XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm


"Vậy sao!" Cô ngơ ngác nhéo hai má nhìn màn hình máy tính.

Vậy là anh càng không thể trở về!

***

Vài ngày sau, kết quả bảo vệ được thông báo, khoa Điện chỉ có một mình Lăng Lăng không đạt. Nguyên nhân là phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo nảy sinh nghi ngờ chất lượng một số đồ án tốt nghiệp của sinh viên, kiểm tra ngẫu nhiên một bộ phận đồ án của sinh viên đại học, phát hiện rõ ràng có hiện tượng sao chép cũng như giả mạo. Lãnh đạo nhà trường vì thế nghiêm túc thảo luận một hồi, nhận thấy cần phải đưa ra yêu cầu nghiêm khắc trong việc bảo vệ tốt nghiệp của sinh viên, chỉnh đốn thái độ của sinh viên đại học T đối với đồ án tốt nghiệp.

Vì thế, lãnh đạo nhà trường còn ban hành chỉ tiêu cứng rắn, mỗi khoa năm nay phải lấy một sinh viên thành tích kém cỏi nhất để hoãn tốt nghiệp nhằm cảnh cáo răn đe. Hơn nữa, bắt đầu từ năm sau, nhà trường sẽ thành lập một tổ chuyên gia, hàng năm từ các khoa lấy ra một bộ phận sinh viên để thẩm tra, nếu như không đạt chuẩn sẽ tuyệt đối không nể mặt lưu tình.

Khi giáo viên hướng dẫn nói với cô như thế, cô tức muốn sôi máu, thật muốn vọt đến văn phòng trưởng khoa tìm thầy ấy lý luận cho ra nhẽ – dựa vào đâu mà không cho cô tốt nghiệp, đề tài của cô tuy làm không tốt nhưng khối người còn tệ hơn cô.

Giáo viên hướng dẫn thấy cô xúc động, âm thầm đi về phía cửa, tận tình khuyên bảo cô: "Lãnh đạo khoa vì chuyện của em mà đặc biệt tìm tôi nói chuyện, tôi bảo đồ án tốt nghiệp thực sự là em làm, nhưng lãnh đạo cho rằng đề tài em chọn có chút vấn đề..."

Chọn đề tài không đúng là lỗi của cô sao?

Vậy thì cần giáo viên hướng dẫn để làm gì?!

Cô nắm chặt hai tay, bình phục hô hấp một chút, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô cũng hiểu được, giáo viên hướng dẫn của mình trẻ tuổi không vai vế, lý lịch thành tích không cao, có tâm muốn giúp cô cũng không thể nói ra. Muốn trách chỉ có thể trách cô ban đầu không nhìn xa trông rộng, chọn một giáo viên có địa vị, có sẵn hạng mục đề tài thì sẽ không có ngày hôm nay.

Sau này, khi Dương Lam Hàng trở thành giáo viên của cô, cô càng thấm thía nghiệm ra một chân lý: Chọn sếp có khả năng che chở cũng quan trọng như chọn chồng có khả năng bao bọc được mình!!!

Giáo viên hướng dẫn thấy cô không nói tiếng nào, lại giảng giải thực tế cùng đạo lý với cô: "Bị hoãn tốt nghiệp, em nhất định không được nghĩ sai lệch... Cải cách giáo dục đại học trong nước đang là xu thế lớn, hiệu trưởng Vương cùng hiệu trưởng Chu đã nhiều lần đề xuất cần phải dạy dỗ nghiên cứu nghiêm cẩn, có trách nhiệm với sinh viên. Lần này, em vô tình đứng mũi chịu sào..."

Cô hy sinh lừng lẫy chỉ trách số mình xui. Đây là đạo lý khỉ gì vậy?!

"Dù sao em cũng học bằng đôi, tốt nghiệp muộn cũng không thực sự ảnh hưởng đến em mấy. Về phần hồ sơ, có thể lưu tại khoa ta, sang năm em tìm được công tác chúng tôi sẽ trực tiếp gửi lại cho em."

Nói thật dễ nghe, cô có nên nói một câu "Cảm ơn!" không nhỉ! Vỗ tay nào!

Làm lãnh đạo thật không dễ dàng, đối trên phải bày ra thiết diện vô tư, đối dưới phải thể hiện sự quan tâm của tổ chức!

Dù sao, nhắc tới bằng đôi, cô cũng hít thở thông hơn, đầu cũng không có phừng lên nữa!

Nhìn vẻ mặt áy náy của giáo viên hướng dẫn, cô cũng không định giận cá chém thớt với người ta. Thôi quên đi! Thù này cô sẽ ghi tạc lên người kẻ đầu sỏ nào đó đã gây nên sóng gió!

"Em hiểu rồi, em sẽ không nghĩ gì đâu ạ."

Dù không cam lòng, cô vấn rất lễ phép chào tạm biệt giáo viên, rời khỏi văn phòng.

***

Rời khỏi phòng giáo viên, cô nhìn đồng hồ: Mười một giờ hai mươi.

Uông Đào hẹn cô cùng đi ăn trưa, định đúng mười một rưỡi chờ nhau ở cửa căn-tin. Mặc dù ý muốn nhanh chóng bay về phòng ngủ của cô đối chọi với "tinh thần phấn đấu" của bản thân, nhưng cô vẫn cố đè nén khao khát mà đến dưới tàng cây trước cửa căn-tin chờ Uông Đào.

Uông Đào là một người được cho là có tính tình khoan thai, nói trắng ra là chậm chạp, mỗi khi hẹn giờ gặp nhau, anh ta mười lần thì hết tám lần tới muộn.

Lăng Lăng không phải loại con gái thích tính toán chi li, chậm dăm ba phút cô cũng không để bụng, nhưng hôm nay khác, giờ này ở Mỹ là buổi tối, "Vĩnh viễn có xa không" nói sẽ online chờ cô, Lăng Lăng vừa nhìn đồng hồ vừa đi qua đi lại trước cửa căn tin, gấp đến độ trong lòng nóng như lửa đốt.

Mười một giờ ba lăm, cô thấy Uông Đào cùng Trịnh Minh Hạo "khoan thai" đi về phía mình. Thái độ ung dung tự tại của Uông Đào vô tình đổ thêm dầu vào lửa lên tâm tình buồn bực lẫn sốt ruột của Lăng Lăng.

"Không phải hẹn nhau đúng mười một rưỡi sao? Bây giờ là mấy giờ rồi?" Giọng của cô không lớn nhưng ngữ điệu rất không tốt.

Uông Đào xem đồng hồ, ngay cả động tác coi giờ cũng không nhanh không chậm.

Cô hiện tại không nhịn được nữa, cũng không thèm quan tâm ánh mắt khác thường của Trịnh Minh Hạo. Nói một câu: "Anh về đem đồng hồ đeo tay chỉnh lại theo giờ Bắc Kinh đi." Rồi xoay người đi luôn.

"Lăng Lăng!" Uông Đào vội vàng kéo tay cô. Lăng Lăng rất hiếm khi nổi nóng, nhưng mỗi lần nóng lên thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng, ngay cả điện thoại của anh cũng không nhận, chỉ có khi nào Trịnh Minh Hạo ra mặt thay anh khuyên can hòa giải thì mới xong.

Nhất thời bối rối, anh vốn không giỏi ăn nói không biết phải dỗ cô ra sao, đành phải liên tục nói: "Anh xin lỗi, anh xin lỗi!"

Lăng Lăng không cách nào thoát khỏi sự níu kéo của Uông Đào, cô hơi nổi cáu: "Buông em ra!"

Không phải cô tức giận, mà là phản cảm, lúc tâm tình cô không tốt ghét nhất là cùng Uông Đào dây dây dưa dưa.

Uông Đào lo lắng, trán lấm tấm mồ hôi, càng không biết phải nói gì.

Trịnh Minh Hạo hoàn hồn sau một thoáng kinh ngạc liền đi tới giúp anh ta giải vây: "Hôm nay trong khoa có cuộc họp phổ biến các chính sách mới của trường, Đào Tử sợ em sốt ruột, họp còn chưa xong đã..."

Nghe Trịnh Minh Hạo giải thích, giọng cô dịu đi chút ít: "Anh bỏ em ra, tâm trạng em không tốt, muốn về phòng an tĩnh một chút."

Uông Đào nói: "Vì sao tâm trạng không tốt? Không thể nói với anh ư?"

"Em không muốn nói."

Uông Đào mặt xanh mét, nắm lấy tay cô mạnh hơn một chút: "Em rốt cuộc có coi anh là bạn trai của em không vậy?"

Cô thấy anh ta lo lắng mồ hôi chảy thành giọt trên trán, có chút không đành lòng, cố hết sức làm cho giọng điệu có vẻ bình tĩnh. "Em không coi anh là bạn trai, anh không biết à?"

Mặt Uông Đào từ xanh chuyển sang trắng, nghiến răng nói: "Anh biết, căn bản em không hề yêu anh, trong lòng em..."

"Đào Tử!" Trịnh Minh Hạo ngắt lời, nắm lấy cổ tay anh ta: "Cậu đừng nói lung tung!"

Lăng Lăng sợ hãi không biết phải nói gì, cô cho rằng ngoại trừ một lần Uông Đào định hôn bị cô kịch liệt từ chối thì những việc một bạn gái nên làm cô đều đã làm hết...

Xem ra cô đã sai, sai hoàn toàn!

Uông Đào giận dữ vùng khỏi tay Trịnh Minh Hạo, anh ta quả thật tức giận, giận đến mức yết hầu run run.

"Em không quên được anh ta, em đừng tưởng anh không biết! Anh thích em, dù biết rõ mình chỉ là vật thay thế anh vẫn toàn tâm toàn ý đối với em. Nhưng em căn bản không xem anh là bạn trai, chẳng qua em chỉ lợi dụng anh mà thôi!"

Trách móc của Uông Đào như một đòn giáng mạnh khiến cô hoa mắt choáng váng.

Cô chưa bao giờ có ý lợi dụng anh, thậm chí cố hết sức không cho phép mình làm tổn thương anh....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây