Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm


“Thế thì thôi vậy.”

“Tối nay em có rảnh không, cùng đi ăn cơm tối nhé?”

“Có thể em phải làm thêm giờ.” Tôi thầm nhủ, vì anh đến đây, cấp trên chắc chắn sẽ không tha cho bọn em.

“Không sao, tôi đợi em!”

“Được!”

Tôi lưu luyến cúp điện thoại, góc đằng kia, Giám đốc Trần đột nhiên xông ra từ văn phòng của anh ta. “Trình Tổng vừa gọi điện thoại, nói Cảnh Mạc Vũ sắp đến thành phố T. Trình Tổng sẽ từ Bắc Kinh trở về ngay, buổi tối sẽ về đến đây. Trình Tổng bảo chúng ta đi đón và bố trí khách sạn cho Cảnh Mạc Vũ trước. Triều Dương, mau đi đặt khách sạn. Tiểu Dương cô cùng tôi ra sân bay đón người.”

“Nhưng chúng ta vẫn chưa chuẩn bị xong phương án…” Dương Dĩnh ngập ngừng.

“Không kịp nữa rồi, chúng ta sẽ thảo luận trên đường đi.” Giám đốc Trần nhanh chóng sắp xếp đâu vào đấy. “Tiểu Sầm, cô báo phòng Kỹ thuật cử người đi cùng chúng ta. Tiểu Lâm, mau đi gọi xe. Tiểu Lâm! Tiểu Lâm đâu rồi?”

“Anh Lâm đi ăn cơm rồi ạ!” Tôi dũng cảm lách đến bên cạnh Giám đốc Trần, xung phong nhận việc. “Giám đốc Trần, để em gọi xe giúp anh.”

“Ờ, nhanh lên.” Giám đốc Trần đảo mắt một vòng, lại quay về, quan sát kĩ gương mặt và cách ăn mặc, trang điểm của tôi. “Cô đi cùng chúng tôi.”

Câu nói đúng ý tôi, tôi vội vàng đáp: “Vâng ạ!”

Ô tô tăng tốc ra sân bay. Trên đường đi, Giám đốc Trần và cấp dưới của anh ta gấp rút đề ra phương án làm thế nào để thuyết phục Cảnh Mạc Vũ. Cuối cùng, bọn họ đều nhất trí cho rằng, những thủ đoạn truyền thống như “mỹ nhân kế”, “trích hoa hồng”, “lôi kéo quan hệ” đều không thể áp dụng với Cảnh Mạc Vũ. Cơ hội thành công duy nhất là bọn họ có thể cung cấp sản phẩm khiến anh hài lòng. Trong đó, tiêu chuẩn của “sự hài lòng” không bao gồm giá cả. Nhân viên của phòng Kỹ thuật than phiền, bọn họ bị áp lực rất lớn.

Lắng nghe mọi người nói chuyện, tôi rút ra một kết luận quan trọng: ông xã của tôi chọn máy móc, thiết bị rõ ràng khắt khe hơn chọn vợ nhiều.

Dưới ánh đèn sáng choang ở sân bay, tôi nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ ngay lập tức. Từ người anh toát ra một vẻ lãnh đạm và tao nhã, khiến anh ở giữa dòng người qua lại mà chói mắt hơn cả ánh đèn điện. Bên cạnh anh còn có một người đàn ông cao gầy, ăn mặc lịch sự. Nếu tôi không nhớ nhầm, anh ta là Kim Triển Bằng, trợ lý của Cảnh Mạc Vũ. Đi tới lối ra, trợ lý Kim nói nhỏ bên tai anh câu gì đó. Anh hơi gật đầu, ánh mắt quét qua đám đông, sau đó đột nhiên khựng lại.

Cách vô số người đi qua đi lại, anh đã nhìn thấy tôi. Tôi mỉm cười, nháy mắt với anh, khóe miệng anh nhếch lên thành một đường cong rung động lòng người. Gương mặt Kim Triển Bằng lộ vẻ kinh ngạc.

Sau đó, Cảnh Mạc Vũ tiến về phía tôi. Nhưng anh mới đi vài bước, Giám đốc Trần và Dương Dĩnh bỗng đứng chắn giữa chúng tôi. Họ đưa danh thiếp cho anh, cung kính cho biết họ là người của công ty Bác Tín, Trình Tổng cử bọn họ đi đón anh. Cảnh Mạc Vũ không trả lời, ánh mắt vẫn dừng lại trên người tôi, có chút do dự. Vì không muốn anh khó xử, tôi lập tức tiến lại gần, đứng bên cạnh Giám đốc Trần, bày tỏ lập trường: “… Tôi cũng là nhân viên phòng Tiêu thụ của công ty Bác Tín… Xin chào Cảnh Tổng!”

Cảnh Mạc Vũ ho nhẹ một tiếng, vừa khéo che dấu nụ cười trên khóe môi. “Cô có danh thiếp không?”

Tôi ngẩn người, theo phản xạ sờ túi áo trống không. “Thật ngại quá, tôi quên không chuẩn bị.”

“Cô ấy tên là Cảnh An Ngôn, sinh viên Đại học T, hiện đang thực tập ở phòng Tiêu thụ chúng tôi.” Giám đốc Trần lập tức giới thiệu.

“Họ Cảnh rất hiếm gặp.”

Tôi nghiêng đầu, cười tủm tỉm. “Đúng vậy, điều đó chứng tỏ tôi và Cảnh Tổng rất có duyên.”

“Có lẽ vậy.” Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, khóe mắt anh đầy ý cười. Người bình thường đều có thể nhìn ra điều khác lạ trong ánh mắt anh, huống hồ một người từng trải như giám đốc Trần.

Bắt gặp ánh mắt mờ ám của Giám đốc Trần và Dương Dĩnh, dù không có kinh nghiệm nhưng tôi cũng hiểu ra vấn đề, rõ ràng Cảnh Mạc Vũ cố ý. Tuy nhiên, mục đích của anh là gì, tôi nhất thời không đoán ra.

Sau khi rời khỏi đại sảnh của sân bay, Giám đốc Trần báo cho trợ lý Kim khách sạn đã đặt sẵn, đồng thời cho biết Trình Tổng đang trên đường từ Bắc Kinh trở về, tối nay có tổ chức bữa tiệc đón Cảnh Mạc Vũ, anh như vô tình mà cố ý liếc tôi một cái rồi gật đầu. Trợ lý Kim liền nhận lời Giám đốc Trần.

Nói xong, Cảnh Mạc Vũ lên xe ô tô của anh ở thành phố T. Chúng tôi cũng lên xe của chúng tôi, đi trước dẫn đường.

Trên đường về công ty, Giám đốc Trần vui vẻ bố trí công việc buổi chiều và bữa tiệc tối. Tôi ngước lên nhìn bầu trời. Hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm thấy ở thành phố T. Bầu trời trong xanh như vừa được tắm gội, mây trôi hững hờ như cõi hư vô, quấn quýt, kéo dài bất tận. Dương Dĩnh hỏi dò tôi, có cần về ký túc thay bộ đồ khác không. Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo sơ mi kẻ sọc và chiếc quần bò hết sức giản dị trên người, sau đó quyết định xuống xe ở một chỗ gần trung tâm thương mại. Tôi gọi điện cho Tâm Tâm Mơ Hồ, nhờ cô giúp đỡ.

“Cảnh phu nhân, tớ đang bận việc, có gì thì nói nhanh lên.” Bạn Tâm nào đó thì thà thì thào.

Tôi không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề: “Chuyên gia mau cho ý kiến, Giám đốc bảo tớ tối nay đi tiếp một khách hàng quan trọng. Tớ nên mặc đồ gì cho thích hợp?”

“Đồ công sở chứ còn gì nữa, vừa thoải mái vừa lịch sự.”

“Nếu vị khách hàng quan trọng đó là…” Đang mải nói chuyện điện thoại, tôi bất chợt phát hiện xe của Cảnh Mạc Vũ dừng trước mặt, cửa kính xe từ từ hạ xuống, tôi nháy mắt cười với anh. “… Ông chồng mới cưới của tớ thì sao?”

Đầu máy bên kia trầm mặc ba giây. Sau đó, giọng nói tương đối khoa trương của bạn Tâm Tâm Mơ Hồ đột nhiên truyền tới: “Gì cơ? Khoa có cuộc thảo luận à? Ở giảng đường nào? ... Không đi có được không? Vậy sao? Để tớ nói với lãnh đạo một tiếng.”

Cửa kính chiếc xe đối diện lại kéo lên, xe của anh tiếp tục chuyển bánh. Tôi hôn chụt một cái vào điện thoại. “Bạn yêu, tớ yêu cậu chết đi được. Bây giờ tớ bắt xe đến tổng công ty của cậu chờ. Mười phút nữa cậu xuống dưới nhé!”

“Được.”

Danh hiệu “chuyên gia tình yêu” của Tâm Tâm không phải tự nhiên mà có. Ngay cả việc chọn quần áo, cô cũng chọn đồ có mùi vị “tình yêu”. Bộ váy liền hở ngực pha hai màu đen trắng vừa làm nổi bật đường cong trên ngực và vai của người phụ nữ, lại không quá hở hang, tầm thường. Bộ váy cắt may tinh tế khít người, thể hiện vẻ thuần khiết nhưng không kém phần trang nhã. Phần eo có dây đai thắt nơ con bướm trông rất sinh động.

Quan trọng nhất, phần thắt lưng của bộ váy có khóa kéo, không chỉ tiện lợi cho việc tự mặc mà cả việc tự cởi đồ trong những tình huống đặc biệt. Tôi diện bộ váy, quay một vòng để chuyên gia ngắm nghía. Cuối cùng, chuyên gia kết luận: “Nếu là đàn ông, nhất định anh ấy sẽ rung động.”

Tôi hài lòng với kết quả giám định của chuyên gia.

Sau khi chọn xong quần áo, tôi về ký túc trang điểm nhẹ. Khi tôi tới công ty đã hơn bốn giờ chiều, Giám đốc Trần và Tổng giám đốc đi gặp Cảnh Mạc Vũ. Dương Dĩnh ăn mặc chỉnh tề đưa tôi và trợ lý Sầm đến một nhà hàng nổi tiếng. Trên đường đi, Dương Dĩnh hỏi tôi: “Em có biết uống rượu không?”

“Em biết nhưng tửu lượng không tốt lắm.”

Còn nhớ lúc tôi vừa mới hiểu chuyện, ba đặt tôi ngồi lên đùi ông, cầm cốc rượu dạy dỗ tôi: “Trong thế giới của người Trung Quốc, rượu là một vũ khí có tính sát thương lớn nhất, biết uống rượu thì làm gì cũng thuận lợi. Thậm chí nó có thể giúp một người phụ nữ chinh phục đàn ông…”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây