Mua vé xong, Lăng Lăng vui vẻ cầm hai tấm vé chiếu phim chạy về phía Trịnh Minh Hạo đang đứng dưới tán cây. "Em đã chọn chỗ đẹp nhất..."
Trịnh Minh Hạo không nói gì, ánh mắt xuyên qua cô, nhìn ra phía sau cô.
Cô kinh ngạc quay đầu, Uông Đào cùng Lý Vi đang đứng đằng sau, trên người cũng mặc đồng phục đá bóng giống như Trịnh Minh Hạo.
Cô đứng chết trân một chỗ, toàn thân cứng đờ.
Cơn gió thê lương thổi bay những phiến lá vàng trên cây bạch hoa, rơi trên mái tóc đen nhánh tung bay trong gió của cô rồi chậm rãi trượt xuống...
Trịnh Minh Hạo kéo cánh tay cô: "Đi thôi, đi ăn cơm."
"Ơ..."
Cô vừa định cất bước, Uông Đào bỗng nhiên chạy qua đây, tung một cú đấm vào má phải Trịnh Minh Hạo.
Trịnh Minh Hạo nhìn đám đông chung quanh, không nói gì.
Lúc này là giờ cao điểm của căn-tin, bọn họ mặc đồng phục đá bóng của đội mình vốn đã thu hút ánh mắt người khác. Một đấm này của Uông Đào, cơ hồ làm cho mọi sinh viên đều dừng lại bước chân, nhìn về phía họ.
Xấu hổ trong lòng Lăng Lăng bị một đấm mà Uông Đào không hề nể nang thượng lên mặt Trịnh Minh Hạo xóa sạch, cô giận dữ đẩy Uông Đào: "Chúng ta đã chia tay rồi, em kết bạn với ai là tự do của em, anh dựa vào đâu mà đánh người!"
"..."
Uông Đào đối mặt với chất vấn của cô không thể trả lời, quay mặt về phía Trịnh Minh Hạo: "Tớ biết rõ gian lận sẽ bị hủy tư cách lên thẳng thạc sĩ, nhưng mỗi lần thi tớ đều ném bài cho cậu. Cậu đánh nhau với sinh viên trường ngoài, là tớ giúp cậu chặn một nhát dao kia... Trịnh Minh Hạo, tớ là bạn thân nhất của cậu mà cậu lại đối xử với tớ như vậy sao?"
Trịnh Minh Hạo giải thích nói: "Không phải như cậu nghĩ, tớ và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi."
"Bạn bè bình thường? Cậu thích cô ấy, cậu tưởng tớ nhìn không ra sao..."
Mặt Trịnh Minh Hạo biến sắc, nhìn Uông Đào với vẻ không thể tin được.
Lăng Lăng bất giác lùi ra sau một bước, vé xem phim trong lòng bàn tay bị vò nhăn nhúm.
Trịnh Minh Hạo đứng thẳng, nhìn cô không nói gì.
Lăng Lăng khẩn cầu nhìn anh ta, khẩn cầu chờ mong anh ta phủ định lời của Uông Đào.
Nhưng anh ta lại gật đầu, nói với Uông Đào: "Đúng vậy! Tớ yêu cô ấy, so với cậu còn lâu hơn, nhiều hơn..."
———————————
0 "Tân Tây Du Ký" hay "Đại Thoại Tây Du" (tiếng Anh: A Chinese Odyssey) là một cặp hai phim Hồng Kông của đạo diễn Lưu Trấn Vĩ phỏng theo bộ tiểu thuyết kinh điển Tây du kí của nhà văn Ngô Thừa Ân, cả hai bộ phim đều được công chiếu năm 1995. (Theo Wiki)
Chương 19
Trịnh Minh Hạo yêu cô! Còn lâu hơn Uông Đào, còn sâu sắc hơn Uông Đào?
Nếu không phải chính tai mình nghe thấy thì dù bất kỳ ai nói với cô, cô cũng đều không tin.
Trớ trêu thay, chính cô lại nghe được chân thực rõ ràng!
Rốt cuộc cô đã làm gì?
Nhớ lại khi cô cùng Uông Đào thành đôi, Trịnh Minh Hạo nét cười cô đơn, tim Lăng Lăng đau thắt từng cơn...
Cô thực sự rất muốn ích kỷ cùng Trịnh Minh Hạo tiếp tục làm bạn bè tốt, đón nhận sự quan tâm chăm sóc của anh. Nhưng cô không thể, đã không đáp lại được điều anh muốn, hà cớ gì bắt anh trả giá cho cái anh không đáng phải trả giá!
***
Hôm đó, Lăng Lăng cùng Trịnh Minh Hạo ngồi trong nhà ăn cơm Tây, mặt đối mặt, Trịnh Minh Hạo kể cho cô nghe một đoạn chuyện cũ...
Thời Trịnh Minh Hạo học năm ba, đúng là rất ham mê game online.
Trong trò chơi, sau một cuộc thánh chiến đẫm máu, pháp sư tay cầm quyền trượng bạc chỉ còn vài giọt máu, kéo áo bào trắng lặng lẽ đi về phía chân trời thê lương.
Đứng giữa Bích Thiên Huyết, trông xuống những kẻ tranh đoạt chiến lợi phẩm vì sinh tồn, Trịnh Minh Cảm cảm nhận rõ ràng một loại chiến tranh bi thương...
Đây là trò chơi online, là một thế giới ảo còn chân thực hơn bất kỳ thứ gì!
Thoát ra khỏi mạng, Trịnh Minh Hạo mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, chớp chớp đôi mắt khô mỏi, hướng tiểu Lý phụ trách quản lý hàng net phất tay hô to: "Tiểu Lý Tử, mang anh chai Coca, anh bù tí máu."
"Có ngay đây!" Tiểu Lý đưa ly nước chanh đá trên tay cho cô gái ngồi bên xong, lấp tức quay về phía Trịnh Minh Hạo ra dấu OK, bước nhanh đi chỗ khác.
Trịnh Minh Hạo vừa định thu hồi tầm mắt thì đột nhiên bị một cảm giác rung động đặc biệt giữ lại.
Anh thấy cô gái đối diện kia chậm rãi lấy ra một miếng khăn giấy, cẩn thận dùng khăn lau những giọt nước đọng trên ly nước chanh, từng chút từng chút, hết sức cẩn thận, nhưng nước mắt trên mặt cô không ngừng tuôn rơi, không ai vì cô mà lau chúng đi.
"Coca đây!" Tiểu Lý kêu to một tiếng, dọa anh thiếu chút đứng tim. Đưa tay đón lấy chai coca, ánh mắt lại bất giác liếc nhìn người con gái đối diện, đây là lần đầu tiên anh thấy một cô gái khóc yên lặng đến thế, không có ngôn ngữ, không có biểu hiện, chỉ có nước mắt lặng lẽ chảy xuôi.
"Cô em này cũng tốt đúng không? Vừa nhìn đã biết con gái nhà lành! Cô ấy tên là Bạch Lăng Lăng, chuyên ngành Điện tử, năm ba."
"Vậy à!"
Nếu nói mỹ nữ, anh đã thấy qua rất nhiều. Lúc mới vô năm nhất Trịnh Minh Hạo đã được hưởng thụ hiệu quả thị giác tuyệt vời kiểu đó, anh cũng giống như mấy nam sinh nhàm chán cùng phòng ngủ, chán đến nỗi tự do rảnh rỗi lên mạng tán tỉnh mấy em gái, đến những nơi như khoa Truyền thông hoặc mấy trường ngoại ngữ sẽ thấy mỹ nữ, nhưng sau này gặp càng nhiều gái đẹp, anh dần cảm thấy không còn thú vị, đề tài tán gẫu quanh quẩn chỉ có chuyện trăng hoa trai gái, những nơi lui tới chẳng gì khác ngoài khu mua sắm, khách sạn, rạp chiếu phim, quán bar.
Chỉ có hai chữ "vô vị"!
Còn không bằng cùng mấy thằng bạn chơi bài, đánh mạt chược.
Thế nhưng, nữ sinh có khí chất thanh tân hôm nay bỗng nhiên lại khiến anh có một loại cảm giác đặc biệt – muốn nói về thứ tình yêu "ngu ngốc".
Cũng như những nam sinh khác, mỗi sáng bảy giờ đứng chờ cô ấy dưới lầu nhà trọ nữ sinh để cùng đi ăn sáng, buổi tối mười giờ lại đứng dưới lầu nhà trọ nữ sinh mà lưu luyến không rời.
Buổi tối tắt đèn cô ấy sẽ gọi điện thoại cho anh, nói nhớ anh.
Cô sẽ xem anh đá bóng, nhìn anh dẫn bóng mà hò hét cổ vũ.
Cô sẽ đưa anh một chiếc khăn quàng cổ, chống lại mọi giá rét trong mùa đông...
Trịnh Minh Hạo càng nghĩ càng cảm thấy cuộc sống như vậy thật thú vị, có vẻ so với game online còn hay ho hơn.
Bàn tay to của tiểu Lý huơ huơ trước mắt anh: "Em có số QQ của cô ấy, nếu muốn nói chuyện thì dùng quyền trượng trao đổi nha."
"Biến! Anh chú muốn biết QQ của cô ấy còn cần nhờ chú sao!"
"Anh Hạo à, không phải em khinh thường anh! Nếu anh có thể theo cô ấy lấy được số QQ, em đem tài khoản game của em cho anh luôn!"
"Chú chống mắt lên mà coi!"
Trịnh Minh Hạo ung dung đứng dậy, kéo ghế đi về phía đối diện, đặt bên người Lăng Lăng, ngồi xuống.
Lần đầu tiên anh phát hiện cảm giác chính mình hóa ra không tồn tại là như vậy, tư thế anh cool là thế, nhưng người ta đến cả một cái liếc mắt cũng không có!
Trịnh Minh Hạo nhìn lướt qua màn hình máy tính của cô, hơi kinh ngạc – cư nhiên là "tuyển tập truyện cười"!
Đọc truyện cười mà khóc, sở thích kiểu gì vậy?!
Trịnh Minh Hạo dùng ngón trỏ gõ gõ lên bàn trước mặt Lăng Lăng, dùng một giọng tự nhận là có chút lôi cuốn nói: "Đọc truyện cười đến rơi nước mắt, bạn thật sự cũng rất đặc biệt đó!"
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: