“Anh sẽ không đi gặp cô ấy.” Cảnh Mạc Vũ dứt khoát từ chối.
“Anh tưởng anh không gặp thì cô ấy sẽ bỏ cuộc sao? Cô ấy sẽ gọi điện tìm anh hết lần này đến lần khác, sẽ nghĩ mọi cách để gặp anh...” Tôi không muốn tức giận nhưng không thể kiềm chế nộ khí. Tôi không muốn hét to với anh nhưng vẫn bất giác cao giọng. “Cảnh Mạc Vũ, nếu anh thật sự không có gì với cô ấy thì bây giờ anh hãy đi nói rõ ràng với cô ấy, cắt đứt mọi quan hệ cho em. Từ nay về sau, em không muốn nhìn thấy, cũng không muốn nghe thấy bất cứ điều gì liên quan đến Hứa Tiểu Nặc. Một từ cũng không muốn nghe. Dù cô ấy chết, anh cũng không được đi nhặt xác.”
Cảnh Mạc Vũ do dự một lát, sắc mặt anh lộ vẻ khó xử. “Ngôn Ngôn...”
Lồng ngực vốn đang đau âm ỉ của tôi như bị kim đâm thật mạnh, đau buốt. Cảnh Mạc Vũ luôn miệng nói không có quan hệ gì, nhưng thật ra, anh vẫn không làm được, vẫn không từ bỏ Hứa Tiểu Nặc.
“Anh vẫn không thể từ bỏ cô ây?”
“Không phải.” Cảnh Mạc Vũ kéo tay tôi, muốn giải thích nhưng bị tôi hất tay ra.
“Em không muốn nghe những lời thừa thãi. Anh chỉ cần trả lời em một câu: có thể hay không thể?”
“Ngôn Ngôn, em không hiểu Hứa Tiểu Nặc đâu. Cô ấy thích đi theo con đường cực đoan, anh không thể đoán được cô ấy sẽ gây ra những chuyện gì...”
Tôi không hiểu Hứa Tiểu Nặc nhưng tôi tin, nếu một người đàn ông thật sự đoạn tuyệt tình nghĩa với một người phụ nữ thì làm sao không thể đá bay cô ta? Tất cả chỉ là cái cớ mà thôi.
“Ý anh là... anh không làm được?” Tôi không nói thêm gì nữa, đưa tay lấy quần áo mặc rồi xuống giường. Cảnh Mạc Vũ muốn ôm tôi từ phía sau nhưng tôi né tránh.
Anh nhoài người túm tay tôi, dùng sức kéo mạnh khiến tôi ngã vào lòng anh. Anh ôm chặt lấy tôi: “Ngôn Ngôn, em đừng bướng bỉnh như vậy có được không?”
“Bướng bỉnh? Em đề nghị chồng mình cắt đứt quan hệ với người tình cũ cũng gọi là bướng bỉnh sao?” Tôi hỏi lại. “Vậy tại sao tối qua anh phải giả vờ gần gũi, tình cảm, ân ái với em trước mặt Tề Lâm? Lẽ nào anh cũng không vì mục đích khiến Tề Lâm hết hy vọng, đừng dây dưa với em nữa?”
“Ngôn Ngôn, hai chuyện này không giống nhau, Hứa Tiểu Nặc và Tề Lâm khác nhau.”
“Có gì khác? Hay là khác ở vị trí trong trái tim anh?”
“Không phải! Hứa Tiểu Nặc từng giúp anh, vì vậy anh đã hứa với cô ấy, anh sẽ chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy, ở bên... cho đến khi cô ấy qua đời…”
“Anh hứa với cô ấy đến mức đó sao?” Tôi và Cảnh Mạc Vũ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tôi biết anh là người luôn giữ lời hứa, đã nói ra thì chắc chắn sẽ thực hiện.Vì vậy, anh tuyệt đối không dễ dàng hứa hẹn với bất cứ ai. Đối với anh, lời hứa là một gánh nặng.
“Đúng vậy. Lúc đó anh không nghĩ sẽ cùng em có ngày hôm nay, bằng không, anh nhất định không nhận lời cô ấy.”
“Theo em thấy, anh đang hối hận vì đã không sớm cưới Hứa Tiểu Nặc, nếu vậy, anh đã không bị ép phải cưới em.”
Cảnh Mạc Vũ bị câu nói của tôi chặn họng đến mức mãi không thốt ra lời. Cuối cùng, anh thở dài. “Ngôn Ngôn, em có thể nói lý lẽ không?”
“Anh muốn nghe lý lẽ phải không? Được, em sẽ nói lý lẽ với anh.” Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Cảnh Mạc Vũ, quay người đối diện anh. “Quá khứ của anh và Hứa Tiểu Nặc thế nào, em sẽ không truy cứu. Anh nói hai người chẳng có gì, em cũng có thể tin. Nhưng cô ta động một tí là gọi điện thoại, động một tí là khóc lóc đòi gặp anh... Anh bảo em phải ngoảnh mặt làm ngơ thế nào? Cảnh Mạc Vũ, nếu anh cảm thấy chuyện này có thể khoan dung, em không có ý kiến. Bây giờ em sẽ bay sang Ý tìm Tề Lâm tâm sự về lý tưởng và cuộc đời. Nếu tiện, bọn em có thể bàn đến vấn đề đánh cược lần trước...”
“Em...” Cảnh Mạc Vũ thật sự không biết nói gì. Thấy tôi chuẩn bị bỏ đi, anh vội vàng kéo tay tôi.
Tôi ra sức giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi anh. “Bỏ em ra, em phải đi gọi điện cho Tề Lâm, không biết chừng giờ này anh ấy vẫn chưa lên đường, em có thể bay cùng chuyến bay với anh ấy.”
“Được rồi, anh hứa với em.” Cảnh Mạc Vũ ôm chặt lấy tôi, cứ như anh buông tay là tôi sẽ lập tức biến mất. “Anh sẽ không để em nhìn thấy hoặc nghe thấy bất cứ điều gì về anh và Hứa Tiểu Nặc. Dù cô ấy qua đời anh cũng không đi nhặt xác, được chưa nào?”
Người tôi cứng đờ, nhìn anh bằng ánh mắt khó tin. “Anh chắc chắn có thể làm được?”
“Có thể!”
“Không làm được cũng đừng miễn cưỡng, em không muốn ép anh...”
“Em không muốn ép anh?” Cảnh Mạc Vũ nghiến răng, cắn mạnh vai tôi.
Tuy không đau nhưng tôi vẫn hét thật to bằng tất cả sự phẫn nộ và bất mãn trong lòng, nghe vô cùng thê thảm. “A... Cảnh Mạc Vũ, anh bỏ em ra... A...”
Tôi quên mất, trong ngôi nhà này không chỉ có hai vợ chồng chúng tôi mà còn có người cha yêu thương tôi nhất trên đời. Vì vậy, khi ba tôi tức tốc chạy lên gác, đẩy cửa phòng ngủ, ông liền nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ vẫn còn khỏa thân bột phát thú tính, đè tôi xuống giường, cắn vào vai tôi. Cảnh tượng đó quả thật không mấy hài hòa.
Tiếng mở cửa rất lớn, tôi và Cảnh Mạc Vũ cùng nhìn về phía cửa ra vào, chỉ thấy người cha nửa đời thô lỗ của tôi đang đứng như trời trồng trước cửa, sắc mặt đã chuyển thành màu đỏ tím. Đối diện với sự việc xảy ra bất ngờ, người đàn ông điềm đạm như Cảnh Mạc Vũ cũng không thể giữ vẻ bình tĩnh thường ngày. Anh nhanh như chớp kéo chăn, trùm kín hai cơ thể đang quấn lấy nhau của chúng tôi.
Bầu không khí dường như lắng đọng trong giây phút trầm mặc dài đằng đẵng đó.
“Ba...” Cảnh Mạc Vũ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng.
Ba tôi há hốc miệng, một lúc lâu sau mới bật ra một câu: “Càng ngày càng không ra thể thống gì!”
Nói xong, ông quay người bỏ đi, rồi quay lại đóng cửa phòng giúp chúng tôi, miệng lẩm bẩm: “Tụi trẻ bây giờ đã không thèm khóa cửa, còn kêu to như vậy...” Miệng nói những lời trách cứ nhưng ý cười đọng ở những nếp nhăn nơi khóe mắt ông càng sâu hơn.
Vài giây trước, tôi còn bừng bừng tức giận, bây giờ lại xấu hổ đến mức muốn độn thổ cho xong. Tôi kéo chăn che mặt, chỉ hận không thể cả đời này trốn trong chăn, không ra ngoài gặp ai.
“Ba đi rồi.” Cảnh Mạc Vũ lấy lại vẻ bình thản, giơ tay kéo chăn của tôi. Tôi càng ôm chặt hơn. Mất mặt quá, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tôi mất mặt như vậy!
“Sao anh không khóa cửa?” Tôi trừng mắt với Cảnh Mạc Vũ, cất giọng oán hận.
Anh bật cười thành tiếng. “Anh tưởng em khóa rồi.”
“Em?” Tôi nhớ lại, tối qua tôi vào phòng sau anh, chắc là do buồn ngủ quá nên tôi trèo lên giường ngay, hình như quên khóa cửa. Hơn nữa, tôi đâu có ý định làm chuyện xấu hổ, sao phải nghĩ tới việc khóa cửa?
“Anh cũng không kiểm tra lại.” Tôi tiếp tục trách Cảnh Mạc Vũ. “Anh đâu phải không hiểu em, em đâu có thói quen khóa cửa. Hơn nữa, em không ngờ anh đột nhiên nổi cơn thú tính, lao vào em...”
“Được rồi, là lỗi của anh... Lần sau anh nhất định sẽ kiểm tra kĩ lưỡng!” Cảnh Mạc Vũ nhất quyết kéo tôi ra khỏi chăn, an ủi: “Thời gian qua ba luôn lo anh đối xử không tốt với em, bây giờ ba được dịp tận mắt chứng kiến... ba cũng có thể yên tâm rồi.”
Nhưng hình như ba tôi không được chứng kiến chân tướng sự việc...
Chân tướng? Nghĩ đến chân tướng, tôi lập tức nhớ đến cảnh chúng tôi cãi nhau trước khi ba tôi vào phòng. Bây giờ, tâm trạng bất mãn do Hứa Tiểu Nặc gây ra đã tan biến, tôi chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt là một người tốt, đáng để tôi chia ngọt sẻ bùi, nâng khăn sửa áo đến đầu bạc răng long....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: