Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - ZuzuLinh


Liệu em có nên hỏi Sếp lớn, lòng như chứa một mớ bòng bong hỗn độn những suy nghĩ, cái từ “chị dâu”, trời ạ, Sếp còn đặt tay ôm hôn và nhìn em âu yếm,...

Nghĩ tới Arrow, lần đầu tiên Sếp nhỏ cho phép em chạm vào ánh nhìn, đôi mắt rất đẹp, rất có hồn, tựa mặt trăng êm dịu lại cũng giống lỗ đen vũ trụ, hút lấy toàn bộ ánh sáng và mọi thứ xung quanh, em chỉ thể nhìn tập trung vào mà không còn biết mình đang đi cạnh ai. Em thấy mình trong đó, chỉ mình em thôi,...

Lật lại, trước đó là nụ hôn bất ngờ của Sếp lớn. Hai lần Sếp đã chạm môi em. Không mãnh liệt, ép buộc, mà hoàn toàn tự do. Em nhắm nghiền mắt khi ấy, nín thở để không nhận hơi thở của Sếp phả thẳng mặt mình, nhưng em biết, môi Sếp run run. Em chấp nhận, à không, phải là em bất động khi làn môi Sếp khẽ lướt qua mình, là em ích kỉ. Người em nghĩ tới là Mes, chắc chắn anh sẽ phải quan sát thấy em đang được Sếp ân ái, và muốn anh thừa nhận, em không phải loại người hạ đẳng.

Em không bao giờ tin hai nụ hôn của Sếp là thực lòng, thật đấy, vì khi nhỏ, Sếp đã hạ nhục nhân phẩm và danh dự của em rất nhiều lần, chẳng qua không muốn nhớ lại. Có thể Sếp cũng đang trêu ngươi, để em ảo tưởng rồi đột nhiên quật ngã rất đau.

Sau một lúc lâu Moon mới bước ra, Ken đã đợi ở chiếc bàn lung linh ánh nến, hai ly rượu vang đã được rót. Thấy em, hắn đứng dậy và kéo chiếc ghế ra, tức là em sẽ phải ngồi đó. Moon không nghĩ gì tiến tới và ngồi đúng ý Sếp. Nhìn khuôn mặt Sếp lúc này, không còn sự độc đoán ngự trị, cũng không phải là sự tàn bạo đáng sợ, mà có một thứ gì đó thăng hoa. Em từ từ đưa mắt lên đáp lại Sếp. Gạt bỏ trang phục cứng nhắc tôn lên chức sắc, địa vị của Sếp, dưới ánh đèn, em không còn thấy khoảng cách giữa cái tôi nhỏ bé và cái tôi hoàn hảo, em ngắm nghía từng đường nét của Ken. Chân mày đậm, sống mũi cao, thẳng thanh tú, Moon không dám nhìn nữa, không chắc là đã chỉ nghĩ tới Mes. Em đặt tay lên trán và xoa nhẹ, thân người nóng lên theo từng nhịp đập của thời gian, ánh mắt ấy gói gọn hình ảnh của người phía trước.

Biết nói thế nào đây nhỉ? Sếp không buông tha cuộc sống của em, Sếp sai khiến thần chết bắt em ở lại, là Sếp rất ác. Nhưng Sếp tốt hơn Yun, em chưa từng một lần yêu cầu được học, mà Sếp truyền đạt cho biết bao bài học máy tính, cả việc nấu ăn, rán trứng em không làm được Sếp cũng giảng dạy. Cái ôm siết của Sếp còn ấm hơn cả khi ở trong vòng tay Wine, hơi thở của Sếp có thể so sánh với của mẹ,... gì nữa đây, Sếp cho em những trải nghiệm chưa từng có, đột nhiên em tự hỏi, đây liệu có phải một cuộc sống gia đình? Em có nên hỏi Sếp về chiếc nhẫn? Ken đợi chờ câu hỏi từ Moon, hắn sẽ trả lời tất cả.

Ken nâng ly và cọ vào chiếc ly đối diện, cười mỉm rồi uống cạn . Hắn vẫn đang nhìn em. Theo phép lịch sự cần đáp lại hành động đó, Moon nâng ly lên. Mùi rượu hương anh đào, Moon không uống mà chỉ chạm nhẹ vào bờ môi. Ken bị kích thích trước làn môi bóng gợi cảm, sự quyến rũ khó thể chối từ. Hắn nhắm mắt lại và thở dốc. Em mấp máy bờ môi, quyết định hỏi Sếp dù có thể không nhận được câu trả lời.

-Đi ngủ! - Ken đứng phắt dậy và về phòng, hắn không định giải thích thắc mắc nữa, tâm trạng rối bời lức này không thể đưa ra câu trả lời cho những hành động của buổi tối, cũng không biết nên mở đầu hoặc lí giải thế nào cho em hiểu.

Ngồi lại thêm một lát, Moon dọn dẹp và cũng đi ngủ. Hai hôm nay em đã đâu có ngủ ở nhà Wine mà quậy phá hết tất cả, may mà Sếp chưa nhắc gì tới việc mấy ngày qua vắng mặt. Moon đặt mình lên giường và ngủ ngon lành, gác lại mọi dấu hỏi.

Hai chiếc giường song song, Ken xoay mình sang bên để nhìn thấy em, dù chỉ là mái đầu. Có một lực hút khiến hắn không thể cưỡng lại, thử thách khả năng tự chủ. Ken đấu tranh nhưng rồi thất bại dễ dàng, chồm người dậy, hắn nhẹ nhàng đến bên em, và đặt mình lên trên tấm chăn màu trắng.

Khoảng cách lúc này không quá gần, tay Ken vẫn đang giữ người để tránh ghì cả người lên Moon, nhưng hắn cảm nhận được từng hơi thở nhè nhẹ. Em vẫn đang ngủ say, nhìn em ngủ mà chẳng khác gì một đứa trẻ con. Phải thôi, Moon giờ mới 17, còn hắn đã 25, hắn còn rất trẻ, em cũng chỉ là vị thành niên. Một vài ý nghĩ len lói trong đầu Ken, hắn muốn em bất kể lúc nào, đặc biệt là bay giờ. Tất cả con người em, từ mái tóc, hàng mi, sống mũi, đôi môi,... cả chiếc áo phông có cổ màu xanh dương em đang mặc,... hoàn toàn khêu gợi trước hắn. Hắn là đấng tối cao và những thứ mong muốn đâu phải được sự đồng thuận của người khác nhưng với Moon, hắn luôn tôn trọng suy nghĩ của em.

Ken đang suy nghĩ tới từ “nhân cách”, em cho rằng mình không đủ tư cách để so bì với cánh chim đại bàng, em còn dưới cả dân đen, trong khi hắn như vua chúa, đẳng cấp vượt bậc. Sao lúc này hắn không thấy điều đó đúng?

Từ trước tới giờ, đã có hàng tá thiếu nữ dâng hiến cho hắn cả về thể xác lẫn tâm hồn, hắn thừa nhận đã coi họ như một thú vui tiêu khiển để xả bớt bực dọc trong công việc. Hắn chăn gối với họ chỉ để mua vui, đổi lại không bao giờ để họ thiệt, Ken luôn bù lại bằng vật chất, đó là “nội quy”, sự sòng phẳng hai bên cùng có lợi. Trước mặt hắn đây là một cô gái như bao người khác, mà hắn lại muốn sở hữu duy chỉ một mình em.

Vì sao ư?

Vì hắn ghét cái cách Moon nhìn Mes, cả Wine nữa, em sẵn sàng bỏ hắn để theo sau anh trai. Còn cậu học sinh Yun, cậu ta đâu cùng huyết thống mà em lại đem tặng nụ cười của mình. Chưa hết là Arrow, dù chưa thực sự hiểu ý, nhưng Ken không thích cái cách Arrow nhìn em như thể em đã là của hắn ta rồi. Có quá nhiều đàn ông xung quanh người con gái này, hắn không muốn điều đó, chỉ muốn đóng một cái mác thật to Moon là của hắn, đính lên trên tất cả những gì thuộc về em...

Ken thở gay gắt, hắn vừa đang tức cũng vừa đang kiềm chế.

Bất thình lình Moon chợt tỉnh, có lẽ vì cảm giác có luồng không khí nóng áp lên mình, em mở mắt nhìn thẳng vào Ken. Hắn lúng túng vì không biết xử lí ra sao, còn em thì hiện rõ vẻ lo sợ. Em bám chặt vào chiếc chăn của mình, đấy người từ từ thụt xuống để chăn che lên tận cổ.

- Tôi... có thể thực hiện điều cầu xin hôm trước! - Đây là giọng của một người đàn ông trước một cô gái, chứ không phải là của Sếp trước một nhóc con!

Bất kì ai ở hoàn cảnh này cũng đều như Moon, sự lo sợ, hoang mang chiếm lĩnh toàn bộ cung bậc cảm xúc, vừa mở mắt đã thấy một người khác giới nằm trên giường mình, thậm chí còn áp cả cơ thể cường tráng lên người. Lúc nào Sếp cũng đẩy em vào thế bị động, nhưng thật sự lần này Sếp đưa em tới đỉnh điểm của sự sợ hãi. Mà em đang nhìn lại Sếp với tư cách không phải là tôi tớ và chủ nhân, em nhìn nhận Ken là một người đàn ông, nhưng đáng sợ hơn Sếp ngàn lần. Mồ hôi trên khuôn mặt chảy ra như vã, lăn dài vương vào sợi tóc. Em thở dồn dập.

Nhìn Moon thế này quả thực Ken cũng đâu có muốn, hắn bắt gặp ánh mắt của em như một kẻ trộm đối mặt với cảnh sát, chưa bao giờ phải e dè, hay là sợ hãi khi làm ăn phi pháp, thế mà giờ đây như bản thân đã bị bỏ vào ngục lao. Ken thực sự muốn thoát ra khỏi cái giường này biết nhường nào, nhưng xiềng xích đã trói chặt hắn ở lại, ngăn không cho nhúc nhích.

-Sao? - Ken không đợi được câu trả lời của Moon. Về phía em đang cố chớp mắt nhiều lần để điều tiết và quan sát người đối diện ở cự li quá gần.

-Em... hôm ấy em uống say nên nói thiếu suy nghĩ!

-Không phải đã đắn đo rất kĩ rồi ư?

-Em... em sai rồi....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây