WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngoảnh lại hóa tro tàn


Minh Tử nhón chân lên, sán lại gần. Trong lòng cô nghĩ... chẳng thể nghĩ quá nhiều được nữa.

“Anh có muốn nếm thử cảm giác bị nổ banh xác không?” Minh Tử níu lấy cổ áo A Chiếu thầm thì.

A Chiếu lúc này lại đang nhìn về phía đầu ngõ.

Phó Chí Thời dẫn theo một người phụ nữ, cùng một đôi vợ chồng trạc tứ tuần đi qua. Nơi ở của cha mẹ Phó Chí Thời gần ngay đây, những người đã quen sống trên đảo hầu hết không dễ gì chịu đi khỏi. Vài năm trước, hai vợ chồng già xây một biệt thự nhỏ hạng sang ngay trên mảnh đất cũ, vị trí nhìn ra biển, là miếng đất đẹp nhất nhì đảo.

Phó Chí Thời tuy là kỳ phùng địch thủ với A Chiếu, nhưng nó cũng không thể không thừa nhận, thằng đó rất có hiếu. Nghe nói tuần nào Phó Chí Thời cũng lên đảo thăm cha mẹ, mưa gió không thay đổi, vợ hắn cũng nhờ biết cách hầu hạ, làm vui lòng hai ông bà lại thêm cái bụng to ra, mới trở thành con dâu họ Phó.

Phó Chí Thời dìu bố mẹ, dường như có liếc mắt về phía bọn A Chiếu một cái, người phụ nữ bên cạnh đang liến thoắng nói gì đó, còn hắn cứ nhìn đâu đâu.

“A Chiếu, sao đấy? Có nghe thấy tôi nói gì không?” Minh Tử trách.

“Sao? Ai bị nổ tan xác cơ?” A Chiếu sực tỉnh, lúc này mới cảm nhận thấy bầu không khí tinh tế lãng mạn quanh mình.

“Não anh không có nếp nhăn à?” Cô gái trẻ khẽ hé đôi môi hồng, ánh mắt long lanh.

A Chiếu cảm nhận thấy Phó Chí Thời hình như lại “vô tình” liếc về phía này. Cái đồ con rùa đó đang đi với vợ và ông bà già, chẳng dám manh động đâu, nhưng nếu nhìn thấy cô nàng mình khoái đang nằm trong tay đối thủ, không khéo sẽ tức lộn ruột lên.

A Chiếu thầm khoái chí, gái đẹp ngay bên cạnh, càng chẳng kiềm chế được nữa. Nó cúi đầu hôn Minh Tử say đắm, mơ hồ nói: “Nổ thì nổ”



Chương 27: Cái Phức Tạp Của Sự Đơn Giản



Phương Đăng đứng trước khung cửa sổ chấm đất trong phòng làm việc của Phó Kính Thù nhìn ra ngoài. Cùng một góc độ, nhưng những gì cô trông thấy nơi đây so với nhìn thấy từ cái cửa sổ bé con nơi gác xép năm xưa hoàn toàn khác hẳn. Từ đây nhìn ra, đảo Qua Âm và gần như cả thành phố đều dưới chân mình. Không rõ mỗi lần phóng tầm mắt ra xa, trong lòng Phó Thất thấy ung dung mãn nguyện, hay lo sợ bất an?

Cô thư ký đang định mang đồ uống vào, liền bị A Chiếu cản lại. A Chiếu đưa ly cà phê cho Phương Đăng, tự mình ngồi lên mép bàn, lim dim cười nói: “Chị, chỗ này được đấy nhỉ?”

Phương Đăng quay lại nói: “Anh em nhà cậu tay chân lanh lẹ lắm, trong thời gian ngắn mà kiếm được nơi như thế này, văn phòng cũng thu xếp đâu vào đấy.

“Phải thế chứ! Có tiền mua tiên cũng được mà chị.” A Chiếu nghênh mặt đắc ý, cứ như Phương Đăng đang khen mình nó. Sau khi theo Phó Kính Thù làm việc, cuộc sống của nó thay đổi hoàn toàn. Nó quá sùng bái Phó Kính Thù, mỗi một lần hắn đạt được thành tựu, nó đều vì đó mà cảm thấy vinh hạnh lây.

“Chị đến mà không báo một tiếng, chiều nay anh Bảy phải đi họp. Anh bảo chị cứ nghỉ ngơi ở văn phòng, hội nghị kết thúc anh sẽ về ngay.” A Chiếu nói.

Phương Đăng gật đầu, ngồi vào ghế của Phó Kính Thù, nói với A Chiếu: “Cậu có việc cứ đi đi, để kệ chị.”

“Chẳng mấy khi chị đến, việc của chị mới là quan trọng nhất.” Miệng lưỡi A Chiếu cứ như quết mật, thấy Phương Đăng chỉ cười cười không nói, nó nhích lại gần thêm một chút, hào hứng nói: “Chị, em bảo cái này. Gần đây em giựt được con bồ của Phó Chí Thời, lần này nó tức hộc máu thì thôi.”

Phương Đăng nghe xong hơi ngạc nhiên, “Cậu lại lằng nhằng với cái thằng ấy làm gì?”

“Nhưng mà nó làm em ngứa mắt. Nó không thoải mái, em mới thoải mái.”

“Kể cả như vậy, cậu làm gì chẳng làm, sao nhất quyết phải gây chuyện đánh ghen, kéo một cô gái vào cuộc?”

A Chiếu bĩu môi, “Dù gì cũng là do con bé đấy tự dâng mỡ lên miệng mèo. Chị, chị yên tâm, em biết giới hạn chứ, có làm gì nó đâu, chỉ cho nó chống mắt lên mà xem thôi. Tóm lại những kẻ đã từng bắt nạt mình, mình phải khiến nó khốn đốn lao đao mới hả.”

Phương Đăng nghe A Chiếu nói vậy, vẫn cảm thấy không ổn, bèn cảnh cáo: “Đừng có nhố nhăng. Bị chó cắn một phát, cậu lại muốn học nó cắn lại?”

A Chiếu hứng chí chạy đến khoe công trạng, ai ngờ bị Phương Đăng ột bài, hậm hực nói: “Chị, ngày xưa chị có thế này đâu. Lúc đầu chính chị dạy em, đối phó với bọn hèn hạ phải đánh dồn đập, đánh dữ dội, đánh cho nó xin tha mới thôi, không được sợ, không được mềm lòng. Sao bây giờ chị lại õng ẹo như mấy bà thím thế?”

Phương Đăng tiện tay ném con dao rọc giấy về phía A Chiếu, “Đừng nói linh tinh. Chị nhắc lại một lần nữa, không được chọc phá quá đà, cẩn thận mà chó cùng rứt giậu.”

A Chiếu như bị tạt gáo nước lạnh, mặt hẵng còn ấm ức, nhưng không dám cãi cố, đành sầm mặt đi ra. Phương Đăng thả người trên ghế suy nghĩ xuất thần. Những điều ấy thực sự là do cô dạy cho A Chiếu ư? Cô khiến một đứa bé yếu đuối đáng thương trở thành gã thanh niên ngang tàng không sợ trời không sợ đất, còn mình lại càng lúc càng nhát gan ư? Có lẽ cô đã chán ngán phải sinh tổn trong lỗ đất bùn lầy, phải liều mạng mà vươn lên, không từ thủ đoạn mà giành lấy quyền sống. Người đã quen đứng trong bóng tối, càng thắp sáng đèn thì càng dễ mất cảnh giác với những hiểm nguy sau lưng, còn kẻ đã quen với ánh nắng, chỉ cần họ tin rằng mặt trời luôn mọc lên mỗi ngày, là đã cảm thấy yên tâm, thoả mãn rồi. Sao con người ta không thể sống giản đơn một chút, tha thứ cho bản thân nhiều hơn một chút. Cội rễ của hạnh phúc là ở đó, giống như... Lục Nhất.

Phương Đăng nhắm mắt lại, đầu vẫn còn chút choáng váng, là do trận say tối qua. Sớm nay tỉnh dậy, cô nhận ra mình đang nằm trên ghế sô pha, nhà bếp vọng ra tiếng máy xay sinh tố. Chủ nhà thấy cô ngồi dậy, bèn rót một cốc nước gì đó màu sắc hơi kỳ dị.

“Mệt không? Uống hết cái này là đỡ thôi.” Trông anh có vẻ khá là tỉnh táo minh mẫn.

Phương Đăng thấy đầu nặng trịch, cúi xuống hớp một ngụm, suýt tí nữa thì nôn ộc ra, “Cái quái gì thế này?”

Lục Nhất nói: “Trong này có chuối, cần tây, sữa tươi và một ít hành. Đây là thuốc giải rượu bí truyền của nhà tôi, đảm bảo công hiệu.”

“Thuốc giải rượu bí truyền nhà anh là mang hết mấy thứ bỏ đi trong thùng rác xay nhuyễn rồi uống?” Phương Đăng bị thứ mùi vị kỳ quặc khó tả kia làm cho kích động, lại hoá tỉnh ra mấy phần, lầu bầu: “Nhưng bảo công hiệu cũng đúng, trông anh tỉnh thế kia cơ mà!”

Lục Nhất đưa cho cô một chiếc khăn ấm, “Rượu mà ngon quá quyết không phải điều hay.”

Phương Đăng ôm đầu nói: “Thôi chết, bộ dạng tôi bây giờ chắc như con ma. Tôi về sửa soạn lại đã, kẻo khiến anh sợ chết khiếp.”

Cô đứng dậy định đi ngay, chợt nghe ai gọi tới từ sau lưng.

“Phương Đăng, cô cứ thế mà đi ư?”

Phương Đăng quay lại nói: “Thời cơ mượn rượu làm càn qua mất rồi, mà tôi chắc không phải chịu trách nhiệm với anh đấy chứ.”

Lục Nhất bật cười, “Cô vẫn chưa lấy được thứ cô cần mà?”

Phương Đăng tưởng có một số chuyện sẽ tan biến cùng với hơi rượu, nhưng xem ra cô đã nhầm.

“Sao cơ?” Cô giả vờ khó hiểu.

Lục Nhất là người không biết cách vòng vo, anh nói một cách dứt khoát: “Tối qua cô có nói muốn lấy thứ gì đó ở chỗ tôi, đó cũng là mục đích cô tiếp cận tôi.”

Trông anh chẳng có vẻ gì đang đùa, chuyện đã tới nước này, Phương Đăng cũng không muốn giả vờ thêm. Cô ngồi xuống bên anh, nửa như cười nửa như không mà nói: “Vậy anh nói đi, anh muốn thế nào? Làm sao để tôi lấy được thứ tôi cần.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây

XtGem Forum catalog