The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - ZuzuLinh


Yun vò chặt nắm tóc, Moon đối với mình rất tốt, luôn ở bên mỗi khi mình cô đơn. Rồi khi biết cậu chỉ là bạn trai hờ của em để che đậy tình cảm ấp ủ dành cho Luci, em không hề giận mà còn tiếp tục giúp nữa. Không được, phải nghĩ về những hình ảnh bên Moon ngày nào sẽ giúp cậu lấy lại thăng bằng.

Moon khác hẳn với Luci - một người thì trầm tính mà mỗi khi đi bên cạnh, cậu luôn là người pha trò, còn Moon chỉ biết làm cho cậu rối bời, và nói không ngớt. Ở Moon, cậu thích được nhìn em cười, một nỗi buồn gì đó sâu thẳm ẩn dưới hàng mi mà không thể chạm vào được, Yun nhìn thấy chính bản thân mình trong mắt em, không còn phải lo nghĩ mình cư xử thế nào, có làm Luci vui hay không, hay có phải e dè để nghĩ về những người bạn Ring hay Poise anh em,... không có khoảng cách khi trao cho em một ánh nhìn. Từ ngày quen em, cậu mới biết có những điều thú vị ở cuộc sống mà tưởng chừng như quá đỗi quen thuộc đến nhàm chán. Em bắt cậu đi tới đi lui biết bao con phố và dùng khuôn mặt ngốc nghếch mỗi khi đặt câu hỏi, rồi trả lời cho cậu cao giọng và lờ đi những gì em hỏi, sau đó bị ánh mắt trong sáng ấy sai khiến và nói ra hết.

Hình ảnh Moon đọng lại sâu sắc nhất trong cậu là khi ngoái lại nhìn bóng em khuất dần ở ngã rẽ hai con đường. Nếu ngày ấy hỏi em đi đâu, em làm gì,... thì chắc trong thời gian dài vừa qua đã không phải tìm kiếm. Hai chữ “Chào nhé” khi nói tạm biệt mà tưởng như mỗi khi tiễn em hết đoạn đường chung, thế ra lại là cái từ biệt ly. Cậu đã không nhận ra chất giọng đượm buồn ngấn lệ trong câu nói ấy, và cả ánh mắt u sầu, ...

Yun không thể bình tĩnh được nữa, nhịp tim có dấu hiệu tăng đột biến, huyết mạch dồn dập... Người cậu như mang một sức sống, ánh đèn mờ ảo kích thích giác quan. Yun không rõ nữa, cậu không còn đếm được năm đầu ngón tay mình, phút chốc cái cảm giác thác loạn áp đảo khả năng tự chủ. Tự cảm giác mân mê, nhựa sống dào dạt trong từng hơi thở. Cậu đang mất dần đi phản xạ có điều kiện của bản thân, tâm hồn như chìm dần dưới bể nước đen ngòm, một cảm giác mới lạ dấy lên đến tột đỉnh.

Mình tên là gì? Mình là ai? Những câu hỏi này không còn giới hạn nào đáp lại, hóa chất đã xâm nhập và làm tê liệt trung khu thần kinh mất rồi. Cơ thể muốn nhún nhảy theo tiếng nhạc sàn, từng thớ thịt như nhảy ra khỏi cơ xương, mặt cậu đỏ gắt. Những ý nghĩ không lành mạnh mặc sức dạo chơi trong hàng tỉ tỉ cầu não, chất cocaine mặc nhiên tung hoành, cảm giác khoái lạc trào dâng.

Trước khi quá muộn, Yun gắng vò đầu và bít mọi lỗ thông với không gian bên ngoài. Cậu cố tình bịt chặt đôi tai lại nhưng chẳng thể vơi bớt tiếng nhạc sôi động thình thình khiến con tim như muốn nổ tung thành trăm nghìn mảnh vụn nhỏ. Cố kiềm chế đôi tay, cậu cảm thấy nóng bức và vướng bận với đám áo quần trên người. Không, bằng mọi giá không được quay người lại, đôi mắt nghiến chặt làm một vài sợi mi rơi xuống, không thể làm hại người con gái đó được. Bình tĩnh đi nào Yun ơi, cậu tự nhủ không biết bao nhiêu lần. Mọi khi, không bao giờ nóng vội và luôn suy nghĩ kĩ trước những gì cần làm, sao giờ không thể. Mọi chất xám như đã chịu sự khổ đầy của bạch phiến.

Thoáng chốc cậu không còn là mình nữa, ừ, nếu chuyện ấy xảy ra, chẳng phải là từ cả hai phía, cậu không có lỗi, chỉ là cơ thể cậu không gắng chịu được cơn phong ba này, nếu có trách thì phải trách lũ DEVILS độc tàn kia. Mặc kệ đi, quên đi tất cả, quá khứ và tương lai, cái cần nắm bắt là hiện tại. Một giây phút thăng hoa để lụy tàn chẳng phải sẽ hơn tàn đốm cứ âm ỷ cháy. Người con gái ấy đã bị tiêm thuốc ngủ, tức là so với bản thân, Moon sẽ tỉnh dậy sau cậu sao, thế... nếu như cậu chối biến, chấp nhận là một kẻ hèn hạ, để rồi Moon sẽ không hay biết gì, theo lối này thì đâu cần lo tới hậu quả.

Mặt khác, ở trong cái tình thế này, Moon cũng là người tình nguyện, em cũng đã bị “nốc” những hai mũi tiêm kích thích, hẳn sẽ chủ động hơn...

-“Ôi không, sao mày có thể tồi tệ đến thế, những cái rác rưởi gì đang lởn vởn quanh mày đây. Mày không được phép xâm hại Moon” - Yun cố vùng vẫy, cậu liên tục đập đầu vào tường để dứt ra những suy nghĩ không xuất phát từ đáy lòng.

Mỗi giây trôi qua mà dài như cả trăm năm, Yun vật vã để đấu tranh tư tưởng. Ít nhiều thì cậu cũng là một thằng đàn ông có kháng thể, những hóa chất khêu gợi kia chưa hoàn toàn ngự trị được. Cố lên, chỉ cần giữ vững niềm tin vào bản thân mình thì sẽ vượt qua tất cả.

Đâu phải cứ quyết tâm là sẽ thành công, cậu sẽ cố gắng được cho tới bao giờ nữa, một giây, hai giây hay là vài ba tíc tắc. Hiểu cậu không hề muốn, nhưng độc dược trong loại thuốc lắc ấy quá mạnh, đây là loại thuốc cao cấp đem đến thú vui tận hưởng xa hoa khoái lạc như đang tồn tại ở đỉnh điểm của thiên đường. Cứ cho là cậu sẽ vượt qua được, nhưng thời gian còn nhiều lắm, chúng nhốt cả hai vào đây biết bao giờ mới thả... Hay là...

Yun nắm chặt tay, chỉ vài tháng nữa là Moon tròn 18 và không hơn một năm cậu sẽ 20, nếu... nếu thế cậu có thể chịu trách nhiệm về những việc mình làm cơ mà. Cậu sẽ kết hôn với người con gái này, rồi sống một cuộc sống bình thường như bao cặp vợ chồng khác, chỉ có điều đường tới ngày đó sẽ là đớn đau. Cậu là người có trách nhiệm, cậu không thể để em bị hắt hủi đâu...

Yun mím chặt môi bật cả máu. Hàm răng ghì mạnh lên làn môi mỏng, cậu không muốn thế, chí ít vẫn còn một phần rất nhỏ khả năng tự chủ không cho phép làm điều đó. Tuyệt nhiên không được động tới Moon, không được làm em đau khổ, Yun vẫn tiếp tục dặn lòng. Chưa kể, sau đêm nay sẽ ra sao, lũ khốn ấy có để tha chết cho cậu và em hay không, có để cậu được làm tròn trách nhiệm. Không đâu, chúng sẽ giết chết em mất, Yun không muốn mang lên vết thương thể xác không thể gột rửa tới người con gái đó.

Nhưng, thực lòng cậu có tình cảm với em cơ mà, cậu quý mến em,...

Mà cũng đâu đã biết thứ tình cảm em dành cho cậu là gì? Tình bạn hay là hơn thế? Em đã bỏ lại tất cả để đến đây cứu cậu...

Đôi mắt Yun bắt đầu nhòa đi, lần đầu tiên cậu khóc vì một người con gái, trong vô thức, cậu vẫn không muốn điều tồi tệ nhất ấy xảy ra.

Ý chí đã sắp lụy tàn, Yun rơi dần vào trạng thái mất kiểm soát. Bỗng nhiên, một bàn tay đặt nhẹ lên vai cậu. Rất ấm nếu không muốn nói là nóng. Cảm giác mềm mại mơn chớn đôi vai cậu...

Chính xác bàn tay đó là của Moon! Và tiếng nhạc phụt tắt.

-Cút!

Yun chỉ thể hét lên một câu duy nhất, cậu không muốn em chạm vào mình, sợ cái mân mê của từng tế bào cảm giác khi được em lướt nhẹ trên người. Cậu chưa từng nặng lời quát lớn, nhưng trong trạng thái này, “cút” là từ duy nhất đủ dài để cất lên được. Bảo em tránh ra, nhưng cơ thể cậu không thể từ chối. Mọi sự va chạm đều khiến thể xác bị kích thích. Ta có thể hình dung như một cuộc đua xe trái phép ngoài đường phố, những biển báo giao thông dọc hai bên đường là ý thức tự chủ, xe moto là phương tiện. Một khi đã băng qua vạch xuất phát là phải tìm tới đích, chiếc xe không có chế độ giảm xóc và không phanh, tốc độ đạt trên 100 km/h, dẫu cảnh sát giao thông có trông thấy thì cũng chỉ là “muỗi”. Yun rơi vào tình thế đó. Bản lĩnh đàn ông của cậu giờ chỉ là “muỗi” trước trò chơi đầy mạo hiểm kia. Biển báo cấm hay là gì chăng nữa, dù có nhìn thấy được nhưng không thể ép mình thực hiện, vì làm gì có phanh để mà dừng. Thêm nữa, một lí do khá quan trọng, đó là, người con gái ấy không để cậu yên....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây