Có một lần, Lăng Lăng về nhà nghỉ phép, oán hận chính mình "nhìn người không thấu", học nghiên cứu sinh mà cực hơn cả nông dân, mẹ Bạch còn nghiêm khắc dạy dỗ cô một trận, bởi vì trong mắt bà giáo viên hướng dẫn của Lăng Lăng hẳn là một "giáo sư" đức cao vọng trọng.
Bây giờ, đối mặt với một giáo sư "tuổi trẻ đầy hứa hẹn" của đại học T như vậy, một gã đàn ông dụ dỗ chính sinh viên của mình lên giường, tâm trạng của mẹ Bạch không thể chỉ dùng một từ "sốc" mà miêu tả hết.
Bà quả thực không thể tin nổi, cái gọi là đại học danh tiếng cả nước, vậy mà lại phát sinh một chuyện như thế này!
Lăng Lăng vừa thấy mẹ tức giận đễn nỗi đôi môi run lên, căng thẳng đến mức hai tay nắm chặt, ngay cả vết thương chưa hoàn toàn lành hẳn nơi hai lòng bàn tay nhoi nhói phát đau cũng không nhận thấy. Cô thật sự không biết mẹ mình tính cách bảo thủ lại ương ngạnh sẽ làm ra những chuyện gì, sẽ nói ra những lời tổn thương người ta đến thế nào.
Dương Lam Hàng thường ngày vẫn giỏi nắm bắt cử chỉ lời nói người khác hôm nay dường như đặc biệt ngu ngốc, hoàn toàn không cảm nhận được trong phòng có bom hẹn giờ sắp nổ.
"Đúng ạ." Không ngờ Dương Lam Hàng vẫn duy trì nụ cười mỉm tao nhã lịch sự của mình, trả lời: "Rất khéo! Có lẽ là duyên phận ạ."
Khéo?!
Anh rốt cuộc có biết mình đang nói cái gì không hả?
Thần kinh căng cứng của Lăng Lăng lập tức đứt phụt, mọi suy nghĩ đều rơi vào trạng thái tạm dừng hoạt động.
"Anh là giáo viên hướng dẫn của Lăng Lăng, làm sao anh có thể cùng nó..." Mẹ Bạch tức giận đến không biết phải nói gì. "Xảy ra chuyện này, trường các anh để mặc sao?"
Dương Lam Hàng vẫn duy trì nụ cười như trước, trên mặt không hề có chút hổ thẹn, còn cố nhiên giải thích nói: "Thưa bác, nội quy đại học T cũng không cấm giáo viên và sinh viên quen nhau ạ."
"Cái gì?! Làm sao trường các anh có thể cho phép loại chuyện này xảy ra hả?!"
Vẻ mặt của Dương Lam Hàng dường như rất kinh ngạc. "Không thể ấy ạ? Cháu nhớ rõ trường hợp cấm kết hôn trong luật hôn nhân chỉ có hai loại: Thứ nhất, có quan hệ huyết thống trực tiếp hoặc trong phạm vi ba đời; Thứ hai, có tật bệnh mà y học cho rằng không nên kết hôn."
"Anh!"
"Thưa bác, xin bác đừng nóng." Dương Lam Hàng thấy mẹ Bạch nói không nên lời, vội vàng rót ly nước, hai tay đưa đến trước mặt mẹ Bạch: "Có gì bác từ từ nói ạ."
Tục ngữ nói, người không biết không có tội. Mẹ Bạch vốn đang muốn phát hỏa giờ lại đối mặt với biểu hiện ngu ngơ mà vẫn khiêm tốn tiếp thu của Dương Lam Hàng, cũng không thể bùng nổ được.
Bà cầm tách trà uống một ngụm, ổn định tinh thần đôi chút, vẻ tức giận trên mặt cũng biến mất hơn phân nửa.
Lăng Lăng không nhịn được ném cho Dương Lam Hàng một ánh mắt sùng bái vô hạn, cô tưởng công lực giả ngu của mình đã lên đến hàng thượng thừa, nào ngờ công lực ngả ngu cũng tỉ lệ thuận với chỉ số thông minh.
Anh ngay cả giả ngu cũng làm ra vẻ thành khẩn đến thế, bình tĩnh đến thế, thực sự là cảnh giới người thường không với tới được.
"Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi. Anh ấy mười sáu tuổi đã đi Mỹ học, tiếp nhận giáo dục phương Tây, không hiểu biết rõ về truyền thống tôn sư trọng đạo của Trung Quốc." Lăng Lăng giật nhẹ tay áo mẹ, kịp thời nói đỡ cho người trong lòng: "Hai năm trước anh ấy vì muốn đến với con mà cố ý từ bỏ công việc tại đại học MIT của Mỹ để về đại học T tìm con, tình huống đưa đẩy thế nào lại thành thầy giáo con."
Mẹ Bạch gật đầu, lại hỏi: "Thầy... Dương. Cha mẹ cậu biết Lăng Lăng là sinh viên của cậu sao? Họ không phản đối à?"
Ngụ ý: Cậu sống ở nước ngoài có thể không biết rõ, nhưng cha mẹ cậu không thể nào để cho loại việc này phát sinh, trừ phi họ căn bản không biết gì.
Dương Lam Hàng dĩ nhiên nghe ra ý tứ trong đó. "Họ biết ạ. Ba mẹ cháu rất thích Lăng Lăng, nhất là mẹ cháu, bà nói các cô gái trẻ thời nay ngày càng phù phiếm, khó gặp được người vừa đơn thuần lại hiểu chuyện như Lăng Lăng."
Dương Lam Hàng nhìn thoáng qua Lăng Lăng, trong ánh mắt toát lên tình ý miên man. "Hơn nữa, cháu đã ba mươi rồi, vẫn chưa có bạn gái, họ đều rất lo nếu cháu bỏ lỡ Lăng Lăng thì sẽ không có cô gái nào nguyện ý lấy cháu."
Mẹ Bạch nghe nói vậy, liền cảm thấy thật ngoài dự kiến.
Ba mươi tuổi đã có thể làm đến hướng dẫn tiến sĩ, chàng trai này thực sự không đơn giản.
Cậu ta rõ ràng chỉ nói mấy câu, thâm ý bao hàm trong đó đã mang rất nhiều tầng ý tứ.
Đầu tiên, cha mẹ cậu ta đã chấp nhận tình yêu thầy trò giữa hai đứa, hơn nữa còn dùng tiêu chuẩn con dâu để đánh giá Lăng Lăng.
Tiếp theo, cậu ta đối với tình cảm là thật lòng, trước Lăng Lăng chưa hề có bạn gái khác.
Thứ ba, cậu ta biểu thị rất rõ ràng thành ý muốn kết hôn với Lăng Lăng.
Cuối cùng...
Nhớ đến Lăng Lăng từng nói, hai đứa thích nhau đã nhiều năm, khó khăn lắm mới đến được với nhau. Mẹ Bạch cẩn thận ngẫm lại một lượt lời nói của Dương Lam Hàng, bà phát hiện chàng trai có dáng vẻ bất phàm trước mắt này vô cùng khác biệt với người thường. Cậu ta cũng không giống những gã đàn ông khác thề thốt những lời kiểu như "thật lòng yêu nhau", "không phải cô ấy thì không cưới ai hết", nhưng lời nói của cậu ta thể hiện rõ ràng ý tứ rằng: Nếu cậu ta bỏ lỡ Lăng Lăng thì sẽ không yêu bất kỳ người phụ nữ nào khác nữa.
Mẹ Bạch nhìn kỹ Dương Lam Hàng ngồi trước mắt một lượt từ đầu đến chân. Bản thân khuôn mặt khiến trước mắt người khác sáng ngời cùng khí độ kia không cần phải nói nhiều, chỉ với chiếc áo sơ mi trên người cũng đã có thể nhìn ra rất nhiều điều.
Mẹ Bạch không biết nhiều về trang phục nam danh tiếng, không nhìn ra các chữ cái được thêu cầu kỳ trên cổ tay áo đại diện cho cái gì. Dựa vào kinh nghiệm hai mươi mấy năm làm việc trong nhà máy dệt, bà dám khẳng định chiếc áo sơ mi trên người cậu ta có giá xa xỉ, bởi vì đường dệt của chất liệu vải may chiếc áo này rất tỉ mỉ, màu nhuộm hết sức tinh tế. Ngoài những điểm này, để màu sắc sử dụng trên vải giàu cảm giác lập thể, nơi dệt thường sử dụng một loại sợi tơ phát quang tự nhiên.
Loại chất liệu này bà từng nghe nói qua, nhưng đây là lần đầu tiên được trông thấy.
Tầm mắt mẹ Bạch chuyển qua tay anh, mười ngón thon dài, màu da mịn màng nhẵn nhụi, rõ ràng chủ nhân đôi tay này rất hiếm khi làm chuyện gì khác ngoài đọc sách viết chữ.
"Cha mẹ cậu làm công việc gì?" Bà thăm dò hỏi. Lúc hỏi đặc biệt chú ý một chút thần sắc Dương Lam Hàng. Anh hơi ngần ngừ giây lát, suy nghĩ kỹ càng xong mới trả lời ngắn gọn: "Ba cháu làm nghiên cứu trong Viện nghiên cứu, mẹ cháu làm đôi chút kinh doanh nhỏ ạ."
Bà dám khằng định, gia thể bối cảnh của cậu ta nhất định rất khá, bởi vì một người đàn ông như thế này tuyệt đối không phải một gia đình bình thường có thể bồi dưỡng ra. Bà còn muốn hỏi tiếp, nhưng người phục vụ đã bê hai mâm đồ ăn chay đơn giản bước vào cửa, đặt lên bàn.
Lăng Lăng nhanh nhảu nói: "Mẹ, mẹ nhất định đói bụng rồi, trước hết ăn chút gì đi đã ạ."...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: