WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - ZuzuLinh


-Em nghĩ anh chỉ mặc áo mới ạ! - Luôn có từ “ạ” đi kèm trong câu nói của Moon.

-Chúng thì cũ sao? - Ken sắp điên lên vì em rồi đấy.

-Dạ không, nhưng những bộ này đều được chuẩn bị sẵn cả rồi ạ!

-Giặt rồi vất đấy sao? - Sao em không hiểu gì hết.

-Em nghĩ... anh sẽ mặc tới nhưng chưa thấy họ ngừng cung cấp trang phục.

-Không biết tự điều chỉnh sao? - Tưởng một tuần cho đi “tập huấn” nhà anh trai, sẽ khá khẩm hơn. Hắn thở dài ngao ngán.

-Em sẽ sửa ạ!

-Giờ thì chọn lấy một bộ mang ra đây, ta không thích mặc giống những lần trước nên tự mà lựa đi!- Phải nói rõ với em, không thì em sẽ lấy y nguyên bộ đã thiết kế sẵn mặc rồi, như thế không còn gì để nói nữa. Ken bắt đầu bốc hỏa.

Răm rắp làm theo, Moon lên phòng và loay hoay, khá lâu sau mới thấy em bước ra. Lo không vừa ý Sếp nên cứ chọn đi chọn lại, một chiếc áo sơ mi đen cổ điển và quần kaki sẫm màu.

Theo trí nhớ của Ken, hắn đã mặc chiếc áo cũng với quần đen khác và chiếc quần kaki sẫm kia từng kết hợp với áo đen bóng, chỉ là khác nhau về đường may và kiểu dáng. Thật nực cười, hắn đang cố kìm nén cơn tức giận.

-Tốn thời gian chỉ để chơi trò ghép hình thôi hả?! - Ken chau mày, nhưng nhìn thấy chữ “K”- một phần tài sản của mình hiện hữu trên cơ thể em, hắn nguôi ngay. Nhìn em run rẩy, lo lắng thế kia ai mà giận nổi. Ken lại gần và lấy bộ trang phục, “phục tùng” vì bộ áo này hợp với cuộc họp làm ăn chiều nay. Một ánh sáng lan tỏa thanh tú trên ngực, chữ “K” chuyển sang thứ màu trắng dung hòa y như chiếc lắc trên tay. Đột nhiên hắn mỉm cười trước ánh sáng từ chữ “K” được tạo ra chỉ bởi riêng hai người. Một nụ cười có phần trẻ thơ, hắn liệu có “lấn sân” làm việc cho thiên thần không vậy, mà sao nụ cười hút hồn tới thế. Em lặng người một hồi lâu.

-Tối nay ta về muộn! - Ken trình bày, hắn lại làm những việc mà xưa nay chưa từng, rồi vào phòng thay đồ và đi làm.

Moon vẫn đơ ra khi nhìn thấy nụ cười của Sếp. So với ánh mát ấm áp của Sếp nhỏ, thì đây lần thứ hai khiến tim em ngừng đập trong giây lát. Mặt em nóng lên, tai đỏ ửng, cảm giác lúc này lạ quá. Mãi cho tới khi chuông điện thoại rung mới bừng tỉnh.

Moon sẽ có một cuộc hẹn chiều nay. Trong tin nhắn, người đó chỉ đề cập tới chỗ hẹn, yêu cầu không được mang theo bất kì tín hiệu thu phát sóng nào mà không nói gì thêm, cuối cùng là dòng chữ:

“Đó là lệnh,

DEVILS.”

Đây không giống với phong cách của Sếp nhỏ, Sếp sẽ chẳng bao giờ đề chữ DEVILS ở dưới, và cũng chẳng thể là một cuộc hẹn của Sếp lớn, nếu có gì thì Sếp lớn sẽ nói luôn chứ đâu cần rườm rà tới vậy. Ai là người đưa ra cuộc hẹn này?, dù không biết nhưng Moon sẽ tới, có khả năng từ người nào đó thuộc DEVILS. Sau 5 phút kể từ lúc đọc, tin nhắn đã bị xóa không một dấu vết.

Moon nghĩ rằng có thể chiếc dây chuyền mặt chữ “K” gắn thiết bị quan sát, nên để lại, và đi ngay lập tức. Không nằm ngoài dự đoán, người muốn gặp chính xác là những nhân viên kì cựu của DEVILS. Vừa nhìn thấy em, họ đã niềm nở chào đón.

-Xin chào quý bà! - Một ông già chừng 59,60 lên tiếng.

-... - Moon ngoái người lại để xem còn ai khác ngoài ra, lẽ nào danh từ “quý bà” là dành cho em ư? - Dạ! - Moon lễ phép trả lời.

-Mời ngồi - Để Moon ngồi vào ghế, ông tiếp lời - Chúng ta sẽ không đi lòng vòng, mà vào việc chính. Xin giới thiệu chúng tôi làm việc ở ban cố vấn của DEVILS, hôm nay gọi quý bà tới đây là để làm một bài kiểm tra, xem rằng quý bà là một con diều hâu, con sư tử hay chỉ là một con nhạn, con mèo hoang! - Giọng ông ta trở nên đay nghiến chứ không “kính trọng”. Nhạn và mèo hoang dùng để so sánh với loài Đại Bàng và Báo gấm, một sự so sánh không chút cân bằng. Moon hiểu ý đồ của người đó, bài “kiểm tra” được thi hành theo cách nào thì chưa rõ.

-Đại Bàng Trắng hiện đang nắm giữ tổng tài sản là bao nhiêu? - Ông ta bắt đầu tra hỏi.



-... Không biết ạ! - Có bao giờ em quan tâm, mà đúng hơn là dẫu Sếp có để cái máy tính vẫn đang hoạt động mà đi ra ngoài, em cũng chẳng dám ngó vào thì sao mà biết được những việc này.

-DEVILS hoạt động trên phạm vi bao nhiêu vùng lãnh thổ? - Sau mỗi câu trả lời của Moon, người thư kí bên cạnh ông ta đánh dấu “x” vào ô trống.

-Tôi không biết!

-Phi vụ gần đây nhất của DEVILS thu lời bao nhiêu tỉ đô? - tiếp tục hỏi dồn dập.

-Không biết! - Moon căng mắt mà nhìn vào họ, Sếp đâu có để em ngó vào việc của DEVILS.

-... Lấy máy ra đây! - Ông lão nghi ngờ em nói dối, nên sai thuộc hạ mang máy nói thật ra, nhờ việc đưa ra các câu trả lời, máy sẽ đo nhịp tim và điện não đồ để kiểm tra tính đúng sai của câu nói. Nếu nói dối, nhịp tim sẽ đập nhanh hơn.

Một người gắn dây thiết bị vào những huyệt đạo ở tay và gáy Moon , sau một vài phút cho lại tinh thần, ông già tiếp:

-Cánh tay phải của Đại Bàng Trắng là ai? - Câu hỏi quá dễ, chính là Báo, ông ta hẳn nghĩ em sẽ trả lời tốt.

-Dạ, không biết ạ! - Máy đo nhịp tim vẫn tuần hoàn bình thường, điện não đồ xung động không đáng kể. Em nói thật.

-Cô gái đã qua đêm với Sếp nhiều lần nhất là ai? - Câu này thì ông ta cũng chẳng thể biết câu trả lời, cứ hỏi để xem trạng thái sắc mặt của cô gái kia thế nào.

-Không biết! - Ai mà kiểm soát nổi những chuyện riêng tư của Sếp, Moon thiết nghĩ.

-Vậy cô gái cuối cùng đã lên giường với Sếp? - Ông già không nghĩ là con nhóc con này. Chỉ muốn hù nó một tý cho sợ, chứ nhìn còn ngây ngô lắm, không tin là Sếp có thể ân ái với nó được.

-... - Moon không trả lời câu hỏi này, chính là em thì phải. Nhưng cái từ “lên giường” có thể được hiểu theo hai nghĩa khác nhau. Tối qua Sếp để em nằm cạnh, mà đúng hơn là bị ép buộc.

-Nó đang đùa đấy hả?- Ông già nói chuyện với đám nhân viên bằng hình thức nhắn tin.

-Không rõ, những nhịp tim đập nhanh quá!- Một cô gái trẻ chính là thư kí vẻ rất kinh nghiệm tiếp lời - Câu trả lời có khi nào là nó?

-Không! Nhìn nó mà xem, trông nó không phải là người đã được ân sủng! - Một gã thanh niên nhận định. Hắn nói đúng và những người còn lại tin điều đó.

-Vậy Ngài ấy đã cái chuyện chọn Phu nhân ra để đùa? Không không, không thể nào, từ trước tới giờ Ngài không bao giờ biết đùa! - Thêm một người khác tiếp lời.

-Tên thật của Sếp là gì? - Ông ta tiếp tục truy vấn.

-Của Sếp lớn là Ken, còn Sếp nhỏ là Arrow ạ!

-Láo toét! Dám gọi đích danh tên các ngài, chính ta đây còn chưa bao giờ dám.

-Cả ngài Báo cũng để cho con bé biết tên thật, chứng tỏ không phải đùa đâu.

-Vớ vẩn, sẽ không bao giờ có chuyện hai ngài ấy chấp nhận oắt con này!

-Kết thúc phần vấn đáp, giờ quý bà vui lòng tham gia thực hành kĩ năng. Đầu tiên sẽ kiểm tra thao tác bắn súng - Dù không muốn gọi một đứa con gái chỉ đáng tuổi con cháu là “quý bà”, nhưng vì tôn trọng Sếp, nên ông già và tất cả người ở đây đều chấp thuận. Ông ta dẫn Moon đến sàn tập bắn.

-Rồi! Giờ xin mời bắn liên hoàn năm phát súng trúng hồng tầm ở cự li hai mươi m.

-Dạ! - Từ nhỏ Moon đã “thử” bắn súng một lần, lần đó là đạn giả nhưng cũng đã khiến tay giật mạnh. Sau khi đi tập huấn, cũng đã được huấn luyện cách lắp ráp và sử dụng súng, tuy nhiên không hiểu lí do gì mà so với các bạn trong lớp học, em chỉ được giảng lí thuyết mà chưa từng được thực hành. Giờ sẽ là lần đầu tiên sài “hàng thật”!

Không có người đứng ngắm giúp, Moon đã mặc áo chống đạn dù không cần thiết, đi bao tay bảo vệ và đeo kính, mục tiêu cách chính xác là 38,45m là một hồng tâm di động. Đứng yên đã khó, lại còn chuyển động thì quả thực quá khó đối với người chỉ mới học mà chưa hành. Tay Moon run run đánh liều....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

Snack's 1967