Chương 10: Có tình yêu thì khó, mất tình yêu thì quá dễ.
Một luồng sáng bất ngờ dọi vào mắt khiến Thanh Hương choàng tỉnh, buổi chiều cô ngồi cặm cụi sửa bản vẽ, mệt quá nên ngủ thiếp đi trên sofa.
“ Em sao lại ngủ vào giờ này?” Hoàng Sơn bước vào.
Hương không kịp phản ứng, đại não của cô vẫn còn chưa tỉnh ngủ, cô hỏi một cách bản năng:
“Anh ăn cơm chưa?”
Sau khi vào phòng thay quần áo trở ra, nét mặt Hoàng Sơn lộ rõ vẻ không vui:
“Vẫn chưa ăn”.
Sau đó, anh ngồi xuống cạnh bàn ăn dường như đang đợi để ăn cơm. Hương quan sát nét mặt anh rồi cô bước tới ôm lấy cánh tay anh đẩy nhẹ về hướng phòng tắm:
“ Anh đi ngâm người nghỉ ngơi chút đi. Để em hâm lại thức ăn cho nóng!”
“ Ăn đơn giản thôi. Anh cũng không đói.”
Anh vừa bước vào phòng tắm chưa được bao lâu thì điện thoại không ngừng đổ chuông. Hương biết ý, cô cao giọng gọi anh:
“ Anh ơi, bác gọi sang cho anh. Em mang điện thoại vào cho anh nhá?”
Cánh cửa mở ra, Hoàng Sơn chỉ quấn khăn tắm ngang người. Đón điện thoại từ tay cô, anh khẽ nhíu mày và nghe máy:
“ Con muốn mẹ tức chết phải không?”
“ Mẹ. Mẹ bớt nói những câu thừa thãi đi không được sao?”
“ Vậy mẹ hỏi con, con đã nói những gì với con bé? Con bé có thể không sống nổi, mẹ biết ăn nói với cô chú bên đấy thế nào?”
“ Mẹ đừng làm quá vấn đề lên được không? Con có gọi cho cô ấy nhưng chẳng có gì tới mức phải sống với chết cả.”
“ Sao tôi lại đẻ ra đứa con như anh chứ? Anh nói gì mà bức nó tới mức sống dở chết dở? Thằng Minh về đến nhà thì phát hiện con bé chỉ còn thoi thóp trong bồn tắm, người nồng nặc mùi rượu…”
Mặt Sơn sa sầm lại trước những gì mẹ anh đang nói. Đưa tay lên vò đầu, anh không ngừng nhăn mày. Hương đứng trong bếp, thỉnh thoảng cô lại thấy anh đi đi lại lại, trên tay anh là chiếc điện thoại vẫn sáng. Cánh cửa phòng tắm đóng sập lại. Một lúc Hoàng Sơn bước ra hướng thẳng phòng ngủ đi tới. Anh nhanh chóng đặt vài bộ quần áo thường mặc vào vali. Hương bước vào, cô vòng tay ôm anh ở phía sau và im lặng. Hành động của cô khiến anh khựng lại. Khẽ xoay người đem cô ôm vào lòng, anh khàn giọng:
“ Xin lỗi, anh phải về nhà bây giờ. Bé ngoan, anh sẽ nhanh chóng sang với em!”
“ Vâng. Em sẽ đợi anh về!”
Cúi xuống hôn cô, nụ hôn tạm biệt chỉ thoáng qua giây lát. Áp bàn tay lạnh lên gò má đang ửng hồng của cô, anh khẽ nói:
“ Anh sẽ gọi cho em. Anh yêu em! ”
Xiết chặt vòng ôm nơi thắt lưng anh, cô nghẹn ngào nấc lên:
“ Em không muốn anh đi một chút nào!”
Gỡ bàn tay của cô ra, anh vuốt mái tóc đen mềm, đặt một nụ hôn xuống trán cô, rồi kéo vali bước nhanh ra cửa. Anh không biết rằng, có người ngây ngốc đứng nhìn chiếc xe của anh rời xa căn nhà yêu thương, giọt nước mắt thương yêu rơi xuống lúc nào Hương cũng không hay nữa! ********************
Nắm tay vị bác sĩ luống tuổi vừa bước ra, bà Minh thiết tha lên tiếng:
“ Mong em cố gắng giúp gia đình chị. Chứ chị chỉ biết đứng nhìn, trông cậy vào em thôi!”
“ Chị Minh. Chị nói gì thế, việc của anh chị cũng là việc của chúng em. Chúng em sẽ cố hết sức. Nhưng không biết…đây là?”
“ Khổ. Đây là con dâu tương lai của chị. Thằng Sơn nhà chị vừa lên máy bay. Chắc mai mới về tới được!”
“ Được rồi chị. Chị cứ yên tâm, chúng em sẽ cố hết sức.”
Bước vào trong phòng bệnh, nhìn ánh mắt lo lắng của Hải Minh, bà xót xa. Hải Minh thấy bà bước vào cũng vội đứng dậy cúi đầu:
“ Mẹ nuôi. Để mẹ phải vất vả rồi!”
“ Bố mẹ con không ở nhà, chuyện của con bé cũng là chuyện của gia đình bên này. Mẹ gọi cho thằng Sơn về rồi, mong rằng con bé sẽ sớm tỉnh lại.”
Ánh mắt Hải Minh tối lại, anh đưa ánh nhìn về em gái đang được thở oxi, nằm bất động một chỗ. Thấy lòng rất đau! Khi anh về đến nhà đã gần 10h tối. Cửa nhà chỉ được khép hờ, không hề khoá. Mùi rượu nồng lên khắp gian phòng khách, bước vào phòng ngủ của Mai, gọi mãi nhưng không hề có người thưa. Chỉ cho đến khi anh mở cánh cửa phòng tắm thì đập vào mắt anh là thân ảnh mỏng manh đã không hề còn dấu hiệu của sự sống. Anh biết, dù nỗi đau ra sao, tuyệt vọng đến mức nào thì em gái anh nhất định cũng không thể có hành động dại dột……dẫn đến tự sát. Có lẽ chỉ là một cách giải toả áp lực và những nỗi buồn đang xâm chiến trong lòng. Nhưng ngâm mình khi vừa say rượu có khác nào thất sách. Khàn giọng, Minh quay sang mẹ Sơn và lễ phép lên tiếng:
“ Khuya rồi, mẹ cũng nên về nghỉ thôi. Ở đây đã có con. Bố mẹ con cũng đang từ Sing về rồi. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi ạ!”
Nhìn Hải Minh, bà Minh dịu giọng, ánh mắt buồn buồn:
“ Vậy con ở lại với em. Có gì thì gọi điện cho mẹ!”
Nói rồi bà bước ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt của Mai. Ngay khi cánh cửa đóng lại, nắm tay Minh xiết chặt, đôi mắt hằn lên sự đau đớn và căm phẫn.
“Hoàng Sơn. Được! Những gì em gái tôi phải chịu hôm nay, thì cậu sẽ phải trả giá gấp mười lần.”
14 giờ bay, chưa lúc nào Sơn thấy trở về lại áp lực đè nén như lần này. Cả quãng thời gian trên máy bay, anh chẳng thể ngủ nổi, chỉ đơn giản là khép hờ đôi mắt tìm cho tâm một chút bình yên. Ngay sau khi bước ra từ sân bay Nội Bài, anh bắt taxi về thẳng nhà. Căn phòng khách rơi vào trầm mặc. Đối diện với anh không ai khác chính là ba anh, khuôn mặt ông đã hiện nên những nếp nhăn báo hiệu tuổi già. Nhấp môi tách trà còn nóng, ông quan sát cậu con trai rồi trầm giọng:
“ Để từ chối một người, một vấn đề, đôi khi con phải đi đường vòng chứ không thể đi đường thẳng. Kị nhất chính là tổn thương một ai đó mà mình đã từng quan tâm. Cái nhận về mình đôi khi là bất lợi và….hối hận cả đời.”
“ Ba…”
Sơn chống tay xuống bàn, khuôn mặt anh không giấu được những đau thương hằn lên trong ánh mắt. Ba anh đứng dậy, vỗ vai con trai, ông nói tiếp:
“ Tốt nhất lúc này, con đừng sang bên đó làm gì. Cứ nghỉ ngơi đi, đợi mấy ngày nữa bình tĩnh rồi hãy qua.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: