Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - ZuzuLinh


Hình ảnh Moon quẹt môi vào tay vẫn cứ quay cuồng trong đầu, em là ai mà có quyền “hung hăng” chống đối lại Sếp của mình, thế hắn là ai mà có quyền hôn em? Ken bất giác rùng mình, đúng hắn là Sếp, còn em là nhân viên, nhưng có liên quan gì đến tình cảm nam nữ ? Ken lấy chai rượu và tu một mạch. Hắn nằm ngủ luôn tại ghế, như vậy, chí ít cũng sẽ làm em bớt khó xử. Moon trở lại về giường của mình kéo chăn kín mít. Đầu óc rối loạn và cũng khó chịu, đúng hơn là, em cần có anh để được bảo vệ.

Em sợ hắn!

z

Ken xuất hiện trước cuộc họp kín của DEVILS. Vẫn như mọi khi, lạnh lùng hiện hữu qua từng góc cạnh của khuôn mặt, dáng đi điềm tĩnh của một thanh niên cao lớn, hắn nom thật hoàn hảo trong chiếc áo sơ mi màu ngọc trai và chiếc quần âu màu café đen, từ trên xuống, trừ đôi môi.

-Anh - Perry cất tiếng vừa để chào cũng mang chút tò mò - ... sao vậy? - dẫu biết sẽ không bao giờ được đáp lại, nhưng thật sự dấu vết trên bờ môi của vị lãnh đạo trẻ tuổi này khiến cô có chút hoài nghi. Chăng là của một cô gái táo bạo nào đó? Trường hợp này không thỏa đáng, vì cô biết nguyên tắc của hắn, không bao giờ để cho bất kì phụ nữ nào chế ngự. Trừ phi là tự cắn vào môi mình, do sơ xuất trong khi ăn, nhưng cũng khó để tin được vào điều đó.

-Ờ! - Ken đáp lại gỏn gọn, không có ý định sẽ nói gì thêm.

Perry ngạc nhiên trước câu trả lời. Nếu nói rõ ra thì câu trả lời này không phù hợp với câu hỏi của cô, vì chưa đề cập tới lí do, tuy nhiên đây là lần đầu cô nhận được câu trả lời từ một câu hỏi không liên quan đến công việc của DEVILS. Tiếc là, Perry chẳng thể nào khai thác được gì từ đôi mắt đen sâu thẳm phía đối diện.

Ken ngồi vào ghế của mình. Đó là một chiếc ghế màu ánh bạc vô cùng sang trọng, mà để sản xuất ra phải nói là cả một kì công. Bởi lẽ, đó là ghế dành cho con chim đại bàng kiêu hãnh của DEVILS, toàn thân ghế được phủ một lớp vàng Ý cao cấp, chạm trổ hoàn toàn thủ công, không hề có bất kì họa tiết nào bị lỗi. Trong quá trình tạo hình cho ghế, chỉ cần đi chệch một mũi dao lập tức chiếc ghế phải làm hoàn toàn lại từ đầu cho tới khi hoàn tất. Tấm đệm lót của ghế vô cùng êm ái, sử dụng lông cừu xứ lạnh để tạo độ đàn hồi mềm mại, còn khung ghế được thiết kế để đem tới cảm giác thoải mái nhất cho chủ sở hữu. Ken cực kì khó tính, nên chỉ những thứ xa xỉ này mới có cơ hội được “ưu ái”.

Ken bắt đầu công việc của một ông trùm. Mới cách đây vài tiếng, hắn còn đang tức tối khiến bề dưới lo sợ. Lúc ấy, hai đôi hàng mi nheo lại, đôi mắt toát lên sát khí hừng hực, bàn tay nghiền chặt, ghì sát bàn, lộ ra từng mạch máu, mà nếu nhìn thật kĩ, ta có thể thấu từng nhịp máu tuôn chảy dữ dội. Thế mà giờ, trông hắn trở về còn người trầm lặng, ung dung và thư thái, như thể chưa hề có biến cố.

Quả thực, chính bản thân hắn cũng không thể lí giải cái giây phút chạm vào ánh mắt của Moon. Đôi mắt màu nâu ẩn chứa sức sống mãnh liệt, phảng phất nghị lực của tâm hồn u tối, mà lại trong trẻo như ánh ban mai, ấm áp như ngọn lửa hồng. Đôi mắt giống như trạm dừng chân vĩnh viễn của hắn, một cảm giác bình yên tới khao khát. Đơn giản, vì đôi mắt thuộc về em, xua đuổi những đám bụi mịt mù trong hắn, trấn an con tim vốn đang thịnh nộ.

Con thuyền nhỏ giữa đại dương bao la, hắn tò mò về đôi mắt ấy, phút chốc muốn được làm người thủy thủ táo bạo, liều lĩnh chinh phục Hồng Hải. Chưa bao giờ hắn thấy mình nhỏ bé như vậy. Chạm vào mắt em, tâm hồn như được tưới mát, thổi bùng cho mái buồm căng gió, hay đôi mắt em đã chạm tới cái tôi của hắn. Cái tôi tự cao tự đại, bị chế ngự trước một ánh mắt không màng danh lợi. Không ai khác, chính em đã làm dịu đi cơn giận giữ, chế ngự con quỷ tàn độc trong hắn, và tan biến cái thứ gọi là danh vọng. Gần em, hắn đâu còn suy nghĩ mình là chúa tể, ông hoàng hay một người nắm cường quyền trong tay, không hề, mà chỉ là người đàn ông bình thường, có một công việc giản dị, thế thôi. Tất cả đều trở nên dung dị, gần gũi khi trở về ngôi - nhà - của - hắn - và - em, mà người ta vẫn thường hay gọi là “mái ấm gia đình”. Nghĩ về điều đó, bỗng dưng làm hắn đỏ mặt.

-E Hèm! - Ken chỉnh lại chỗ ngồi, thực chất, muốn thoát khỏi những dòng suy nghĩ về em. Tuy rằng chú ý tới cuộc họp, nhưng hình ảnh của em vẫn có cơ hội len lỏi trong tâm trí. Nhìn vào ánh mắt của cậu em trai - Arrow, sao hắn lại có cảm giác như đang soi xét tình địch.

Arrow quả là đối thủ đáng gờm - Ken thừa nhận điều đó. DEVILS chỉ có một. Arrow và Ken không hề chia nhau cai quản, cả hai cùng bắt tay hợp tác để tạo dựng một DEVILS trên cả hoàn hảo. Đó là quan hệ tương hỗ. Còn Moon, làm sao có thể san sẻ em cho một ai đó, không đời nào có thể.

Ánh mắt Arrow đáp lại tràn đầy thách thức. Ken cũng chắc chắn rằng, Arrow chẳng thể nào hiểu được ánh mắt hắn. Liệu cả hai vẫn đang chỉ nghĩ tới công việc của DEVILS?

Ken rời mắt khỏi Arrow, ánh mắt hướng về Mes. Có đôi chút đố kị với anh. Người đó - là Moon - luôn chỉ nghĩ tới anh trai. Xét trên mọi khía cạnh, hắn hơn Mes về mọi mặt, theo cách nói suồng sã, Mes chỉ là người làm công ăn lương cho ông chủ, về tuổi tác thì tương đương, còn ngoại hình, đương nhiên Mes không thể so bì. Mes tương đối cao, và khuôn mặt tuấn tú, giống với Moon, anh cũng có má lúm đồng tiền, chỉ khác, nụ cười của anh buốt tới thấu xương, chiếc lúm đồng tiền ấy càng làm tôn lên sự băng giá vô tận.

Phải nói là may mắn, hắn hơn Mes ở điểm này, vì điều quan trọng nhất là, em và hắn không cùng huyết thống. Với Moon gia đình là tất cả, đặc biệt là anh trai, em chỉ có duy nhất một người thân, nhưng nếu có thêm một người nữa, tuy không chảy chung một máu, ngày ngày sống chung dưới một mái nhà, hẳn em sẽ coi người đó hơn tất cả, vì đó là người sẽ bên em tới đầu bạc răng long, sớm hôm che chở, bảo vệ mái ấm. Ken buộc miệng cười khi tìm được chính xác danh từ để chỉ về người giữ vai trò đó.

Ngày hôm nay, Ken đã làm nhân viên rất ngạc nhiên. Ban đầu là vết cắn trên môi, giờ lại là nụ cười bất chợt trong giờ họp. Họ không lạ gì nụ cười của Sếp, âm thanh nhạt nhẽo, hay là cái nhếch môi vô vị, còn lần này thì chưa ai được chiêm ngưỡm. Thực sự hắn đã cười rất thoải mái và ấm áp. Ken không để ý tới những ánh mắt tò mò của kẻ dưới. Ken vẫn đang làm việc, chỉ có điều, em chi phối một phần tâm trí hắn. Tới giờ nghỉ giữa cuộc họp, lập tức hình ảnh về em lại xâm chiếm hoàn toàn khối óc.

Bị em từ chối, hắn khó chịu, và phải kèm theo trạng từ “rất”, chính xác là rất khó chịu, cực kì khó chịu. Hắn đã chủ động nhưng lại không hề có khả năng kiểm soát nụ hôn đó. Hôm ấy hắn hoàn toàn tỉnh táo, không có chút men rượu, hắn hôn em chỉ vì cảm xúc nhất thời, hắn đã đốt cháy giai đoạn, không phải do em ở quá gần, mà là cảm xúc về em vốn như tàn lửa ngày ngày dùng để sưởi lò, nay đột ngột bùng cháy, mãnh liệt. Nếu hôn em, chạm lên bờ môi hồng và được em đáp lại bằng một nụ hôn nồng nàn,... thì dễ dàng quá, phải chăng như thế là em dễ dãi trước vẻ bề ngoài hào nhoáng, đa tình, phong lưu của hắn. Một trái tim được bảo vệ nghiêm ngặt trong hàng tỉ tinh thể băng sao có thể bị lay động? Em thì khác, em từ chối hắn bởi em đã hiểu gì về con người hắn đâu. Hắn chấp nhận “vết cắn” và hành động thiếu tôn trọng khi em quệt mạnh đôi môi mình, cho em một ngoại lệ.

Hắn đã sẵn sàng thực hiện thử thách để vươn tới trái em. Hắn đủ tự tin sẽ làm em trở thành người - phụ - nữ - của - hắn, rồi một ngày hai trái tim sẽ phải chung một nhịp đập. Hắn đã hạ quyết tâm. Em đã đẩy hắn ra, đâu có nghĩa lí vì không muốn hắn. Bất ngờ, ngại ngùng, tự vệ,... tất cả chỉ dẫn đến câu trả lời cho hành động của em. Hắn đã nghe rất rõ, cảm nhận từng nhịp đập nơi con tim em, vội vàng, gấp gáp và loạn nhịp... Làn môi em còn khẽ mấp máy e ngại.Đôi tay run run khi áp vào ngực hắn....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây