Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm


Lăng Lăng ý thức được vấn đề nghiêm trọng, nhanh chân nhảy xuống giường, kéo thẳng ra giường cùng nếp nhăn trên váy.

Dương Lam Hàng mở cửa, cô nhìn qua cửa mở lưng chừng, là hiệu trường Chu cùng một người đàn ông lạ mặt. Dương Lam Hàng chần chừ giây lát rồi nghiêng người để họ vào phòng.

Lăng Lăng biết nếu lúc này mà tỏ ra bối rối thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội!

Cô lấy lại bình tĩnh. "Em chào thầy Chu ạ!"

Hiệu trưởng Chu nhìn thấy cô liền khẽ giật mình, nhưng dù sao cũng là người trải đời nên nhanh chóng trấn định, gật đầu.

Người đàn ông phía sau thì không có khả năng trấn tĩnh tốt như vậy. Vừa trông thấy lập tức dùng ánh mắt soi mói nhìn cô chằm chặp, nhìn đến mức cô muốn lạnh cả người.

Lăng Lăng đang không biết xoay sở ra sao, Dương Lam Hàng đã mở miệng: "Ba, đây là sinh viên của con, Bạch Lăng Lăng!"

Lăng Lăng vừa nghe những lời này, liền cảm thấy như sét đánh ngang tai!

Thế giới quả lắm điều trùng hợp!

Người đàn ông trung niên có mặt mũi nghiêm nghị này là ba của Dương Lam Hàng! Là ba chồng... à không, ba của thầy cô!

Lăng Lăng tranh thủ ánh sáng yếu ớt vội vàng liếc mắt một cái, đại khái có thể nhìn rõ. Ông thoạt nhìn không giống một thương nhân, mặt mũi giống hệt Dương Lam Hàng. Dáng người hơi thấp, gầy gầy, khí phách sáng ngời, đeo một cặp kính gọng vàng, có vài phần cương trực liêm chính của học giả.

"Sinh viên?" Phụ huynh của Dương Lam Hàng cố ý lặp lại một lần, ánh mắt xuyên thấu nhìn về phía hai chiếc giường, tận lực áp chế sự giận dữ có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào.

Ga giường đã được trải phẳng lại, nhưng nếp gấp rất nhỏ vẫn không thoát được đôi mắt sắc bén, có ngủ hay không vừa nhìn là biết ngay.

Trai đơn gái chiếc ngủ cùng một phòng, chẳng có lời giải thích nào có thể khiến cho loại sự tình này nghe hợp tình hợp lý.

Lăng Lăng sợ tới mức tay chân lạnh cóng, đứng không vững.

Hiệu trường Chu xử thế linh hoạt nhận ra không khí bất thường, bèn lấy cớ có việc đi trước.

"Con có biết mình đang làm gì không hả?" Giọng nói của ba Dương Lam Hàng không lớn, nhưng tràn đầy uy lực khiến người ta sợ hãi. "Ba đã nói với con bao nhiêu lần, đây là Trung Quốc, đừng có cái đem tư tưởng lai căng kia về đây. May mắn người đi theo ba là anh Chu, nếu là người khác thì... đem sự tình bêu riếu ra ngoài, đừng nói con hết đất sống yên ổn trong giới học thuật, ngay cả ba cũng mất hết thể diện."

Lăng Lăng sợ đến phát run. Cô rốt cuộc hiểu được vì sao Dương Lam Hàng vốn ung dung trước mọi chuyện là thế mà ban nãy sắc mặt lại trắng bệch, nếu anh sớm nói cô biết, anh có một ông bố nghiêm khắc như vậy, cô chắc chắn sẽ chui xuống đất, đánh chết cũng không ra!

Bây giờ thì thảm rồi, ba của thầy giáo đã quy cho họ có gian tình, làm sao có thể giải thích là họ không hề làm chuyện gì hết.

Mà Dương Lam Hàng tốt xấu cũng phải nói gì đi chứ, cứ ngậm miệng như thế chẳng khác nào ngầm thừa nhận.

Nhỡ đâu vị phụ huynh giáo viên này là một vệ đạo sĩ0 có quan niệm lễ giáo phong kiến, để bảo toàn sự trong sạch nên buộc hai người họ kết hôn, cô phải làm cái gì bây giờ?

Haiz! Đến lúc nào rồi mà cô còn ở đó mơ mộng hão huyền!

"Hàng, từ nhỏ ba đã dạy con: tiên học lễ, hậu học văn. Trong giới học thuật, nhân phẩm quan trọng hơn bất kỳ thứ gì khác, những tiền bối chuyên gia cùng con thảo luận dự án, đề tài, bọn họ không chỉ nhìn vào trình độ học thuật của con, mà càng coi trọng cách đối nhân xử thế của con nữa." Giọng điệu ông dịu đi đôi chút. "Hiện tay có không ít chuyên đời tư của giáo viên bị phơi bày trên Internet, những tin đồn này thật giả rất khó nói, có người nào danh dự không bị tiêu tan không?"

"Con hiểu." Dương Lam Hàng vẫn không giải thích, lễ phép trả lời.

"Con cũng sắp ba mươi rồi, tự biết mình thích cái gì, tình cảm của các con ba không muốn can thiệp. Nhưng sang năm con phải tham gia xét tuyển giáo sư, làm việc gì cũng phải chắc chắn, đúng mực..."

Những lời này, nghe qua đã thấy có phong cách gia đình dòng dõi. Vừa có uy, vừa có lý.

Chẳng trách Dương Lam Hàng xử lý công việc luôn luôn bình tĩnh như vậy, hóa ra là do gia đình dạy dỗ hết sức tốt.

Điều này khiến cô nhớ đến chuyên gia tình yêu Lâm Lâm từng cho mình một lời khuyên:

Uông Đào không thích hợp làm chồng. Điều kiện gia đình anh ta quá kém, anh ta khao khát thành công, một khi có cơ hội, anh ta sẽ vì tiền tài, vì thành công mà bất chấp tất cả. Hơn nữa, chờ đến khi anh ta có tiền, được người khác tôn trọng, anh ta thường dễ đánh mất bản thân. Phụ nữ nếu lấy chồng nhất định phải cưới một người đàn ông có hoàn cảnh gia đình tốt, không phải vì tiền mà vì con người. Bởi vì hoàn cảnh gia đình tốt thì người đàn ông sẽ có được giáo dục tốt, biết cách xử sự, thậm chí có nhân cách tốt.

Khi đó, cô không tin, cô luôn nói đàn ông có tiền đều đồi bại như nhau. Nhưng hiện giờ cô đã tin, Dương Lam Hàng có một người cha nghiêm khắc như thế, khiến anh cho dù đứng trước bất kỳ cám dỗ nào cũng đều đem nhân cách đặt lên hàng đầu, anh rất thích hợp để lấy làm chồng!

Lại nghĩ xa xôi rồi.

"Chúng con..." Dương Lam Hàng khoan nói câu tiếp theo, nhìn thoáng qua Lăng Lăng. "Em về phòng trước đi, thay một bộ quần áo nghiêm chỉnh, nửa tiếng nữa tôi dẫn em xuống ăn điểm tâm."

"Dạ!"

Sự việc có liên quan đến mình, làm sao cô có thể phủi tay bỏ đi. Trước khi đi, Lăng Lăng cúi người thật sâu trước ba của Dương Lam Hàng, dùng giọng điệu vô cùng kính trọng nói: "Thầy Dương là người đàn ông có nhân phẩm và tu dưỡng tốt nhất mà cháu từng gặp. Thầy ấy là giáo viên của cháu, cháu kính trọng thầy, còn hơn cả kính trọng cha mình!"

Sau đó, cô lễ phép lui ra ngoài, không chú ý đến Dương Lam Hàng nắm chặt hai tay, lẫn biểu hiện ngạc nhiên của bố anh.

Cha?!

Làm tất cả những gì có thể vì cô, chỉ để đổi lấy một câu: Còn hơn cả kính trọng cha mình.

Thật là nực cười đến bi ai!

———————

0 Người phát ngôn bảo vệ cho một tôn giáo.



Chương 39


Chưa tham gia hội nghị quốc tế thì chưa biết mình nông cạn.

Chưa nhìn qua Dương Lam Hàng báo cáo học thuật thì chưa biết thế nào là sự mê hoặc đúng nghĩa của đàn ông;

Dưới ánh đèn mờ nhạt, ánh sáng lạnh lẽo của đèn chiếu lan tỏa khắp hội trường, Dương Lam Hàng phong thái tao nhã bước lên trước, trong không khí đặc thù của một hội nghị quốc tế, vẻ thanh lịch của riêng anh càng thêm nổi bật.

Từng chuỗi công thức rắc rối, từng đường parabol đầy hàm ý, phối hợp với phát âm tiếng Anh kiểu Mỹ đầy lôi cuốn và tròn trịa của anh, không chỉ hấp dẫn sự chú ý của toàn bộ thính giả, mà còn cả tầm mắt của Lăng Lăng.

Lăng Lăng nhìn anh, vẻ tự tin, trầm ổn cùng bình tĩnh kia khiến cô quên cả hô hấp, cũng quên cả chớp mắt.

Đàn ông như vậy rất hoàn hảo, hoàn hảo tựa như một giấc mộng không có thực.

Nhịp tim của cô dao động theo giọng nói trầm ấm của anh, trầm bổng lên xuống...

Anh phát biểu xong báo cáo, rất nhiều người đặt câu hỏi chất vấn, anh trả lời từng câu rõ ràng mạch lạc. Tiếp đó, Angela trong bộ quần áo công sở đứng lên hỏi một vấn đề, Dương Lam Hàng tỏ ra hết sức kinh ngạc, hỏi lại một câu khác. Sau đó, bọn họ bắt đầu thảo luận quên trời đất, càng ngày càng xoáy sâu, ánh mắt Dương Lam Hàng càng hưng phấn. Cuối cùng, vì thời gian có hạn, anh đi xuống, cùng Angela đến khu nghỉ ngơi bên ngoài vừa uống trà vừa thảo luận tiếp....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây