XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ký Ức Yêu - Kawi Hồng Phương


- Anh…sao anh lại ở đây…làm sao có thể?

Kim run rẩy, vừa hỏi vừa di chuyển ra khỏi giường, mặt tái méc, đúng là không có nỗi sợ nào giống nỗi sợ nào…

- Cô chạy đi đâu thế?

Ngạc nhiên trước thái độ của Kim, Karo cũng đi theo cô, vừa đi vừa hỏi, nhìn anh trong bộ dạng đó cũng đủ khiến một trái tim non nớt như Kim phải sợ xanh mặt. Những suy nghĩ kinh khủng nhất đang nhảy nhót trong đầu Kim, những thắc mắc của mấy chú tài xế lại được dịp lởn vởn trong đầu và làm cô chóng mặt.

Vừa đi vừa ngoái đầu nhìn, Kim không còn đủ khả năng để quan sát mọi thứ xung quanh. Trong mắt Kim bây giờ chỉ còn mỗi một màu đen của sự sợ hãi…

- Đừng chạy! Đứng lại đi!

Karo càng gọi Kim càng chạy nhanh, những bước chân vội vàng như vồ vập lên nhau.

Và điều gì tới cũng sẽ tới!

Á….!!!

Một cú đáp đất vô cùng ngoạn mục. Trong chiếc váy lùm xùm, Kim nằm dài trên nền gỗ, kèm theo đó là thân hình còm nhom của Karo phía trên do chạy quá gần Kim và không kịp để né. Một sự cố ngã dây chuyền mà Kim là người phải hứng chịu tất cả. Phải gọi là rất đau!

***

- Cô không sao đâu! Không có chấn thương gì nghiêm trọng. Chỉ có điều là má phải của cô hơi bầm một xíu thôi…

Sau một khoảng thời gian ngắn xem xét và xử lý vết thương, Karo đưa ra những nhận định…đầy tính chuyên môn.

- Anh vui quá ha?

Kim bực mình nhìn chằm chằm Karo sau khi cầm quả trứng gà luộc đắp lên vết thương trên mặt.

- Do cô cả chứ! Tự nhiên thấy tôi rồi chạy đi là sao?

Karo điềm tĩnh vặn vẹo.

- Gì? Ai gõ cửa rồi tự nhiên biến mất, sau đó lại xuất hiện lù lù trong phòng. Nói thế mà cũng nói được à?

Không kìm lòng được, Kim hét lên. Những nỗi sợ hãi cũng theo đó mà bị cuốn phăng đi.

- Thì… tôi chỉ định đùa cô chút thôi mà… ai ngờ…

Anh chàng chậc lưỡi tỏ vẻ nuối tiếc.

Kim bắt đầu sụt sịt. Cô không thích mè nheo nhưng nhiều lúc cảm xúc không giải tỏa được nên buộc phải khóc. Nhìn thấy dấu hiệu sắp rơi nước mắt của Kim, Karo có phần hốt hoảng.

- Thôi! Thôi! Nín nhé! Đi chơi không?

Lời đề nghị vô cùng lạ tai của Karo khiến Kim ngạc nhiên. Những giọt nước mắt chờ chực trên khóe mi bị thu lại. Không giấu nỗi cảm xúc, cô hỏi ngây ngô:

- Thật chứ!

Một giây chần chừ, Karo gật đầu.

Vậy là Hoàng Kim xinh tươi đã có một buổi tối thứ bảy không hề cô độc.

Cuối tuần nhìn thiên hạ ra đường đông vui kể cũng là một cái thú. Con người dù có giỏi giang đến đâu, giàu có đến đâu cũng không thể vui khi ở một mình. Đôi lúc nhìn người khác hạnh phúc bản thân chúng ta cũng cảm thấy ấm lòng.

Như thế mới gọi là xã hội, mới gọi là cộng đồng…

Karo là người đề nghị đi chơi nhưng Kim lại là chủ của cuộc chơi. Nói vậy cũng hơi quá nhưng chính cô nàng là người chỉ định nơi nào dừng chân. Đầu tiên là quán ăn vặt, tiếp đến là quán kem, sau đó là quán sinh tố, nửa đầu cuộc hành trình chỉ toàn thức ăn và thức ăn.

- Cô ăn gì lắm thế?

Karo cảm thấy khá choáng trước khả năng ăn uống của Kim.

- Mấy thứ này đã lâu lắm rồi em không được thưởng thức. Hihi!

Kim trả lời chân thành. Ánh mắt trong veo vui vẻ của cô chứng tỏ niềm hạnh phúc trong Kim thực sự đang rất lớn. Năm năm rồi còn gì. Năm năm rồi cô không còn biết mùi vị của những cây kem, những ly nước ngọt, những bát phở ven đường. Tất cả cứ như một mảng ký ức xa xôi cứ ngỡ đã trôi tuột tận phương trời nào bỗng dưng quay trở lại.

Sau khi bồi bổ đầy đủ cho cái dạ dày, Kim mới bắt đầu chú ý đến người đi bên cạnh mình. Karo chưa đầy ba mươi tuổi nhưng trông cứ y như ông cụ năm mươi với bộ quần áo không thể nào rộng hơn và thùng thình hơn. Chúng còn nhàu nhát và cũ kỹ nữa.

- Anh! Thời trang của anh là như thế đấy à?

Kim cầm tà áo của Karo giật giật. Anh chàng nhìn sang, nheo mắt và cất giọng phản bác.

- Thì sao?

- Anh không thấy nó quá không phù hợp với anh sao?

- Không! Tôi không quan trọng đến chuyện đó. Từ lâu rồi tôi chẳng quan tâm đến cái gọi là ngoại hình, là hình thức nữa.

- Sao thế?

- Cô không cần quan tâm.

Nói đoạn Karo đủng đỉnh bước lên trước, bỏ lại Kim đằng sau với đôi mắt ngơ ngác tròn.

Bỗng chiếc bảng hiệu đầy màu sắc của một quán nào đó trước mặt đập vào mắt Kim. Không chần chừ, cô lôi tuột Karo vào trong khiến anh chàng không tài nào chống đỡ kịp.

Cũng đã lâu lắm rồi cô không có khái niệm cà phê cà pháo hay nhưng chốn ăn chơi xa xỉ. Bây giờ nghĩ lại Kim rùng mình khi bản thân dường như đã bị tụt xa với thời đại quá nhiều.

- Cô hết nơi rồi sao mà lại đi vào cái nơi này hả???

Karo bực mình cầm tay Kim kéo ra ngoài, nhưng cô nàng nhất quyết không chịu.

- Không! Em muốn vào! Lâu lắm rồi em không đến những nơi nhộn nhịp như thế này!

Có vẻ sự phản đối của Karo không có tác dụng mỗi khi Kim đã thực sự quyết tâm. Thay vì kéo cô ra khỏi đó, anh lại bị Kim lôi thẳng vào sâu bên trong, nơi những ánh đèn thi nhau lấp lánh đến lóa mắt.

Kim lúc này thực sự như một nàng lọ lem bước vào thế giới hiện đại. Trong mắt cô bây giờ cái gì cũng mới, cũng lạ, cũng đầy thú vị. Những anh tiếp viên đầy lịch sự, cúi chào cô khi nhìn thấy cô bước vào. Những hộp đèn tròn treo lủng lẳng trên cao, tạo ra những chùm sáng đầy màu sắc. Điều đặc biệt nhất là có rất rất nhiều người trẻ đang có mặt ở đây, kẻ ngồi người đứng với những điệu bộ và cử chỉ rất riêng, rất ấn tượng.

- Thật chẳng tốt lành gì! Về!

Karo đã thực sự bực mình. Anh quát lớn để át tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc và lại tiếp tục kéo Kim trở ra.

- Cho em chơi tí thôi! Em thích màu sắc mà!

Kim van lơn. Thực sự là cô rất thích màu sắc. Những vật gì có nhiều màu là Kim lại càng thích. Đó cũng là lý do mỗi khi có cầu vồng thì dù bằng cách nào đi chăng nữa Kim cũng cố ngóc đầu nhìn lên để ngắm nghĩa.

Ánh mắt tha thiết của Kim khiến Karo khựng lại. Đôi khi sức mạnh con người không nằm ở những cú đánh, không nằm ở những tiếng chửi bới mà nằm trong cử chỉ, trong điệu bộ, hoặc đơn thuần chỉ là một ánh mắt đầy ma lực.

- Một chút thôi nhé!

Anh chàng chậc lưỡi với vẻ miễn cưỡng. Kim cười sung sướng, tranh thủ chạy quanh để… tìm tòi những điều mới lạ.

- Bar café?

Dòng chữ bằng điện tử chạy trên tường làm Kim chú ý. Hóa ra đây là quán bar. Kim vẫn thường nghe người ta nhắc đến nhưng chưa lần nào được vào. Bây giờ đúng là cơ hội được mở mang tầm mắt.

Kim không biết rằng nơi mà cô đặt chân vào là quán bar rộng nhất thành phố này. Điều đó cũng lý giải tại sao Kim và Karo lại bị lạc giữa biển người mênh mông ở đây.

Những chàng trai với bộ cánh bóng bẩy đắt tiền, những cô gái trong váy áo xúm xính với gương mặt trang điểm sắc sảo mặn mà khiến Kim cứ nhìn ngơ ngẩn. Từ bé tới giờ Kim chưa bao giờ được mặc áo cộc tay chứ đừng nói là áo dây rộng rãi như thế kia. Vì thế đối với cô nàng những trang phục như vậy rất lạ và ấn tượng.

Mãi một lúc sau Kim mới nhận ra Karo không còn đứng bên cạnh mình. Một chút hoảng hốt, cô chạy đi tìm, vừa đi vừa rảo mắt nhìn trong rất đông những người trước mặt. Kiểu gì anh cũng sẽ mắng cô cho mà xem. Kim không biết bản thân cũng thuộc dạng mải chơi như thế.

- Ối!

Tiếng hét nhỏ của ai đó mà Kim vừa va vào. Ánh đèn chập chờn với vô số người bước qua bước lại làm Kim không kiểm soát được vị trí.

- Ơ! Tôi xin lỗi!

Kim ngẩng lên nói bối rối…...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây