Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương


- Tôi sẽ không hát. - Hoàng Quân cười nhẹ. - Tôi nhảy được chứ.

- Yeah... Nhảy đi Quân, cậu nhảy đẹp lắm.

Tiếng reo hò cổ vũ ầm ĩ làm Khang Duy phát bực, sao ban nãy anh không nhảy nhỉ, có phải cũng được cổ vũ như vậy không? Tên nhóc này định thể hiện gì đây, đúng là biết cách làm người ta phát bực.

- Không. Không được nhảy. - Khang Duy đứng lên nói lớn.

- Lí do?

- Tôi không thích. Tôi mời mọi người đến đây hát.

Có tiếng xì xào bàn tán, có người đồng tình, có người không. Nhật Linh gần như bị chết ngạt trong đám đông, vừa len ra được khỏi đám đông tìm chút ôxi để thở, vội vã nhảy nhảy lên để xem phía trước có gì. Nhật Linh chiều cao có hạn, phía trước nếu không phải đàn anh cao to thì cũng là đàn chị chân dài. Lại đông đúc như vậy thật sự khó mà nhìn được về phía trước. Vịn vai một ai đó kiễng hẳn chân lên, cô thấy cái đầu Hoàng Quân đập ngay vào mắt, cậu ta cao thật. Chắc phải hơn mét tám.

Ngồi yên lặng để ý từng hành động của Nhật Linh, Hải Đăng thấy buồn cười. Cô dễ thương thật, cứ nhí nha nhí nhảnh như trẻ con. Cô để ý nhiều thứ, hiếu kì nhiều thứ nhưng Hải Đăng nhận thấy hình như cô luôn lảng tránh anh thì phải. Không biết làm thế nào để anh có thể là tâm điểm chú ý trong mắt cô. Nhìn về phía Khang Duy với Hoàng Quân đang tranh cãi, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Hải Đăng, anh đứng dậy đi dần ra phía đám đông, len đến gần khán đài giật lấy chiếc micro.

- Tôi có thể hát chứ?

- Hải Đăng, anh Hải Đăng cầm mic kìa.

- Hải Đăng......Yeahhhhhhh...

Bên dưới tiếng hò hét ầm ĩ, Hải Đăng chưa nhìn thấy Nhật Linh, cõ lẽ cô vẫn chưa thể kiễng chân cao lên được. Nghĩ đến đây, anh khẽ cười một tiếng thật nhẹ.

- Óa! Hoàng tử băng giá của chúng ta vừa mới cười kia kìa.

- Đăng, hôm nay cậu hát nữa sao?

- Hải Đăng, em yêu anh...

Hải Đăng quả là rất được hâm mộ vào thời điểm này. Là hoàng tử băng giá, khó gần nhưng lại là thần tượng làm xiêu lòng bao cô gái vì khả năng đa tài, khuôn mặt điển trai nổi bật. Giọng hát thì đúng thật là trời phú, một chất giọng trầm ấm và êm ái. Nụ cười ít xuất hiện trên môi, nhưng khi anh nở nụ cười, vẻ đẹp càng tăng thêm bội phần.

- Cậu sẽ hát bài gì? - Khang Duy bỏ rơi luôn vụ cãi vã với Hoàng Quân, lên giọng hỏi

- Show you off. Cậu có chứ?

Khang Duy lục lại trí nhớ một chút, Hải Đăng rất thích bài hát này, nhưng Khang Duy lại không thích. Lý do thì anh không biết, có khi trong đĩa không có bài nãy cũng nên. Sau một hồi tìm tìm kiếm kiếm, Khang Duy nói vọng lên sân khấu.

- Không có, bài khác nhé.

- Anh này... - Hải Đăng quay sang nói với anh chàng đệm đàn cho quán, hỏi rất lịch sự. - Anh có đàn ghita chứ?

Anh chàng đệm đàn nhìn quanh rồi khẽ gật đầu. Hải Đăng tỏ ý gật đầu, anh cúi người lịch sự:

- Cho em mượn.

- Làm gì vậy? - Khang Duy cất giọng tò mò hỏi.

- Nhất định phải hát Show you off.

- Yeahh... Ủng hộ Hải Đăng.

Tiếng hò hét vang ầm lên, mọi người có lẽ rất muốn nghe Hải Đăng hát. Những người chưa bao giờ nghe anh hát lại càng tò mò, không biết hay đến cỡ nào mà được cổ vũ đón chào nồng nhiệt như vậy. Mặt Khang Duy trở nên khó hiểu, chưa bao giờ anh thấy Hải Đăng như vậy cả. Thiên Ngọc trầm ngâm một hồi, Nhật Linh cũng rất thích Show you off, có lẽ nào là tặng cho cô ấy không? Đảo mắt tìm Nhật Linh ở phía dưới, cô đang đứng sát ngoài cửa, có lẽ nhìn lên sân khấu không được rõ, nhưng lại là chỗ tuyệt nhất để nghe, âm thanh truyền đến không quá to đến mức ồn ã mà chỉ nhẹ nhàng, đủ để người ta cảm nhận.

Nhật Linh ngước ánh mắt lên sân khấu, Hải Đăng quả thật đang được cổ vũ nồng nhiệt, có vẻ là hát rất được. Cô nhìn anh chăm chú, thật ra thì trước đây không phải cô không thèm nhìn anh mà là không dám nhìn anh. Không phải cô lảng tránh anh mà là không dám gặp, không đủ dũng khí để gặp, không muốn lộ ra cái tình cảm ngu ngốc đã lỡ gửi cho anh.

Cây đàn ghita được mang ra, Hải Đăng kéo cây micro cố định trước mặt, ngồi xuống chiếc ghế đã chuẩn bị sẵn. Dáng anh ngồi cùng cây đàn quả thật đẹp. Không khí im lặng hơn, có lẽ là đang đợi những giai điệu du dương từ cây đàn và người chơi đàn vang lên. Anh kéo mic lại gần hơn, khẽ cất chất giọng trầm ấm:

- Tôi muốn hát tặng một người con gái, một cô gái rất quan trọng với tôi.

- Ai vậy anh Hải Đăng?

- Là người yêu sao?

Những lời bàn tán xôn xao vang lên, Hải Đăng đưa bàn tay gảy từng dây đàn, không khí lắng lại. Hải Đăng chơi đàn hay, đôi mắt chăm chú nhìn vào chiếc đàn, đôi tay gảy từng nốt điệu nghệ, những giai điệu vui vẻ vang lên, một giọng hát ấm áp, hoàn mỹ.

“When you catch me staring

I can't help it, I just can't believe you're mine

When you see me smiling

I can't hide it, want to take you out all the time

I just want to show you off, show you off, show you off

I just want to show you off, show you off, show you off...”

Đoạn này là nhạc chuông điện thoại của Nhật Linh, cô cũng thuộc lòng, rất thích đoạn này. Nhật Linh nhướn người lên một chút, ánh mắt không chút biểu cảm. Hải Đăng ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. Dù ở xa vậy nhưng anh vẫn thấy rõ cô khẽ cụp mắt, vẫn không ngẩng lên nhìn anh. Có đôi chút thất vọng, đây là bài Hải Đăng thích nhất, cũng là bài cô thích nhất. Anh biết điều này vì cô vẫn thi thoảng ngân nga một đoạn nhạc, giọng hát trẻ con rất dễ thương, chuông điện thoại cũng cài bài hát này mãi không đổi. Muốn hát tặng cô bài hát này, muốn cả sau này cũng được hát cho cô nghe, muốn giữ cô lại ở bên mình để đem cho cô hạnh phúc. Giọng hát vẫn cất lên đều đều, những thính giả phía dưới vẫn nghe rất say sưa, tất cả đều say lòng.

“How did someone like me

Get someone like you

Damn it feels like I won the lottery

Don't know if I'm awake or if I'm dreaming

Sometimes I got to pinch myself to see

Damn, all the dude will be staring

Baby twisting and next

No matter what you're wearing

Girl you still look the best

With or without make up

Don't matter to me

You're the girl in the club

All them hoes want to be....”

Giọng hát của Hải Đăng quả thật rất hay, Nhật Linh cũng thấy xúc động kì lạ. Cứ có cảm giác người trên sân khấu đang hướng giọng hát về mình, trong lòng cũng có chút vui vui.

“When you see me smiling

I can't hide it, want to take you out all the time

I just want to show you off, show you off, show you off

(Woah, woah)

I just want to show you off, show you off, show you off”

Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay tung hô rầm rộ. Hải Đăng đứng dậy dựng cây đàn phía góc sân khấu, đôi mắt hướng về phía Nhật Linh đang đứng, đôi chân vô thức bước lại gần. Có lẽ là hoàng tử băng giá đang đi tìm công chúa mặt trời để xóa tan băng giá trong trái tim, mọi người lần lượt đứng tránh dần ra, rẽ thành lối đi nhỏ cho Hải Đăng. Nhật Linh đang đứng yên lặng chợt nhận ra mọi người đã tản đi gần hết, chỉ còn lại mình cô đứng đối diện với Hải Đăng. Người bất giác run lên, đứng nép vào hàng ngang được xếp sẵn. Hải Đăng nhanh chóng kéo tay cô lại trước khi kịp cô làm điều đó, khẽ giữ lấy bàn tay cô, giọng nói trầm ấm dịu dàng vang lên....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây