The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi


Giờ đây, cô trở nên lặng lẽ, bất kể là khi ở trường lẫn khi ở nhà, khi đang học bài hay khi ăn cơm, cô đều lơ đễnh, không tập trung tinh thần.

Mạc Trần Bạch vì muốn làm cô vui thường kể với cô những câu chuyện thú vị mà cậu ta gặp khi còn ở nước ngoài bằng những lời lẽ “cường điệu” quá mức, nhưng có nhiều lúc tuy cô làm ra vẻ lắng nghe nhưng tâm hồn lại “treo ngược cành cây”, khổ thân Mạc Trần Bạch cứ thao thao bất tuyệt ráo cả nước bọt, đên khi tạm ngừng để lấy nước uống mới thì mói phát hiện ra tâm trí cô đã để trên mây, cũng không biết là cô lắng nghe được bao nhiêu nội dung câu chuyện cậu kể.

Nhiều lúc, Thu Hạ Hạ thích ngổi chống cằm trầm ngâm nhìn ra cây ngọc lan nở đầy hoa trắng ngoài cửa sổ mà nghĩ ngợi.

Cây ngọc lan nằm cách cửa sổ không xa, thân lón tán rộng xanh tốt, cao khoảng ba mét. Lá cây cỡ bằng bàn tay, dưới ánh nắng rực rỡ trông càng thêm mơn mởn, xanh tươi, nhìn rất đẹp. Cây ngọc lan nở rộ thứ hoa màu trắng tinh khôi cứ mỗi lần gió thổi là làn hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian.

Thu Hạ Hạ rất thích hương thơm của ngọc lan, một thứ mùi hương vừa nhẹ dịu vừa nồng nàn, giống như khí chất con người của Âu Dương Dị. Cô có thể ngồi thẫn thờ cả ngày chi đế ngắm thứ hoa quyến rũ ấy.

Cả Trương Nhã Tuyên và Mạc Trần Bạch đều rất lo lắng cho Thu Hạ Hạ, họ sợ để cô ra đường với tâm trạng thế này thì không yên tâm chút nào do vậy Mạc Trần Bạch chịu trách nhiệm hộ tống cô cả lúc đi học đên khi về nhà, đằng nào thì họ cũng cùng đường. Còn Trương Nhã Tuyên thì lo để ý cô lúc đi ăn trưa, và còn thường xuyên chuyện trò với cô.

Nhìn điệu bộ lúc nào cũng bận bịu vây quanh Thu Hạ Hạ của hai người, An Tuyết Kỳ chỉ ngồi ở góc lớp không ai chú ý tới mỉm cười khinh miệt.

Tình trạng này đã kéo dài hơn hai tuần rồi mà Thu Hạ Hạ vẫn không thay đổi chút xíu nào khiến Trương Nhã Tuyên hết sức lo lắng.

Hôm nay lúc hai người đứng trò chuvện ở tầng thượng của khu lớp học, nhìn thấy Thu Hạ Ha lại thẫn thờ lơ đãng cuối cùng Trương Nhã Tuyên cũng không giấu nổi được sự lo lắng bấy lâu mà bùng phát ra:

“Hạ Hạ, tại sao cậu lại trở thành con người như thế này chứ? Cậu có biết rằng cậu thế này khiến chúng mình lo lắng lắm không?”

“Xin lỗi…” Thu Hạ Hạ áy náy, cúi đầu buồn bã nói, “Mình cũng không muốn thế này đâu nhưng mà thực sự mình không thể kiềm chế nổi bản thân mình nữa..

Thấy bộ dạng buồn bã của bạn thân thì Trương Nhã Tuyên thấy “mềm lòng”. Cô nhẹ nhàng ôm lấy Thu Hạ Hạ khẽ nói: “Đừng buồn nữa, có gì thì cứ kể với mình đế chúng mình cùng nhau san sẻ, cùng nhau nghĩ cách giải quyết. Chẳng phải chúng ta là bạn tốt hay sao?”

Nhìn vẻ ân cần quan tâm của bạn, Thu Hạ Hạ thấy mắt mình rưng rưng.

Cô cảm thấy mình thật có lỗi với Nhã Tuyên, Nhã Tuyên đối xử với cô tốt như vậy, luôn coi cô là người bạn thân nhất, luôn chia sẻ với cô những điều tốt đẹp nhất nhưng giờ đây trái tím cô lại phản bội người bạn tốt ấy, không chút liêm sỉ mà thầm yêu người con trai mà người cô ấy vô ngưỡng mộ! Cô thật là xấu xa!

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Hạ Hạ, Nhã Tuyên sợ hãi vội vã hỏi: “Hạ Hạ, cậu làm sao vậy? Cậu đừng khóc nữa, có chuyện gì cứ nói với mình mình sẽ giúp cậu!”.

“Nhã Tuyên…” Hạ Hạ nhìn Nhã Tuyên nước mắt bắt đầu tuôn rơi, “Nếu mình làm điều gì đó có lỗi với cậu, cậu sẽ tha thứ cho mình chứ?”

“Cậu nói lung tung gì vậy hả đồ ngốc, nhìn bộ dạng ngớ ngẩn của cậu thế này thì có thể làm được điều gì có lỗi với mình được cơ chứ.” Trương Nhã Tuyên lại dịu dàng ôm lây Hạ Hạ, cười ấm áp.

“Không phải… Nhã Tuyên, đúng là mình đã làm điều có lỗi với câu…” Thu Hạ Hạ như thể sợ Trương Nhã Tuyên sẽ đột nhiên bỏ chạy mất, lo lắng nắm chặt lấy áo rồi gục đầu trên vai Nhã Tuyên mà khóc.

“Việc Hạ Hạ dạo này trở nên lạ lùng liệu có gì liên quan tới mình ư?” Nhã Tuyên bổi rổĩ chau mày nghĩ ngợi một hồi rồi gương mặt lại giãn ra. Cô nhẹ nhàng vỗ vai an ủi Hạ Hạ: “Không sao đâu, nói cho mình biết có chuyện gì đi”

“Mình… mình nói… cho cậu. Liệu… liệu cậu… có tha thứ cho mình không?”

Thu Hạ Hạ vừa khóc vừa nói đứt đoạn.

“Chúng ta là bạn tốt mà, tất nhiên là mình sẽ tha thứ cho cậu. Có ai đời không phạm một sai lầm nào đâu đúng không? Là bạn bè thì phải biết tha thứ cho nhau chứ!”

Thu Hạ Hạ bật khóc hu hu, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Trương Nhã Tuyên, thấy Nhã Tuyên không có vẻ gì là giận cô mới bắt đầu nói môt cách khó khăn: “Mình… mình đã thích Âu Dương Dị mất rồi!”.

Nói xong, cô vội liếc nhìn Nhã Tuyên một cái rồi vội vàng nói tiếp, “Nhưng mà thật sự mình chưa từng nghĩ là sẽ tranh cướp cậu ấy với cậu. Mình đã nói rõ ràng là mình không thích cậu ấy rồi, mình đảm bảo là sau này mình sẽ không gặp mặt Âu Dương Dị nữa!” Thu Hạ Hạ đau khổ nhìn Trương Nhã tuyên nói như cầu khẩn, “Nhã Tuyên, cậu tha thứ cho mình được không?”.

Trương Nhã Tuyên nghe xong thấy mọi thứ rối tung. “Cậu thích Âu Dương Dị thì có gì là sai chứ, tại sao lại phải xin lỗi mình?”.

Thu Hạ Hạ tưởng Nhã Tuyên nói câu này ý muốn trách mình nước mắt lại tuôn dài, nói tiếp: “Nhã Tuyên, mình biết là cậu thích Âu Dương Dị, nhưng mình thực sự không cố ý làm thế, chỉ là mình không thế kìm chế nổi tình cảm của bản thân…”.

“Mình thích Âu Dương Dị á?” Trương Nhã Tuyên hơi bất ngờ, thì ra là vậy, nha đầu này đã hiểu lầm mọi việc mất rồi.

“Đúng thế mà! Lúc trước… cậu thổ lộ tình cảm… bị cậu ta cự tuyệt, đã khóc rất nhiều mình… đã vì thế mà… cá cược với Chung Ngọc Thanh” Thu Hạ Hạ dùng tay quệt nước mắt mà nói.

Thì ra cái con bé Hạ Hạ ngốc nghêch thay đổi, trở nên lạ lùng như vậy là vì chuyện này đây. Lúc này thì Trương Nhã Tuyên đã hiểu ra, cô nhìn Thu Hạ Hạ mỉm cười không biết là nên nói Thu Hạ Hạ là con người có nghĩa khí cao thượng hay là ngốc nghếch nữa.

Hạ Hạ cúi đầu với vẻ cam chịu sẵn sàng nhận sự mắng mỏ của bạn, hồi lâu không thấy Trương Nhã Tuyên có phản ứng gì thì ngẩng đầu rối nhìn. Khi bắt gặp nụ cười của Trương Nhã Tuyên thì cô càng thấy rối bời hơn, khẽ hỏi: “Nhã Tuyên, sao cậu không nổi giận?”.

“Tại sao mà mình lại phải nổi giận chứ? Cậu đâu có làm gì sai với mình. Việc mình thổ lộ tình cảm với Âu Dương Dị đã là chuyện của nửa năm trước rồi, mình đâu còn thích cậu ta nữa.”

Á! Thu Hạ Hạ tròn mắt kinh ngạc nhìn Trương Nhã Tuyên. Cô ấy đã không còn thích Âu Dương Dị nữa rổi sao?

Vậy… vậy những lúc cô ấy đau khổ là sao chứ? Tự hành hạ bản thân sao? “Lau nước mũi của cậu đi kìa!” Trương Nhã Tuyên nhìn Thu Hạ Hạ với vẻ cảm thông, ân cần rút khăn giấy trong túi ra đưa cho Hạ Hạ. Lúc sau cô hơi đỏ mặt xâu hổ khẽ thú nhận: “Hơn nữa, mìmh đã thích người khác rồi…

“Hả?” Thu Hạ Hạ dừng tay lau nước mũi, kinh ngạc nhìn Nhã Tuyên: “Cậu đã thích người khác rồi?”.

“Ừ” Nhã Tuyên hơi ngượng ngùng gật đầu, “Hôm qua, cậu ấy mới hẹn mình đi xem phim đây!”

“Oa! Đã tiến triển tới mức rủ nhau đi xem phim rồi cơ à?” Thu Hạ Hạ lập tức vui vẻ hẳn lên, phấn khích tra hỏi dồn dập Nhã Tuyên, “Anh ta tên là gì? Có phải là học sinh trường mình không? Đẹp trai không? Mau mau khai cặn kẽ ra nêu không mình sẽ không tha cho cậu đâu!”

“Cậu cũng đã gặp cậu ấy rồi đây! Cậu ấy chính là anh chàng phục vụ đẹp trai trong nhà hang Nhã Đằng Các…” Trước sự tra hỏi dồn dập không ngớt của Hạ Hạ, Nhã Tuyên đành đầu hàng khẽ thủ thỉ kể hết chuyện tình lãng mạn của mình và anh chàng phục vụ đẹp trai…...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây