đã để Ken là một phần quan trọng. Vậy nên những lời mong muốn của bản thân dù nhỏ bé cũng đều nói ra.
Ken không thấy em trả lời, hắn đứng dậy và mở tủ lạnh.
- Sếp để em tự làm! - Moon chạy tới.
- Đói thì cứ ngồi yên đi! - không ngoái lại, người hắn cao to mà phải khom người để vừa tầm với cái tủ lạnh vì em chỉ hay để thức ăn ở những ngăn dưới.
- Không! Em làm được! Sếp ăn cùng nhá! - Tay em năn nỉ.
- Ờ! - Ken rất muốn ăn cùng đấy chứ, nếu em không đề nghị thì hắn cũng ép rồi.
- Hì hì! - Em cười rõ tươi, rồi chen ngang chỗ Sếp.
Ken không tránh người ra, hắn thích giúp đỡ. Nếu muốn gọi một bàn tiệc thì không mấ quá mất nhiều thời gian, tuy nhiên hắn muốn một lần chuẩn bị bữa cơm cùng em.
- Cho cái này vào chảo à? - Hắn lấy đĩa cá rán em vừa mới bóc lớp vỏ bạc, cầm lên rồi giơ trước mặt.
- Để em làm mà! - Em cười thích thú - Sếp không hợp với nghề đầu bếp đâu!
- Ta không hợp thì ai hợp! - Hắn tự cao - Chẳng lẽ lại là... em?
- ... - Moon dừng mọi hoạt động. Sếp vừa gọi mình đấy ư?
- Không phải! - Hắn tự trả lời - May mà đun lại thức ăn chứ... mà nấu thì ai ăn được - Dấu ba chấm dành cho từ “em” nhưng gọi chưa quen nên hắn chỉ có thể nói như vậy.
- Vẫn có người ăn được mà! - em nói nhỏ.
- AI??? - Hắn nghiến răng, giờ mà nghe thấy cái từ Sếp nhỏ, hay thằng nhóc gì gì đó thì chắc chắn chỗ thức ăn này sẽ nát thành cám.
- Là em! - Moon co rúm người. Chẳng phải chính bản thân mình là vị khách dễ tính đối với mọi món ăn do tự mình tạo nên, vì thế mỗi khi nấu hỏng, em toàn ăn hết.
- Có gì mà phải sợ! - Hắn thở phào cốc nhẹ vào đầu thợ bếp nghiệp dư - Ta đùa chứ có ác ý gì đâu! - Hắn không muốn em phải nép vế, riêng em được quyền bình đẳng trước mình.
- Tay Sếp bẩn lắm! - Em cắn môi.
- Bẩn gì? - Hắn mắng yêu, lần này đã có thể nhẹ nhàng trong lời nói.
- Tay Sếp mùi cá, còn mái tóc em thì...
- Mùi cá còn thơm hơn! - Hắn không để nói hết câu, nhìn em ngốc nghếch khiến hắn khoái chí.
Sao em dễ giận thế chứ, khuôn mặt cứ lầm lì nhìn xuống. Em lẳng lặng xào nấu.
- Giận rồi à? - Hắn nhăn nhó mặt, thấy tội em quá.
- Đâu có ạ!
- Thế sao buồn thiu? - Ken lại gần chỗ em thêm một bước.
- Xong rồi đây ạ! Ăn thôi! - Ánh mắt em nhìn những món ăn mà khóe môi vẽ lên nét vui sướng, em sẽ để cho cái dạ dày của mình hoạt động trở lại.
Ken đứng ngẩn người ra, cho tới khi thức ăn đã bày sẵn trên bàn và em lên tiếng gọi mới tỉnh.
- À ừ! - đi tới bàn và ngồi xuống ghế, hắn ngồi cách em một khoảng. Điều đó làm em thấy hơi lạ, những lần gần đây hắn đều để em ngồi kề - Nhìn gì? - Hắn gắp một miếng thức ăn thật to vào bát mình, cắn một miếng cũng thật to. Thực lòng, hắn sợ ngồi gần quá sẽ khiến con tim nổ tung, em rất hay cười, mà điều đó làm hắn không chống đỡ nổi.
Em không nhìn nữa, cúi gằm mặt xuống.
- Đừng cười nữa! - Hắn lại thấy tim mình đập loạn nhịp, khó thở.
- Nhưng mà trông Sếp... - Em không nhịn được cười, thực chất em cúi mặt xuống là để cười, mọi lần Sếp da trắng ăn uống thanh lịch, tao nhã không như lúc này.
- Làm sao? - Hắn gắp một miếng thức ăn, cố tình ăn trước để có cơ hội gắp cái đùi gà bự nhất cho em, chứ nếu vừa bắt đầu bữa ăn mà đã làm thế thì hắn không quen.
- Không dám nói đâu! Sợ lắm! - Nếu đã nói như vậy thì hẳn em rất muốn nói ra suy nghĩ của mình.
- Nói đi! Ta không làm gì đâu! - Ken lấy làm tò mò....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: