Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ngoảnh lại hóa tro tàn..Tân di ổ


Phó Kính Thù không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.

Phương Đăng giận dữ lắc đầu. A Chiếu rụt cổ chuồn mất. Xem ra chuyện Thôi Mẫn Hành đi theo Phó Kính Thù chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, chỉ có cô cứ u mê không biết gì cả mà thôi.

Phương Đăng cảm thấy máu toàn thân dồn lên não. Thôi Mẫn Hành là kẻ thủ đoạn bẩn thỉu thì đã rõ, cô tin chắc giả dụ hắn không đứng sau xúi bẩy, ông Phương Học Nông cha cô sẽ không như bị ma xui quỷ khiến, liều lĩnh bắt cóc Phó Thất, để rồi phải chết bất đắc kỳ tử như vậy. Biết bao lời nói dồn nén trong lòng ra đến miệng, lại không biết nên nói từ đầu, chỉ đành đỏ mắt nín lặng.

“Sao anh lại như thế…” Tiểu Thất của cô, dù trong lòng có những cố chấp riêng, dù dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ những người mình quan tâm, nhưng chưa bao giờ là người xấu. Sao hắn lại có thể kề vai nhỏ to với loại người như Thôi Mẫn Hành?

Dáng vẻ hiện giờ của Phương Đăng khiến Phó Kính Thù cảm thấy hóc búa hơn vạn phần những cơn phẫn nộ mọi khi của cô. Hắn đặt tay lên vai cô định vỗ về, lại bị hất ra lần nữa.

“Em nghe anh nói đã, anh biết hắn ta là người thế nào. Nhưng đối đầu trực diện còn hơn cười nói rồi đâm sau lưng nhau, để người như hắn bên mình ngược lại mới là an toàn nhất. Hắn chỉ cần một chữ “lợi” mà thôi. Anh cho hắn thứ hắn muốn, hắn sẽ cúc cung tận tụy với anh. Mấy trò du côn vặt làm sao dám giương oai trước mặt anh, thêm nữa có những việc chỉ có loại người đó làm mới hiệu quả thôi.” Phó Kính Thù cố giải thích.

Phương Đăng không thể chấp nhận kiểu nói như vậy, “Người nhà đối thủ của anh bị sự cố là do hắn làm phải không?”

“Hắn biết nên làm ở mức độ nào, anh không để hắn vượt quá giới hạn. Đây chỉ là chút tiểu xảo trong nghề, chẳng qua là mánh khóe lường gạt thôi. Em nghĩ Hướng Viễn tốt đẹp lắm sao, anh không ra tay, thì cô ta cũng sẽ…”

“Đủ rồi!” Phương Đăng không muốn nghe nữa, cô nhìn người trước mặt với đôi mắt thất thần. Hai người họ thực sự đã quá lâu không gặp, cô vẫn tưởng có những thứ sẽ không thay đổi, nhưng liệu hắn có còn là Tiểu Thất ơ vườn nhà họ Phó ngày xưa?

“Em cứ coi như không thấy hắn là xong mà?” Cảm giác bẽ bàng khiến Phó Kính Thù mím chặt môi, “Tóm lại anh quyết không để hắn làm hại đến em. Phương Đăng, anh đã nhẫn nại rất lâu rồi. Anh không thể để em lại vùng lên làm những chuyện điên rồ vì mình nữa. Một bãi cỏ xanh non khiến ai nấy đều muốn giẫm đạp lên cho thỏa thích. Anh phải cho đám người đó biết, mặt cỏ mềm mại phẳng lặng còn có rắn ẩn nấp. Thôi Mẫn Hành chính là con rắn mà anh đang nuôi đó!”

Phương Đăng lạnh lùng nói: “Phó Chí Thời là con chó, Thôi Mẫn Hành là con rắn độc anh nuôi. Phó Thất, em với anh là gì đây?”



Chương 21: Nếu Không Có Anh



Phương Đăng không nghe thấy Phó Kính Thù giải thích gì nữa, cô quay đầu đi thẳng khỏi khách sạn. Phó Kính Thù muốn đuổi theo, nhưng có viên cấp dưới đến báo xe của Cục trưởng đã đến. Hắn không rời khỏi được, đành để A Chiếu đưa cô về.

Phương Đăng bảo A Chiếu lái xe đến trung tâm thành phố rồi thả cô xuống. Trước khi đi, A Chiếu dường như định khuyên gì đó, cô gạt phắt.

“Tốt nhất là cậu ngậm miệng vào.” Cô lạnh lùng nói.

A Chiếu sợ cô giận nên không dám nói nhiều, ngoan ngoãn lái xe đi.

Phương Đăng một mình dạo bước trên quảng trường trung tâm giờ đây tràn ngập không khí lễ tết. Từng nhóm người dập dìu tràn ra phố sau bữa tối, chuẩn bị đón một năm mới về.

Hết năm này đến năm khác, chỉ có mấy ngày ngắn ngủi này là hắn hoàn toàn thuộc về cô. Phương Đăng cảm nhận được rằng, Phó Thất đang rất nỗ lực để đối xử tốt với cô, chính cô cũng không muốn gây chuyện cãi vã, nhưng cô khó mà chấp nhận vẻ hời hợt của hắn khi nói đến “sự cố” với người nhà đối thủ cạnh tranh, càng không thể chịu được sự có mặt của Thôi Mẫn Hành. Phương Đăng chưa bao giờ nghĩ mình là người tốt, song cô chưa từng chủ động hãm hại ai, cô vẫn tưởng Phó Thất cũng như mình.

Là cô quá cố chấp ư? Dường như đến A Chiếu cũng cảm thấy Phó Thất giữ Thôi Mẫn Hành lại bên mình chẳng có gì quá đáng. Ai nấy đều tiến những bước dài về phía trước, chỉ có cô đứng mãi trong quá khứ, không thể nào buông xuôi?

Đi một lát mỏi chân, Phương Đăng tìm một băng ghế trống ngồi xuống. Cách đó không xa, âm nhạc sôi động bật mở như một dòng suối đột ngột tắm ướt không gian, đèn màu lộng lẫy, cột ánh sáng laze quét ngang dọc trời đêm… Số người vây quanh sân khấu ngày một đông. Cô như người ngoài cuộc ngắm nhìn tất cả, nghe tiếng hát từ bên ấy vang vọng bên tai.

“… Nếu chẳng tình cờ gặp gỡ, giờ này biết em ở đâu. Tháng ngày như nước chảy mây trôi, tình người lý nào không trân quý? Cứ quen biết ai đó, qua tháng ngày vô lo, biết đâu sẽ lại có, no mật ngọt yêu đương…”

Bài hát cũ kỹ, nghe nhiều đến thuộc nằm lòng, bỗng đâu khiến Phương Đăng ngẩn ngơ hồi lâu. Nếu năm mười sáu tuổi cô không trở về đảo Qua Âm, không tình cờ nhìn thấy Phó Kính Thù, cuộc sống của cô sẽ như thế nào? Liệu sẽ có một người đàn ông bình thường xuất hiện, mang theo một tương lai giản dị đến bên cô, hai người sẽ đùm bọc, bầu bạn với nhau vượt qua những lo toan cơm áo gạo tiền thường nhật. Trong ký ức của cô sẽ không có Phó Thất, không có những ngọt ngào và đắng cay, cứ thế sống qua một kiếp người nho nhỏ, biết đâu lại chẳng phải hối tiếc điều gì!

Tiếc rằng chẳng ai có thể cho cô câu trả lời, Phương Đăng hôm nay đã chẳng thể xóa nhòa hình bóng Phó Thất khỏi cuộc đời mình. Không rõ cô ngồi đó đã bao lâu, đêm xuống thật sâu, cái lạnh cũng theo ấy đặc dần trong không khí, mấy đầu ngón chân của Phương Đăng đã mất hết cảm giác. Có ai đó ngồi xuống bên cô, tối nay anh ta chẳng phải người đầu tiên định làm quen bắt chuyện.

Cô đờ đẫn quay sang, hóa ra là Phó Thất. Hai người cùng tựa lưng trên ghế, trầm ngâm nghe tiếng hát trên quảng trường.

“Làm sao mà anh tìm được tới đây?”

Chắc là A Chiếu nói cho Phó Thất biết cô ở đây, nhưng trung tâm thành phố khá rộng, bản thân cô cũng không biết mình sẽ đi đâu.

Phó Kính Thù cười nói: “Có gì khó đâu, em chắc chắn sẽ đến nơi náo nhiệt nhất.”

Đám đông ồn ã và những ánh đèn rực rỡ có thể mang đến thứ cảm giác an toàn và đủ đầy, đặc biệt là trong đêm.

“Đứng lên đi bộ một chút, mặt em lạnh đến nỗi trắng bệch ra kia.” Phó Kính Thù kéo cô đứng dậy, hai người đi dạo men theo bờ sông cạnh quảng trường. Ở phía bên kia, mặt biển phản chiếu lấp lánh những ánh đèn đủ màu sắc, đảo Qua Âm xa tít, có thể trông thấy những chấm sáng mờ ảo trên đó, nhưng đa phần đã bị dìm sau đêm tối.

Phương Đăng nhớ ra trong một bộ phim mình từng xem có câu nói thế này: Đô thị mênh mang cái gì cũng có, chỉ không có bến bờ.

Thoát ly khỏi đảo Qua Âm, rốt cuộc cô sẽ thuộc về nơi đâu?

“Anh hiểu những điều trong lòng em đang nghĩ.” Phó Kính Thù dừng bước, vịn tay lên hàng lan can bằng kim loại lạnh lẽo, “Nhưng em nên biết, nếu anh nắm được mảnh đất này, con đường phát triển trong tương lai của công ty sẽ rẽ sang một hướng mới, thời gian anh được danh chính ngôn thuận ở bên em cũng nhiều hơn.”

“Thế ư, hóa ra anh nuôi Thôi Mẫn Hành là vì em à?” Phương Đăng bật cười.

Phó Kính Thù chẳng lẽ không nghe ra giọng điệu mỉa mai sâu cay trong lời cô nói, nhưng hắn không lấy đó làm phiền lòng, điềm đạm nói tiếp: “Nói thế cũng không sai. Em đừng nhìn anh như vậy. Hắn có thể giúp anh làm rất nhiều việc, đây là sự thật. Phương Đăng, em đừng nghĩ bây giờ anh đủ đầy mọi thứ, kỳ thực anh chỉ đang men theo sợi dây mà ai đó thả xuống để trèo lên một ngọn núi vừa cao vừa dốc mà thôi. Ngày nào anh còn chưa leo đến đỉnh, tất cả mọi thứ đều là ảo ảnh. Hễ người phía trên thả tay, mọi thứ sẽ lập tức kết thúc....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây