XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Ký Ức Yêu - Kawi Hồng Phương


Kim lại thẩn thờ. Mọi chuyện thật là đáng mệt mỏi…

Trong lớp dường như Kim chẳng có ai là bạn ngoại trừ Nguyễn Tâm. Nhưng không phải lúc nào Tâm cũng ở bên cạnh cô. Anh cũng có những người bạn khác và cũng phải dành thời gian cho họ. Kim thấy thật tội nghiệp cho chính mình.

Hôm nay, Kim phát hiện ra một thành viên mà đối với Kim là vô cùng đặc biệt. Buổi trước vì gặp quá nhiều chuyện nên cô không biết đến sự hiện diện của người này. Đó là một cô bạn với làn da đen nhẻm và khuôn mặt dù không muốn nhưng cũng phải nói rằng giống với Kim ngày trước. Đúng hơn là giống với Bình Tâm…

- Chào bạn!

Kim nở một nụ cười đầy thân thiện chào hỏi khi thấy cô bạn đang ngồi yên trên bàn trong giờ ra chơi.

Tuy nhiên cuộc trò chuyện đã kết thúc một cách rất lãng xẹt khi cô bạn ấy không thèm quan tâm tới lời chào hỏi của Kim và đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Những tiếng xì xầm lại được dịp vang lên, Kim nghe rõ rất một câu trong đó:

- Vui chưa kìa! Ngay đến cái đứa xấu nhất lớp mình mà cũng không thèm chơi với cái thứ bẩn tính ấy nữa. Đúng là đẹp người mà xấu nết thì chả ma nào để ý phải không chúng mày?

Và thế là bọn họ cười ồ lên. Kim thở mạnh đầy bực tức rồi cũng bỏ ra ngoài. Sao lên tận lớp Đại học rồi mà con người ta vẫn thích đối xử với nhau như vậy nhỉ? Cô cứ nghĩ khi lớn lên thì mọi người sẽ hiểu chuyện hơn và sẽ không còn cái gọi là cô lập, ghen ghét, đố kỵ nhau như hồi còn học trung học. Nhưng hóa ra tất cả còn nặng nề hơn và khó chịu hơn. Đúng là bản tính con người lúc trưởng thành cũng chỉ là một sự lớn lên về thể xác, còn tính cách đã được xây dựng từ lúc còn là một mầm cây non. Kim nghĩ và thấy buồn rười rượi.

Hết giờ giải lao, tất cả lại tập trung đầy đủ trong lớp. Theo như lịch học thì buổi hôm nay lớp Kim sẽ được lên phòng chức năng để học luyện thanh. Dù đang không vui vì nhiều thứ những Kim vẫn rất hứng thú với điều này. Còn gì tuyệt vời hơn khi được đào tạo một cách chuyên nghiệp về lĩnh vực mà mình yêu thích chứ.

- Nhìn bạn phấn khởi thế chắc là bạn thích luyện thanh lắm nhỉ?

Lớp trưởng quay xuống hỏi han làm Kim thêm phần vui vẻ trong lòng.

- Đúng thế! Mặc dù mình chưa luyện thanh lần nào!

Kim trả lời chân thành. Minh Vy ngồi bên cạnh thì tỏ thái độ khinh khỉnh ra mặt. Tính cách cô nàng là thế, ghét hay thương thì đều thể hiện ra bên ngoài. Cái này thật ra không phải là điều xấu nhưng đôi khi lại khiến người khác tổn thương.

Phòng luyện thanh được xây dựng theo một kiến trúc rất đặc biệt. Nhìn như vỏ của một con ốc vậy. Kim cũng đã nghe nói nhiều về phòng luyện thanh đặc biệt của học viện này. Nhưng tận mắt chứng kiến thì cô mới thấy hết sự kỳ diệu và ấn tượng của nó. Nghệ thuật đôi khi cũng giống một vỏ ốc. Đi lên theo chiều xoắn ốc, cứ ngỡ sẽ chạm vào nhau nhưng vẫn là những đường cong tách biệt, vòng tròn nhỏ cứ ngỡ là con của vòng tròn lớn nhưng hóa ra chúng chỉ nối liền nhau mà thôi. Cảm giác khi hát trong một vỏ ốc rộng lớn có lẽ sẽ tuyệt lắm.

Buổi học diễn ra khá thú vị vì thầy giáo rất vui tính. Từng người một được yêu câu hát một bài hát có tong cao nhất để xem chất giọng của người đó như thế nào. Phải thừa nhận một điều rằng tất cả những người vào học lớp Thanh nhạc này ai cũng có giọng và hát rất tuyệt. Thậm chí Kim thấy nổi da gà khi nghe một vài giọng hát cất lên. Một trong số đó có giọng hát của Minh Vy. Không ngờ cô nàng đanh đá đó lại sở hữu một giọng hát sắc sảo với âm vực rất cao. Cách cô ta hát cũng vô cùng tự nhiên mà lại chẳng kém phần chuyên nghiệp.

Kim cũng bất ngờ khi nghe giọng của Nguyễn Tâm. Nhìn anh bạn nam tính như thế nhưng lại có giọng hát trong và cao y như con gái, lại còn ấm áp nữa. Chẳng trách khi Tâm hát thì tất cả học viên nữ trong lớp đứng ngơ ngẩn lắng nghe. Và có lẽ Kim là người ngơ ngẩn nhất!

- Lớp này hát tốt đấy! Giá mà tôi biết mấy bạn sớm hơn thì tôi đã làm bầu sô cho mấy bạn chứ không làm giáo viên rồi! Haha!!!

Câu nói đùa của thầy làm mọi người cười sảng khoái. Tiếng cười vang vọng khắp cả phòng nhờ chế độ cách âm với bên ngoài và tạo tiếng vang ở bên trong. Trong phòng luyện thanh này nếu đứng hát thì thật tuyệt vì âm sẽ nghe rất rõ, rất truyền cảm, nhưng nếu bị đứng một mình trong bóng tối thì sẽ là một nỗi kinh hoàng.

Kim là người lên hát cuối cùng trong lớp. Lúc này chẳng ai buồn nghe cô hát. Một phần vì họ đã hát xong và phần vì cô đang bị cô lập bởi những vụ lùm xùm không đáng có. Nhưng mọi thứ chẳng là vấn đề gì với Kim. Cô hát vì muốn được hát chứ không phải cầu xin người khác nghe.

Và rồi Kim cất giọng…

Cảm giác bây giờ của cô là một cảm giác như đang sống trên thiên đường. Tiếng hát được vang vọng khắp căn phòng, dường như âm thanh đã biến thành nốt nhạc và nhảy múa xung quanh Kim, hòa quyện với cảm xúc trong cô và tạo ra một không gian vô cùng êm dịu. Kim hát như lần đầu tiên được hát, bằng tất cả trái tim và tình yêu. Tình yêu về mẹ, về những ký ức đẹp đẽ ngày xưa, về những mộng mơ mà một thời đa nuôi dưỡng tâm hồn Kim khôn lớn.

Bài hát kết thúc. Sự im ắng bao trùm. Kim hơi chột dạ khi thấy chẳng ai phản ứng gì. Thầy giáo vẫn đứng yên và nhìn cô không chớp mắt. Quay sang thì Nguyễn Tâm cũng vậy, anh chàng đứng ngẩn ra và dành cho Kim một ánh nhìn mà theo cô là khó hiểu.

- Em tên gì?

Thầy giáo cất giọng phá tan bầu không khí kỳ lạ.

- Hoàng Kim ạ!

Kim trả lời nhỏ nhẹ, khuôn mặt vẫn ánh lên sự ngơ ngác trước thái độ của mọi người.

- Đúng là tên đẹp như người. Đã từ lâu lắm tôi mới có cảm giác sởn da gà khi nghe ai đó hát. Khi nghe em hát, tôi thấy có màu hoàng kim. Em rất khá!

Lời khen của thầy giáo khiến Kim thấy mũi mình phình to ra và sắp sửa nổ tung. Từ nhỏ đến lớn cô chỉ mới hát trước mặt mẹ chứ chưa hát trước đám đông bao giờ. Vì thế Kim thấy rất ngỡ ngàng khi nhận được một lời khen có cánh đến như thế.

Buổi học kết thúc với rất nhiều cảm xúc. Kim thì vui sướng, còn những người khác vừa có vẻ nhạc nhiên và chút gì đó ghen tỵ. Nhưng cô không đủ sức quan tâm những chuyện đó. Đối với Kim bây giờ, cảm giác phát hiện ra mình có một tài năng thực sự rất tuyệt vời. Ít ra cô cũng thấy bớt tủi thân khi biết rằng mình không phải là một người tệ hại, không có lấy một điều gì nổi trội. Kim lại nghĩ đến mẹ, cô ước gì lúc này mẹ ở bên cô, cô sẽ chạy ào vào lòng mẹ và khoe với mẹ, để được nhìn thấy nụ cười tự hào và cái hôn nhân từ của người mẹ thân yêu…

- Này! Khoan về! Ở lại gặp tao một lát!

Cái hất hàm đầy thách thức của Minh Vy làm Kim khựng lại, bao nhiêu cảm xúc tốt đẹp lại bay vù đi.

- Có…chuyện gì thế?

Kim cố gắng bình tĩnh nhưng giọng vẫn run run.

- Vào đây gặp tao!

Minh Vy đi thẳng vào trong phòng luyện thanh và ra hiệu cho Kim đi theo mình. Dù rất lo lắng nhưng để được yên chuyện nên Kim cũng đi theo. Mọi việc nên được giải quyết một cách thẳng thắn thì sẽ tốt hơn.

- Tốt! Mình cũng muốn giải quyết xong mọi chuyện với bạn…Mình…

- Dừng đi! Tao nói trước!

Thu hết can đảm, Kim mở lời trước. Nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Minh Vy cắt ngang. Hụt hẫng, Kim im lặng và ngước nhìn cô bạn, một chút bực tức đã nhói lên trong lòng.

- Sao? Dám trợn mắt nhìn tao à?

Cô nàng tóc xoăn tỏ vẻ không hài lòng trước thái độ của Kim.

- Có gì thì bạn nói đi! Đừng dài dòng nữa!

Kim gằn giọng, ánh mắt đanh lên khiến Vy hơi khớp. Kim không thuộc dạng con gái yếu đuối hoàn toàn. Cô chỉ yếu đuối trong giới hạn chịu đựng của chính mình, vượt qua khỏi giới hạn đó thì chính Kim cũng không biết mình trở thành con người như thế nào nữa....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây