Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhĐáng sợ nhất! xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - ZuzuLinh


Hai tên sát thủ đâu rồi? Mà giờ em chẳng đủ sức để suy nghĩ gì thêm nữa, đói và mệt, mất máu quá nhiều. Moon tiến tới chỗ đồng hồ và di động, bật nguồn máy, nhờ tinnhs năng hồi pin nhưng chỉ dùng được thêm một ít thôi là sẽ tắt, cần nhanh chóng rời khỏi nơi tối tăm này.

Kết nối hai thiết bị cũng tìm được lối ra ngắn nhất, dạ dày em đang kêu dữ dội. Và Moon lết từng bước,...

Vệt dầu đã khô và máu cũng vậy, chẳng để lại dấu chân em.

Hôm nay, vẫn có trăng!















Chương 06 : Tác dụng phụ



Moon choàng áo Vest lên người nhưng trông vẫn rất thê thảm. Mặt mũi thì tái mét, nước dầu đen xì đã khô két bám vào khuôn mặt, mái tóc bết thành từng cụm, còn chiếc quần màu nâu gần như được nhuộm sang đen. Em vẫn đang tỏ ra bình tĩnh không muốn để người dân xung quanh phát hoảng vì bộ dạng mình.

-Cháu gái! Cháu bị làm sao thế? - một người hàng nước tốt bụng thấy vậy liền hỏi thăm.

-À! Cháu đang đóng phim - Moon giả bộ - Cháu là người đóng thế! Hì hì!

-Thế à! Phim gì mà ghê quá? - Mấy người khác tò mò. Moon cố tươi cười để che đi những mệt mỏi và đớn đau thể xác. Trông em giống như một diễn viên thực thụ.

-Phim hành động. Cháu phải giữ bí mật. Đạo diễn không cho cháu nói, chú ấy bảo cháu đi xung quanh một vòng để người ta nhìn xem có thấy sợ không? Hì hì!

-Ta thấy giống phim kinh dị hơn! Haha! Mà cái nước màu đen này là gì vậy? Còn cả máu nữa? Chắc là tiết lợn hả?

Moon cười cười:

-Không, phẩm màu hết! À, bác cho cháu xin ngụm nước với!

Moon sau khi đã “tẩy trang” quyết định về báo cáo. Em đã hoàn thành trọng trách Sếp giao phó, “LOẠI HẠ ĐẲNG NHƯ CÔ MÀ ĐỦ TƯ CÁCH LÀM EM TÔI À!”- Em đã vì câu nói này mà rất quyết tâm. Trên con đường vắng vẫn chỉ mình đơn độc, mỏi mòn từng bước chân,… Ken đang ngồi trong xe, hắn cũng đi con đường đó, thấy một dáng người quen quen, mái tóc cắt ngang vai.

“Moon (!)?”

Hắn bước xuống xe. Moon không bao giờ mặc áo bó sát người đến thế. Em mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ và quần Jean. Nghe thấy tiếng ô tô dừng lại và cảm nhận một người nào đó đang ở phía sau, Moon quay người theo phản xạ.

Hắn lượt nhìn từ trên xuống dưới - Làm gì ở đây? - rồi lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng luôn miệt thị.

-... - Moon rất muốn trả lời nhưng vì quá sợ nên cứng lưỡi, cổ họng bị nghẹn ứ. Em thở mệt và trượt người theo bờ tường, không còn hơi sức để nghĩ gì thêm nữa.

Ken ngồi xuống bên cạnh, xắn tay áo em lên, đúng bên trái. Không nằm ngoài dự đoán, Moon mặc chiếc áo màu đỏ để che đi vết thương bên trong. Ken kéo áo rất mạnh khiến tay em co lại rồi cũng nhẹ tay hơn, xắn bên ống quần phải. Máu đã tụ lại bên trong khiến cả một vùng da thâm tím. Moon mệt nhoài. Giờ hắn có đánh thì em cũng không cảm thấy đau nữa, vì quá đau rồi. Mặc kệ! Và em ngất lịm trong vòng tay để Ken đưa về phòng.

Moon được chăm sóc cẩn thận dưới tay nghề của những bác sĩ chuyên nghiệp, chỉ sau vài tiếng đã hồi sức. Mọi thứ vẫn rất mờ ảo, cứ nhắm rồi lại mở mắt ra để điều tiết. Đây là đâu? Em đã từng đến đây rồi thì phải? Rất quen, tất cả đều được phủ màu trắng. Là phòng của em hồi trước. Moon cảm thấy cánh tay đỡ đau nhiều, cảm giác êm ái vô cùng. Máu đang được truyền vào tay. Là máu! Một lốc máu treo trên cao, từng giọt nhỏ xuống, đi vào cơ thể.

-Phụt! - Giật mạnh. Em không cần thứ máu này, em muốn máu của anh! Từng giọt máu lạ chảy vào càng khiến em xa lạ với anh trai hơn.

Moon thuộc nhóm máu AB, loại máu chuyên nhận nên bất kì loại máu nào khác cũng có thể phù hợp. Em không thích điều đó, chỉ muốn chảy chung một dòng máu với anh.

-“Ring!” - chiếc điện thoại đổ chuông, có một tin nhắn. Moon thực sự sốc khi nhìn vào hàng chữ trong màn hình. “Em tôi” sao từ ngữ anh sử dụng lại phũ phàng đến thế. Anh đã xác minh chưa mà tuyệt tình đến vậy. Ngộp thở quá, em quẫn trí rồi, trong đầu mòng mòng những suy nghĩ tiêu cực.

-Vậy nếu em chết thì anh chịu nhận em chứ? - Moon gào lên trong căn phòng trống, ném túi máu vừa rồi xuống sàn, khiến túi bục và máu chảy ra,... Moon chạy ra khỏi giường đi tới bếp.

Ken bước vào.

-Anh à ? Sao lại đối xử với em tàn nhẫn như thế chứ ? - Moon vẫn tiếp tục gào, nước mắt lã chã, không hề quan tâm đến sự có mặt của ai khác.

Hắn vẫn để yên cho gào tới khuây khỏa rồi mệt là sẽ thiếp đi nhưng không như dự đoán, em gào, gào rất to... Rồi đến khi cổ họng khô cứng, Moon ngồi thừ xuống kệ bếp, bất động. riêng con mắt vẫn đau đáu nhìn về phía xa... Ken thấy chiếc điện thoại trên giường, có một vài dòng chữ trên màn hình. Xem thư của người khác là không hợp pháp, nhưng hắn là Sếp, hắn muốn đọc. Ken đang nghĩ về Mes, hôm trước Mes còn dự định đi thế chỗ Moon, sao giờ lại không nhận em?

“Tôi không hề biết cô là ai và cô đang có âm mưu gì, nhưng tôi cảnh cáo: tuyệt đối không được nhắc tới từ “anh” trước mặt tôi. Tôi có em gái, nhưng em tôi đã chết cách đây 17 năm. Cô chẳng là cái thá gì mà có quyền được làm em tôi. Một lần nữa mà còn thái độ như vậy, tôi sẽ cho cô vĩnh viễn rời khỏi thế giới này”.

-Phập!

Ken quay lại, bàn tay Moon đã vấy máu. Hắn chạy như bay tới. Moon mỉm cười, thánh thiện. Từng giọt nước mắt lăn trên đôi bờ mi. Mãn nguyện! Trông em chẳng khác gì một thiên thần,... Em đã tự đâm vào bụng mình.

-Làm ơn!... Hãy để tôi chết! - Moon nói rất nhỏ, giọng điệu van nài ngắt quãng.

Máu bắt đầu ứa ra, ùng ục,... Tay em vẫn cầm chặt con dao,...

Chết như thế này đau lắm em à! Vết thương cũ chưa lành, lại đến vết thương mới, nỗi đau cứ tiếp nối. Em không thể chịu được nữa, gánh nặng đã đè bẹp dí đôi vai mỏng manh. Không thể tiếp tục sống và chịu đựng, em không muốn bị đánh, cũng không muốn cô độc, em muốn được giải thoát. Ken đau đáu nhìn về em, đôi mắt cầu cứu hắn chỉ xin hãy buông tha,...

Khẽ nhăn mặt, nuốt nước miếng, em đau, đang rất đau,... da thịt trách thân chủ nhiều lắm, em đã quá vô tình với bản thân mình. Lại là nụ cười ấy, Ken ghét nhìn thấy nó, nụ cười thánh thiện, nếu như là trước đây, hắn sẽ đánh để em không được phép cười, nhưng giờ sao khó quá, em đã làm thế xác mình đau gấp bội phần...

Em mệt, hơi thở cứ thế mà yếu dần, người hắn quá nóng hay vì em đã lạnh,... Ken toát mồ hôi. Hắn sợ, đột nhiên hắn lo lắng vì sẽ không được nhìn ánh mắt ngây ngô và nụ cười hồn nhiên nữa.

Trong bất kì hoàn cảnh nào, em vẫn luôn cười, vì mẹ đã dành cho em nụ cười cuối cùng,... Em đã từng bị hắn dọa nạt, hắn từng đã nhốt em vào phòng lạnh, đôi lần bắt đứng dưới mưa, khi thì bị hắn tát, rất đau,... thế mà đến lúc này em vẫn không hỏi lí do. Em đã chấp nhận những việc làm thô bạo của người khác như một lẽ đương nhiên. Vì em hạ đẳng, vô học, không gia đình,...

“Mẹ làm gián điệp!”- Em luôn ý thức được điều đó.

Moon phục tùng cấp trên, dẫu cho họ chẳng coi mình là con người... Số phận của em là vậy, sống để chịu đựng, hy sinh cho những trò tai quái của bất kì ai khác,... Em thèm được tình thương, thèm sự ôm ấp che chở,... nhưng ngoài mẹ ra em chưa từng được hưởng. Em không biết cái vị của hạnh phúc nó thế nào? Sao ai cũng có mà riêng em thì không?

“Mẹ ơi! Con sắp được gặp mẹ rồi!”- Moon lẩm nhẩm, đón nhận ánh hào quang đang soi chiếu con đường mịt mù xung quanh. Hạnh phúc chỉ cách một bước chân.

Ken lau nước mắt cho em, hắn cảm nhận từng thay đổi trong cơ thể sống này, mỗi lúc một lạnh dần,... chênh vênh giữa dòng đời hiu quạnh. Gió lùa vào cửa sổ, rèm cửa tung bay, ánh mặt trời hé sáng,... Những đứa trẻ với đôi cánh trên vai đang bay tới, chúng sẽ đưa em đi!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0019 giây