Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Này anh! Tôi không phải là ôsin - Hà Cindy


- Vâng – nó thản nhiên trả lời.

- Tại sao em lại chọn Steven? – Ray đập bộp tay xuống bàn làm nó có hơi giật mình.

- Đơn giản vì em yêu Steven – nó nhún vai tỏ vẻ bất cần.

- Em nói dối – Ray hét lên.

Nó cũng muốn lời nó nói ra là lời nói dối lắm chứ.

- Em không nói dối – nó lắc đầu.

Ray tần ngần nhìn nó. Mắt cậu cụp xuống rồi nhanh chóng ôm chầm lấy nó.

- Tại sao không phải là anh? Tại sao không cho anh một cơ hội? – Ray vùi mặt mình vào vai nó như một đứa trẻ con.

Nó cười, đây là lần đầu tiên nó biết thế nào là được yêu thương. Nhưng nó không thể nào làm khác được. Nó đẩy nhẹ Ray ra.

- Em xin lỗi. Còn rất nhiều những người phụ nữ khác xứng đáng hơn em mà – nó lau nước mắt cho Ray.

.

Em không xứng đáng với anh, Ray ạ…

.

Em…không trong trắng như anh tưởng đâu…

.

Xin lỗi anh…một lần nữa…xin lỗi anh…

….

Nó từ từ bước xuống giường. Bóng tối làm mắt nó nheo lại để cố nhìn rõ mọi vật. Chân nó mò mẫm bước đi.

Trời chưa sáng rõ, mới chỉ có vài vệt màu tím nhạt.Từng cơn gió nhẹ nhàng bay vào cửa sổ làm tấm rèm màu đen tuyền bay phấp phới. Những tia sáng lờ mờ chiếu vào khuôn mặt tựa thiên thần của nó. Ánh mắt nó buồn nhìn qua ô cửa sổ. Nó ngồi xuống bệ cửa sổ, ngẩng mặt lên nhìn trời.

Nó đã từng tưởng tượng nó và hắn sẽ thành vợ chồng. Nó thực sự khâm phục trí tưởng tượng của mình. Nhưng mà cuối cùng nó cũng trở thành sự thật, đúng là nực cười. Nó tự cười thầm.

.

Nếu như ngày hôm ấy nó không va phải hắn.

.

Nếu như ngày hôm ấy nó không xin việc ở đấy.

.

Nếu như ngày hôm ấy nó không đồng ý làm ôsin cho hắn.

.

Và nếu như ngày hôm ấy nó không gặp hắn…..

.

Thì có lẽ…. bây giờ nó sẽ không ngồi ở đây.

.

Thật buồn cười khi nó lại đi yêu một người đã hành hạ, làm nhục nó suốt thời gian qua.



Chương 24: Don’t leave


Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm bắt đầu chiếu rọi qua khung cửa, nhẹ nhàng lướt qua gương mặt nó. Nó nheo nheo mắt, cố gắng thích nghi dần với ánh sáng ban mai sau một đêm dài chìm vào bóng tối vô tận. Nhưng lúc này, nó vẫn cảm thấy buồn ngủ, thậm chí nó còn muốn ngủ suốt phần đời còn lại….. vì nó thật sự mệt mỏi.

.

Nó đang ở đâu thế này? Đây là một nơi trắng xóa. Không phải bệnh viện.

Nó đứng một mình giữa một nơi trắng xóa, xung quanh chỉ là vài cái nến đang bay qua bay lại. Trên người nó vẫn là bộ đồ ngủ.

Bỗng đằng xa có một thứ ánh sáng làm nó chói mắt. Nó theo phản xạ, đưa tay lên che mắt rồi bước theo thứ ánh sáng đó. Dừng lại trước một chiếc cầu. Người đi trên cầu ai cũng cầm một cây nến, nó phát hiện ra trên tay mình cũng đang là một cây nến.

Cây cầu này dài vô cùng. Nó bước theo mấy vị trước mắt. Không gian im lìm, chỉ có tiếng bước chân và tiếng nước chảy ở bên dưới cầu.

- Con gái! – một giọng nữ trầm ấm, phát ra từ đằng sau nó.

Nó quay lại. Một người phụ nữ trung niên vô cùng xinh đẹp và quý phái đập vào mắt nó. Nhưng nó nhìn, có nét gì đó quen thuộc. Đôi mắt màu xanh ấy, mái tóc ấy đều giống mẹ nó.

- Mẹ! – bất giác nó gọi mẹ.

Người phụ nữ kia mỉm cười xoa đầu nó.

- Mẹ! Đúng là mẹ rồi – mắt nó rơm rớm rồi ôm chầm lấy mẹ – mẹ đừng đi nữa nhé, con nhớ mẹ lắm.

- Mẹ phải đi con ạ! – bà mỉm cười nhưng trong nụ cười có chút gì đó đau khổ.

- Không, con không cho mẹ đi. Con không muốn nhìn thấy bố với mụ đàn bà đó ở bên nhau – nó khóc òa.

Mắt mẹ nó cụp xuống, bà xoa đầu nó, hôn nhẹ lên trán nó.

- Bố con và mẹ không có duyên ở kiếp này.

Nó thôi khóc, ngẩng mặt lên nhìn mẹ.

- Vậy bây giờ mẹ đi đâu? – bất giác nó hỏi.

- Mẹ sẽ hóa kiếp – bà nhẹ nhàng nói.

- Con đi cùng mẹ, con không muốn ở đây nữa – nó lắc đầu nguầy nguậy.

Mẹ nó cười, xoa đầu nó một lần nữa rồi bước thẳng lên cầu. Chiếc cầu cùng mẹ nó dần biến mất trong thứ ánh sáng mờ ảo. Nước mắt nó tuôn trào, ngồi thụp xuống…

.

- Mẹ, mẹ! – nó nói mê man trong khi ngủ.

Ngồi bật dậy, nó thở dốc, thấy người mình đang nhễ nhại mồ hôi. Sao nó lại nằm trên giường? Quay người lại, nó thấy hắn đang nằm cạnh. Hôm qua hắn là người đặt nó lên giường sao?

Tay nó vô thức đưa lên chạm nhẹ vào khuôn mặt hắn. Ánh nắng chiếu vào tràn ngập căn phòng, càng làm hắn lung linh hơn trong nắng.

- Hình như em thích nhìn anh ngủ lắm thì phải? – hắn bất chợt lên tiếng.

Nó giật mình rụt vội tay lại. Nhưng hắn đã kịp nắm lấy tay nó kéo xuống hôn lên môi nó. Nó mở to mắt, không còn nói nổi lời nào.

- Nghe nói em bị vô sinh đúng không. Vậy để anh làm em hết vô sinh nhé! – hắn nói đểu đồng thời tay hắn lần mò vào người nó.

Nó giật mình. Sao hắn biết chuyện nó nói với bác gái nó bị vô sinh? Mặt nó đỏ như quả gấc. Sao lại nhục nhã thế này? Trời ơi, chết mất. Nó muốn độn thổ quá.

Bất chợt nó nhận ra, tay hắn đang sờ vào cái chỗ “không nên sờ”.

- Đồ BIẾN THÁI….

+++++

Hắn ngồi ngoài ghế mà liên tục cười làm nó đứng trong bếp cảm thấy khó chịu.

Nghĩ đến lúc nãy nó nói hắn là đồ biến thái, hắn lại nhớ đến cái lần đầu gặp nó.

- Này! Anh cười gì cười lắm thế hả? – nó cầm cái đũa ra cốc vào đầu hắn.

- Cười mà cũng cấm à? – hắn lại cười to hơn.

Nó không biết nói thế nào nữa. Đúng là đồ cùn.

Mặt hầm hầm, nó đi vào bếp.

Hắn mỉm cười rồi đứng dậy đi theo nó vào bếp.

Một vòng tay vòng qua eo nó.

- Anh xin lỗi – hắn khẽ nói.

Nó cười nhẹ. Thực sự nó cũng muốn cho thời gian dừng lại, nó muốn mãi mãi được ở trong vòng tay hắn thế này. Nhưng nó lại không đủ dũng khí để đối mặt với những gì hắn đã làm với nó trong quá khứ. Liệu có phải nó cố chấp quá không?

Nó nới lỏng tay hắn ra rồi bước ra ngoài.

Mắt hắn cụp xuống. Nó vẫn chưa chịu chấp nhận tình cảm của hắn. Nếu như lúc đầu hắn không ghen tuông nhiều quá. Nếu như lúc đầu hắn tìm hiểu rõ. Thì đến bây giờ nó và hắn đâu có thế này.

Hắn lên lầu mặc quần áo rồi ra xe. Trong cái không khí như thế này, hắn ở nhà càng làm mọi việc thêm rối tung hơn.

- Anh không ăn tối à? – nó từ trong phòng tắm đi ra gọi to.

- Không, em cứ ăn đi, đừng đợi tôi – hắn lạnh lùng nói rồi đi mất hút.

Nhiều lúc nó không hiểu hắn là con người hay là bốn mùa của thời tiết nữa, thay đổi thái độ theo bốn mùa. Nó lắc đầu ngán ngẩm rồi vào bếp.

Hắn bước ra xe, thì thấy Laura đang tiến về phía nhà mình, bên cạnh là thằng bé Lin mà hắn gặp ở vũ hội lần trước. Sao thằng bé lại đi cạnh Laura? Hắn nhíu mày.

- Mẹ, đây là nhà của mẹ Alissa ạ? – bỗng thằng bé quay sang hỏi Laura.

Mẹ? Con? Chẳng phải thằng bé cũng từng xưng hô như thế với nó sao? Hắn dường như đã gần hiểu ra vấn đề, vội tiến lại Laura.

- Chào chị! – hắn lên tiếng.

Laura quay người lại theo phản xạ, và bắt gặp khuôn mặt điển trai của hắn.

- Ô! Chú này là bạn trai mẹ Aliss nè! Hôm con gặp ở bữa tiệc lần trước – Lin ngây ngô nói.

Hắn bật cười, cúi xuống bế Lin lên.

- Thằng bé này! Tí tuổi biết gì bạn trai, bạn gái – hắn véo mũi Lin.

Lin trề môi.

- Cháu không trẻ con. Cháu có bạn gái rồi – thằng bé dõng dạc tuyên bố làm cả hắn và Laura cùng bật cười – chú là bạn trai của mẹ Aliss đúng không? Vậy là con có bố nữa rồi....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây