WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhMùa đông này lạnh lắm xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm


"Trường đại học ở Massachusetts quá trời, tớ làm sao nói cậu biết từng cái một được... Hey dà, tớ đang nói với cậu chuyện tình yêu thầy trò, cậu đừng có lái tớ qua chuyện yêu đương trên mạng chứ..." Liên Liên đột nhiên im bặt, mắt trợn tròn thao láo! "Lăng Lăng, cậu có ý gì? Anh bạn khoa học gia của cậu học MIT? Đừng nói với tớ..."

Lăng Lăng gật gật đầu.

Liên Liên bưng phần milk shake còn lại uống sạch, nhưng vẫn không thể nào bình tĩnh. "Anh ta, anh ta, anh ta..."

Liên Liên nói ba chữ "anh ta" liên tiếp mà vẫn chưa biểu đạt xong lời mình muốn nói.

Lăng Lăng hảo tâm thay cô nói ra: "Anh ấy chính là người bạn khoa học gia của tớ, hai năm trước từ Mỹ trở về, lúc ấy, tớ đang quen Uông Đào. Cho nên, anh ấy hiểu lầm."

"Anh ta hiểu lầm cậu căn bản không thích ảnh, nản lòng thoái chí, nên lựa chọn từ bỏ hả?"

Lăng Lăng lắc đầu. "Nói đúng ra, anh ấy vẫn luôn theo đuổi tớ. Chuyện xưa nước ấm nấu ếch0 cậu từng nghe bao giờ chưa? Tớ chính là con ếch ngu si đó, vốn dĩ dưới tác dụng của phản ứng chống lại kích thích, có thể nhảy khỏi nồi, chạy trối chết. Kết quả anh ấy dùng lửa ấm từ từ nấu, chờ đến khi tớ phát hiện... thì đã bị nấu chín rồi!" Trong lòng Lăng Lăng bổ sung một câu: Dù sao cũng chín, cứ để anh ấy ăn quách đi, đỡ cho kẻ khác vớ bở!

"Không hổ là nhà khoa học!" Liên Liên chắp hai tay lại với nhau, ánh mắt ngập tràn sùng bái. "Theo đuổi phụ nữ mà cũng theo đuổi có trật tự đến thế. Bội phục, phục sát đất luôn!"

"Liên Liên, tớ hiểu rõ hơn ai hết, tớ không xứng với anh ấy... Nhưng tớ đã lỡ chìm đắm quá sâu rồi. Tớ có thể khuyên chính mình trốn tránh Dương Lam Hàng, nhưng tớ không có cách nào thuyết phục bản thân rời xa "Vĩnh viễn có xa không". Cậu có hiểu không?"

Liên Liên trầm mặc giây lát, bỗng nhiên vỗ vai Lăng Lăng rất trượng nghĩa: "Có gì mà không xứng chứ?! Là chiều cao không xứng, hay diện mạo không xứng? Bằng cấp không xứng, hay nhân phẩm không xứng?"

"Không giống kiểu có thể xứng đôi với nhau."

"Lăng Lăng, cậu phải có lòng tin vào bản thân, anh ta cũng không phải một cậu nhóc sinh viên hai mươi tuổi đầu, nếu anh ấy đã lựa chọn cậu, nhất định có lý do của ảnh!"

"Ừm!" Cô nhìn ánh mắt chân thành của Liên Liên, hốc mũi bỗng chua chua, nước mắt rưng rưng.

Bạn bè, chính là người trong lúc bạn cần nhất, sẽ đứng sau lưng thúc đẩy bạn.

"Liên Liên, dưới góc nhìn của cậu, cậu có thể chấp nhận tình yêu thầy trò không? Tớ lo tình cảm của bọn tớ bị nhà trường biết, trường sẽ đuổi việc anh ấy." Vấn đề này khiến Lăng Lăng rối bời đã lâu, kẻ trong cuộc thường u mê, cô biết chính mình vì quá bận tâm nên mới nghĩ quá nhiều, do đó muốn nghe một chút quan điểm của Liên Liên.

Liên Liên ra vẻ không quan trọng khoát tay. "Anh ta chưa kết hôn, cậu chưa lấy chồng, có gì nghiêm trọng đâu. Đâu đến mức phải đuổi việc chứ."

"Nhưng tớ lo sẽ ảnh hưởng đến danh dự của ảnh."

"Chứ cậu nghĩ Dương Quá với Tiểu Long Nữ thì sao, có bị người đời phỉ báng không? Từ khi Trung Quốc mới thành lập, pháp luật đã cho phép tự do yêu đương rồi!"

Vừa nghe Liên Liên nói vậy, tâm trạng phập phồng đã lâu của Lăng Lăng rốt cuộc cũng buông lỏng.

"Cảm ơn cậu, tớ yên tâm rồi. Nếu mọi người đều nghĩ như cậu thì đã không có vấn đề gì hết."

Liên Liên nhìn bộ dạng nửa mừng nửa lo của Lăng Lăng, không khỏi cảm khái hết mức: "Hai người các cậu thật không dễ dàng, yêu qua mạng hơn năm năm, mỗi người đều từ bỏ nhiều như vậy, mới đến được với nhau... Tớ còn nhớ thời gian cậu cai net hồi đó, ốm đi trông thấy..."

"Thật không? Sao tớ không biết nhỉ?"

"Hồi đấy cậu làm gì có tâm trạng soi gương, mỗi ngày đều mặc cái váy trắng bay qua bay lại như nữ quỷ. Lâm Lâm lén nói cho bọn tớ biết, thất tình mà vừa khóc vừa làm loạn thì cùng lắm buồn khổ ba tháng là xong, thất tình mà một giọt nước mắt cũng không rơi thì dẫu ba năm cũng không buông bỏ được. Quả thực nó nói đúng..."

Họ tám về trường đại học, từ tình yêu qua mạng của Lăng Lăng cho đến từng người bạn cùng phòng ngủ, càng tám càng vui, nhất thời quên luôn giờ giấc.

Mãi đến khi Dương Lam Hàng gọi điện cho cô.

Lúc Lăng Lăng nhận điện thoại, hai má hồng hồng, ý cười lay động.

Liên Liên nhìn đến nỗi hơi choáng váng, cô quen Lăng Lăng bảy năm, những tưởng Lăng Lăng rất thích cười, nhưng cô chưa bao giờ thấy Lăng Lăng tươi cười động lòng người đến thế.

Con gái đang yêu, thật sự rất đẹp!

"Alô!" Hàm lượng đường trong giọng Lăng Lăng vô cùng cao.

Ngữ khí của Dương Lam Hàng cũng rất nghiêm túc, giọng điệu cao cao tại thượng ra dáng. "Bạch Lăng Lăng! Em tới văn phòng khoa một lát, có chút việc cần tìm em!"

Lăng Lăng đoán bên cạnh anh hẳn là có những giáo viên khác, không dám khinh suất, bèn cung kính nói: "Dạ! Thầy Dương, em lập tức đi qua đây."

Cúp điện thoại, cô vội vã nói: "Liên Liên, tớ đến khoa có chút việc đã."

Liên Liên che miệng cười trộm. "Xem cậu bị dọa kìa! Cậu đó nha, cả đời sẽ bị anh ta ép tới chết luôn, đừng mong nổi dậy."

Haiz! Lăng Lăng cũng cảm thấy vậy đó.

Dương Lam Hàng một khi đã nghiêm chỉnh, cô đến thở mạnh cũng không dám.

...

Chạy nhanh suốt đường đi, tới khoa Vật liệu, cả thang máy Lăng Lăng cũng không dám chờ, chạy bộ năm tầng lầu đến văn phòng khoa Vật liệu.

Trong văn phòng khoa chỉ có ba người, một giáo viên văn phòng khoa mặt mày nghiêm nghị đang nhíu mày nhìn bảng điểm của cô.

Lô Thanh bạn học của cô đang giúp thầy giáo văn phòng khoa nhập dữ liệu vào máy tính.

Dương Lam Hàng ngồi trên ghế cạnh Lô Thanh, mỉm cười nhìn Lăng Lăng, nắng sớm chiếu lên gương mặt anh, dường như làm vấy bẩn sự thanh khiết của anh.

Lăng Lăng chậm rãi nhích đến bên cạnh giáo viên văn phòng khoa, lễ phép chào: "Chào thầy Vương! Thầy tìm em có chuyện gì không ạ?"

"Tại sao em có một môn tự chọn không qua? Em có biết sinh viên muốn học lên thẳng tiến sĩ thì các môn tự chọn bắt buộc phải đạt không?"

"Không thể nào, em có đi học mà!" Lăng Lăng vô cùng thành khẩn cam đoan: "Em chưa bao giờ trốn học, tất cả các lớp đều có mặt, liệu có phải giáo viên phụ trách môn quên không ạ."

"Em tự mình nhìn xem." Thầy Vương đưa bảng điểm cho cô. "Em không hề đến lớp buổi nào, thi hết môn cũng không tới!"

"Hả?" Lăng Lăng kinh ngạc nhìn bảng điểm, len lén trừng mắt một cái với Dương Lam Hàng đang không nhịn được cười kia, quay mặt lại mỉm cười hỏi giáo viên văn phòng khoa: "Thầy Vương, ý thầy nói là môn Phần tử hữu hạn phi tuyến tính0 phải không ạ?"

"Phần tử hữu hạn phi tuyến tính?" Thầy Vương lại lật lật bảng điểm, "Môn đấy em có điểm rồi, thầy Trần nói em có đi thi."

"Thầy Trần ạ?" Lăng Lăng suýt chút nữa vọt miệng hỏi ai là thầy Trần, may là nhịn xuống kịp, không thì toi luôn!

"Chính là thầy giáo mà vào hôm thi hỏi em là sinh viên lớp nào đó? Không phải em còn hỏi người ta học lớp nào sao?"

Cô ấm ức cúi đầu nghịch ngón tay, đó là điểm bất lợi của học nhiều ngành, giáo viên chuyên ngành căn bản đều không biết ai vô ai.
...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0031 giây

XtGem Forum catalog