“Đi mau.” Phó Kính Thù sực tỉnh, nhận ra nơi này không thể ở lâu, chưa biết chừng đồng bọn của Phương Học Nông sắp sửa quay lại.
Phương Đăng bị lôi ra khỏi ngôi nhà nhỏ. Mọi chuyện vừa xảy ra cứ như cơn ác mộng. Hai đứa men theo con đường nhỏ vượt dốc, lại chạy như điên qua vịnh nước hoang vu. Đảo Qua Âm của đêm, tĩnh lặng và an lành, đang chờ chúng ở phía trước.
Khi Phương Đăng và Phó Kính Thù chạy đến ngọn đèn sáng đầu tiên gặp được bên đường, chúng phát hiện tối nay đảo Qua Âm chăng đèn kết hoa, con đường cái trung tâm đảo người người đi lại như mắc cửi. Đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, nụ cười trên mặt mọi người và những lồng đèn đỏ treo trên các mái hiên vẽ ra một không khí náo nhiệt và hân hoan. Hai đứa quên bẵng đi, hôm nay là Tết, một năm mới đã bắt đầu.
Những hàng bán rong đêm đầu năm ném về phía hai đứa cái nhìn sửng sốt. Chúng không hẹn mà cùng ngoái đầu nhìn về nơi mình vừa liều mạng xông ra, mới phát hiện bóng tối ở cõi địa ngục trần gian đó so với khung cảnh náo nhiệt ấm áp tràn trề sức sống trước mắt không xa xôi như chúng tưởng. Phóng tầm mắt ra khỏi đám đèn đuốc nhỏ nhoi này, chúng thấy biển, biển đêm tối đen như mực vô bờ vô bến.
Chúng thoát rồi ư? Hay chỉ vừa đặt chân lên một con đường xa lạ dài đằng đẵng?
Chúng đã sống. Vậy thứ vĩnh viễn vùi chôn sau lưng kia là gì?
Chúng từ đâu đến, và sẽ đi về đâu?
Chương 14: Em Chính Là Anh
Chiều, Phương Đăng ngồi trong phòng khách tầng hai của nhà họ Phó, ánh nắng từ ô cửa sổ chiếu vào, dát vàng chiếc bàn gỗ tếch ghép hoa. Những tia nắng đó chắc hẳn rất ấm áp. Ánh nắng mùa đông dễ khiến người ta trở nên uể oải, mặc dù nó ngồi ở nơi khuất ánh sáng.
Trên ghế sofa trừ nó, còn có Phó Kính Thù và một viên công an, lại thêm một người lạ ngồi ở ghế dựa phía đối diện. Gọi là người lạ cũng không hoàn toàn đích đáng, nếu nhớ không nhầm, Phương Đăng từng gặp người đàn ông này ở sân của cô nhi viện. Thật không ngờ đó lại là luật sư của nhà họ Phó.
Già Thôi chắp tay đứng phía sau Phó Kính Thù không xa, trên mặt vẫn chẳng có cảm xúc gì như mọi khi. Viên cảnh sát to béo vừa thẩm vấn Phó Kính Thù, vừa cắm cúi ghi ghi chép chép. Vị luật sư họ Lục thi thoảng xen vào một câu, già Thôi đứng phía sau liền gật gù ra chiều tán đồng.
Phương Đăng không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu nó bị công an triệu đến thẩm vấn. Từ khi xảy ra chuyện đến nay đã một tuần trôi qua. Vết thương trên cổ nó đã đóng vảy, sợi dây thừng bị cởi bỏ khỏi tay Phó Thất từ lâu, nhưng vết tích xấu xí ở đó vẫn còn y nguyên.
“… Cậu cởi được dây trói, rồi nhặt bình rượu không lên, đập vào đầu ông ta, ông ta giằng lại chai rượu…”
Mấy câu nói của ông cảnh sát béo mập khoan thẳng vào tai Phương Đăng, lúc này đầu óc đang để đâu đâu. Nó nhìn Phó Thất một cái, cậu bèn hướng về viên cảnh sát khẽ gật đầu, thần thái như bình thường.
Hôm đó sau khi hai đứa chạy được về nơi an toàn, già Thôi mau chóng dẫn cảnh sát tới. Tiếp theo ấy chúng phải tới đồn công an, bệnh viện, nhà xác… Hàng loạt người khác nhau xuất hiện bên cạnh, hỏi hết câu này tới câu kia. Nó không thể nhớ kỹ từng diễn biến cụ thể trong cả quá trình, cứ như bản thân đang lơ lửng giữa từng không nhìn xuống, thấy chính mình ‘diễn xuất’ như cái máy dưới sự chỉ đạo của người khác, trong một bộ phim cổ xưa nào đó.
Trước khi những người kia xuất hiện, Phó Thất đã dặn dò nó rất rõ ràng. Cậu ta bảo, trước mặt cảnh sát hay bất cứ ai, đều phải khai người đánh Phương Học Nông là cậu, nó chỉ vì muốn cứu người mà đến nơi đó, chính vì vậy đã bị Phương Học Nông làm bị thương. Phương Học Nông nổi dã tâm giết người, trong lúc cả ba giằng co, lão bị ngã, vô tình ngã đúng vào cái bình vỡ sắc nhọn khiến cổ họng bị chọc thủng, rồi táng mạng.
“Cho dù họ không muốn bỏ số tiền lớn chuộc tôi về, nhưng có luật sư đại diện ở đây, họ sẽ không để nhà họ Phó có người dính líu vào một vụ án mờ ám. Chuyện này sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.” Khi nói những lời này, Phó Thất tỏ ra bình tĩnh như thường, nhưng sắc mặt xanh xám lạ kỳ. Vừa thoát thân, mà trông Phó Kính Thù chẳng có chút nào là vui mừng. chỉ có nỗi tuyệt vọng ở đó, như thể trái tim cậu đã hóa tàn tro. “Dĩ nhiên, với điều kiện họ còn cho tôi là người họ Phó.”
Theo lời phía cảnh sát, nơi Phó Kính Thù bị giam giữ là nhà xác của trạm y tế cũ. Phương Học Nông là chủ mưu, lão còn có hai tên đồng bọn, đều là công nhân từ nơi khác đến. Ngày thứ hai sau khi Phương Đăng và Phó Kính Thù chạy thoát, hai tên này đã bị bắt, chúng mau chóng khai nhận mọi việc. Hai gã quen biết Phương Học Nông trên bàn rượu, nghe nói nhà họ Phó có tiền, ở hải ngoại vẫn còn người thân là cự phú, chúng liền nhập bọn với Phương Học Nông, nung nấu ý định kiếm chác. Nhân lúc già Thôi ra ngoài, cả ba lẻn vào nhà uy hiếp Phó Kính Thù, bắt bỏ vào bao tải, lấy lý do vận chuyển vật liệu, dùng xe của công trường đưa Phó Kính Thù đến nhốt ở nhà xác. Sau đó chúng tìm cách liên lạc với già Thôi và nhà họ Phó đòi tiền chuộc giá cao. Chẳng ngờ nhà họ Phó cự tuyệt, ba tên xảy ra chia rẽ, Phương Học Nông đề nghị diệt khẩu, hai tên kia thấy sợ nên giữa đường rút lui, chuyện xảy ra sau đó chúng không hề hay biết.
Phương Học Nông chết ngay taijc hỗ, nên hai người kia có nói gì, cũng không còn ai đứng ra đối chất. Phương Đăng không hề đưa ra câu hỏi chất vấn, nhưng trong lòng nó biết hai người kia chắc chắn nói dối. Nó rất hiểu người cha cùng chung sống mười sáu năm trời của mình. Lão là thứ cặn bã, chẳng được nết gì, sẽ không thể có đủ can đảm và quyết tâm để làm việc này, càng không có khả năng vạch ra một kế hoạch bắt cóc. Phương Học Nông hận nhà họ Phó không phải chuyện một sớm một chiều, nếu có gan lão đã ra tay từ lâu, việc gì phải chờ đến hôm nay. Nếu nói xô xát cãi cọ giữa hai cha con lúc Phương Đăng sang Phó gia viện chăm Phó Thất đã làm kích động lão, vậy tại sao ngay lúc ấy lão không giở chứng? Nếu nói không có ai xúi giục, đứng đằng sau tính toán đường đi nước bước cho lão, có đánh chết Phương Đăng cũng không tin. Sau khi đòi tiền chuộc không thành, rốt cuộc ai muốn diệt khẩu, ai ngăn cản ai ra tay diệt khẩu, người thì đã chết, không có kẻ đối chứng, kẻ còn sống nói gì ta đành tin vậy. Hai tên đồng bọn kia chỉ thừa nhận nhất thời nông nổi nghe theo lời xúi giục của Phương Học Nông tham gia vào vụ bắt cóc, những chuyện còn lại chúng chối bay chối biến, cũng không khai báo về đồng bọn nào khác. Giả sử tên chủ mưu thật sự tồn tại như suy đoán của Phương Đăng, vậy thì tên này ắt hẳn thông minh hơn đám Phương Học Nông rất nhiều. Có như vậy, sau khi mọi chuyện bại lộ, hắn vẫn có thể ung dung phủi sạch mọi điều liên lụy.
Về sau Phương Đăng giả vờ vô tình hỏi già Thôi mấy ngày nay có gặp Thôi Mẫn Hành trên đảo không, già Thôi nói Thôi Mẫn Hành không hề tới thăm lão lần nào. Cậu nhóc A Chiếu ngay lúc đó liền buột miệng, hôm trước Tết Tây một ngày, nó có trông thấy chú thôi ở gần nhà họ Phó, chú Thôi còn cho nó mấy cái kẹo để ăn.
A Chiếu trước nay rất có thiện với Thôi Mẫn Hành bèn lục túi ra một cái kẹo đưa cho Phương Đăng xem. Phương Đăng tin lời nó, cũng tin già Thôi không nói dối, chính con bé cũng trông thấy Thôi Mẫn Hành lảng vảng trên đảo một lần. Hắn rời nhà họ Phó chẳng mấy vẻ vang, nếu lên đảo không phải để đi thăm ông chú tuổi cao của mình, thế thì vì cái gì? Ai đã mua thuốc ngon rượu ngon cho Phương Học Nông? Ai có thể nắm rõ tình hình nhà họ Phó lẫn thói quen sinh hoạt của Phó Kính Thù như lòng bàn tay? Cảnh sát nói cửa lớn Lầu Đông không ề có dấu vết đập phá, kẻ cả đời căm ghét nhưng chưa đặt chân vào nhà họ Phó bao giờ lấy đâu ra chìa khó?...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: