WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương


- Tôi không đấu với cậu. Tôi cũng muốn nói chia tay với Hoàng Quân nhưng cậu ấy lại không muốn nghe tôi nói.

- Cô đùa sao? Cô muốn chia tay à? Nực cười.

- Tôi không yêu cậu ấy.

- Vậy tại sao đồng ý làm người yêu cậu ấy? - Mặt Hương Ly đỏ bừng vì tức giận, câu nói của Thiên Ngọc khiến Hương Ly thật sự rất bực mình.

Thiên Ngọc lại cúi đầu, chẳng có lí do gì chính đáng hết, chẳng nhẽ nói rằng vì lúc đó tưởng rằng không thể yêu được Khang Duy mới làm vậy? Như vậy quá là tồi tệ, nó không muốn trở thành một đứa con gái tệ đến vậy.

- Không nói được đúng không? - Hương Ly cười nhạt. - Không có lý do gì để nói mà.

- Xin cậu hãy giành lại trái tim cậu ấy. - Thiên Ngọc nói nhỏ. - Cậu ấy có lẽ chỉ là...

- Chị Ly... - Một giọng nói cắt ngang lời Thiên Ngọc, rất gấp gáp. - Anh Hoàng Quân đang xông vào.

- Cái gì? - Hương Ly giật mình. - Sao cậu ấy lại ở đây?

- Không biết. - Cậu nhóc vừa chạy vào mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt hoảng sợ nhìn Hương Ly trả lời.

- Khang Duy chết tiệt.

Đoán ra được vấn đề, Hương Ly bực tức rút điện thoại gọi cho Khang Duy, bên ngoài đám người vẫn cố giữ Hoàng Quân lại.

- Anh đã làm cái quái gì vậy? Hoàng Quân đang đến.

- Tôi không muốn có lỗi với Heo, tình cảm của cô ấy là do cô ấy tự quyết định, tôi không thể dùng cách của cô để có được tình cảm của cô ấy.

- Thế nên anh đa gọi Hoàng Quân đến đây?

- Cô cũng nên xin lỗi đi, trái tim Hoàng Quân chỉ có một...

- Tôi sẽ giết cô ta!

Hương Ly hét ầm lên rồi tắt máy. Mặt cô nhăn lại, đau đớn:

- Cô là cái thá gì mà cả hai người đó đều ra sức bảo vệ? Cô nghe hết rồi đó.

Đúng vậy. Thiên Ngọc nghe hết, nghe được tiếng của Khang Duy ở đầu dây bên kia giọng thật buồn, là anh ấy cũng có phần trong vụ này, nhưng cuối cùng vì cô lại bỏ cuộc. Một cảm xúc rộn lên trong lòng. Hoàng Quân xông vào, khuôn mặt đầy lo lắng và bực tức, cậu nhìn thẳng vào Hương Ly, gằn từng tiếng một:

- Tại sao cô làm vậy?

- Hoàng Quân, vì sao cậu lại thích con bé này đến thế? Cô ta hơn tớ chỗ nào chứ??

- Hơn về tất cả. - Hoàng Quân gằn giọng. - Cô hiểu chứ?

Hoàng Quân bế bổng Thiên Ngọc ra xe, nó đang rất mệt, rất buồn ngủ, trước khi Hương Ly đến, nó đã bị cái người được gọi là Linh Trang kia đánh tơi tả. Nhưng chuyện này hình như không khiến nó buồn, chỉ thấy trong tim có gì đó nhen lên, nhỏ bé nhưng rõ nét.

Khang Duy đứng trên lầu cao nhìn qua cửa sổ, Hoàng Quân đang bế Thiên Ngọc rời khỏi căn nhà cũ đó. Khuôn mặt Hoàng Quân hiện rõ nét lo lắng còn khuôn mặt Thiên Ngọc thật sự mệt mỏi. Anh không dám chạy xuống dù rất lo lắng. Anh trở nên như vậy từ bao giờ thế, quan tâm đến một người nhiều như vậy mà lại không thể hiện ra, lại đứng im lặng. Khang Duy trước giờ muốn cái gì sẽ giành bằng được, ghét nhất những kẻ chỉ biết đứng sau lưng âm thầm giúp đỡ người mình yêu. Nhưng chẳng phải bây giờ anh đang sắm vai này sao? Là vai nam thứ trong câu chuyện tình của ba người. Và chút nữa thôi, anh đã là nam thứ chính xấu xa, đáng ghét. Anh cười nhạt, khẽ lau giọt nước mắt nóng hổi vừa lăn trên má. Cánh cửa bên ngoài bật mở, người bên ngoài bước vào khá đông. Hương Ly tiến gần phía anh, khuôn mặt bừng bừng tức giận:

- Anh muốn tôi làm gì anh đây? Phá hỏng kế hoạch tôi đã mất bao công chuẩn bị.

- Cô làm gì thì làm.

- Đánh anh ta cho tôi.

Hương Ly hét ầm lên, đám đàn em có hơi ngập ngừng không muốn tiến lại gần. Dù sao anh ta cũng là hội trưởng Hội Sinh viên, cũng là công tử có tiếng.

- Nhanh! Các người điếc à?

Hương Ly hét lên. Tất cả xông vào đấm đạp tới tấp Khang Duy. Anh ngã xuống sàn, không đánh trả. Cứ coi như đây là hình phạt vì anh đã làm điều không phải với Thiên Ngọc vậy. Hình bóng trước mắt tối dần, anh lịm đi... Hương Ly quay người lấy điện thoại, bấm số gọi cho Thiên Ngọc:

- Đáng lẽ tôi đánh cô, nhưng anh ta phá hỏng. Tôi đánh anh ta. Anh ta ngất ở đó rồi, bây giờ tôi đi đây.

Chưa kịp để đầu dây bên kia trả lời, Hương Ly dập máy. Thiên Ngọc đang ngồi trong xe Hoàng Quân, khuôn mặt đầy mệt mỏi, nghe vậy không khỏi lo lắng. Cô hét lên khiến Hoàng Quân giật mình:

- Quay lại, quay lại mau!

- Để làm gì?

- Anh Khang Duy...



Chương 17: Anh xin lỗi!



Thiên Ngọc nói trong làn nước mắt, cô nấc lên từng hồi, mặt biến sắc. Hoàng Quân quay đầu xe lại, trong tim thắt nghẹn một nhịp. Hoàng Quân vì cứu cô phải xông vào, một mình đánh lại bọn đàn em của Hương Ly và Linh Trang, cũng là người đưa cô đến đây. Nhưng câu đầu tiên cô nói với cậu chỉ là “Quay lại”, là vì Khang Duy. Vậy tình cảm của cô rõ ràng đã thuộc về Khang Duy. Dù đã biết điều này ngay từ đầu nhưng lại không muốn chấp nhận. Là do cậu quá yêu Thiên Ngọc nên đã trở nên ích kỉ như vậy sao?

Thiên Ngọc chạy vội vã đến căn nhà ấy. Khang Duy đã ngất lịm, máu me bê bết, loang lổ trên sàn nhà làm nó phát sợ. Trước mắt nó, con người ấy đã chiếm vị trí vô cùng quan trọng. Dù chuyện nó bị bắt cóc anh ta cũng là người có lỗi, nhưng anh ta phải trả giá bằng cách này khiến nó thấy quá đau lòng. Cứ cố gắng nhấc Khang Duy để đưa ra xe, nó quên hẳn sức lực của một đứa con gái không thể làm điều đó. Hoàng Quân chạy lại đỡ nó dậy, nhấc Khang Duy vào xe đưa đến bệnh viện. Trời cũng đã gần tối rồi, nếu không nhanh sẽ không kịp mất.

Thỉnh thoảng Hoàng Quân lại nhìn vào gương, chỉ thấy Thiên Ngọc đang ôm chặt lấy Khang Duy mà khóc. Trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, vô cùng nhói, giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má, cậu vội vã lau đi rồi bỗng dưng ngưng lại. Cần gì phải vội vã chứ, rốt cuộc trước mắt Thiên Ngọc bây giờ chỉ có Khang Duy thôi, làm sao có thế quan tâm đến cậu được nữa. Lòng cậu chùng xuống, cậu mở cánh cửa sổ cho gió lùa vào thật lạnh, nhưng cái lạnh thể xác vẫn tốt hơn sự lạnh lẽo, đơn độc trong tim cậu lúc này.

Làm thủ tục nhập viện xong, Hoàng Quân quay lại phòng bệnh. Thiên Ngọc cũng mệt quá mà thiếp đi bên giường Khang Duy. Hoàng Quân hiểu, cậu tìm một tấm chăn mỏng đắp lên cho Thiên Ngọc rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Những suy nghĩ trong lòng, tất cả rất hỗn loạn và khó chịu, cậu muốn ở một mình.

Chuông điện thoại vang lên từng hồi, là Hương Ly gọi. Hoàng Quân cũng nên gặp cô gái này để nói chuyện, cậu bắt máy, giọng trầm trầm:

- Cô sẽ đến quán café để gặp tôi chứ?

- Tớ sẽ đến, ngay bây giờ.

Hoàng Quân lên xe đi thẳng đến địa điểm hẹn. Phải giải quyết với cô ta như thế nào đây? Nếu ba mẹ biết, có lẽ sẽ không ổn.

- Cậu biết thừa chuyện của hai gia đình chúng ta, vậy tại sao còn yêu cô ta?

- Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tình cảm là thứ không thể ép buộc ...

- Vậy tại sao cậu lại ép buộc cô ấy ở bên cậu? Nghĩ lại đi Hoàng Quân, người cô ấy yêu là Khang Duy.

- Cô thì biết gì chứ? - Hoàng Quân đạp bàn thật mạnh, có vẻ rất tức giận vì điều này.

- Tớ biết. Và tớ phải cho cậu biết điều này, không có ai yêu cậu như tớ đâu.

Hương Ly đứng dậy bỏ ra ngoài. Đến cả điều này Hoàng Quân cũng không hiểu thì thật không xứng đáng. Hương Ly tin rằng mãi mãi, mãi mãi Hoàng Quân sẽ không có được trái tim của Thiên Ngọc. Và cuối cùng vợ Hoàng Quân cũng sẽ là Hương Ly thôi. Đã vậy, tại sao còn cố tình cưỡng lại chứ?

Bệnh viện chìm trong màn đêm câm lặng. Khang Duy khẽ cựa mình. Cảm nhận bàn tay mình bị nắm chặt, anh liếc mắt nhìn. Là Thiên Ngọc, khuôn mặt cô ấy mệt mỏi lắm, tư thế khổ sở như vậy mà vẫn ngủ ngon thật. Khang Duy giữ nguyên tư thế nằm, không cựa quậy nữa, anh sợ sẽ làm cô tỉnh mất. Ngắm nhìn Thiên Ngọc ở góc độ này thật đẹp, gọng kính lệch đi khỏi đôi mắt khiến anh nhìn rõ đôi mắt nhỏ cùng hàng mi dài và cong. Đôi môi hồng hồng mỏng manh trước mắt khiến anh say đắm. Má phúng phính với lúm đồng tiền thật có duyên, giống y như một thiên thần nhỏ vậy. Khang Duy bất chợt tủm tỉm cười, Thiên Ngọc thật đáng yêu. Nhưng cái vẻ đáng yêu này có bao giờ thuộc về anh không nhỉ? Khang Duy lại chìm trong suy nghĩ mơ hồ ấy cho đến khi chìm vào giấc ngủ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Duck hunt