Insane



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) - Kawi


- Nhỏ Kiều bị gì mà cứ ở lỳ trong phòng thế em?

Phong Trần thắc mắc hỏi tôi sau khi thấy sự im ắng đến kỳ lạ của không khí trong nhà.

- Sao anh không hỏi vì sao em phải xoa dầu mà lại hỏi cái cô em khó chiều của anh? Nó tới tuổi thì nó chướng thế thôi.

Tôi càu nhàu y như một bà cô già khi phải dùng cả tấn dầu bóp để xoa lên vai và cánh tay.

- Ơ! Sao tự nhiên lại mắng anh?

Chồng tôi ngơ ngác đúng điệu không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Ai nào dám mắng anh. Cũng không dám mắng em gái của anh khi nó đã hành hạ em suốt cả buổi chiều.

Tôi được thể làm tiếp tục càu nhàu.

- Thôi. Anh không thích em đỏng đảnh như thế đâu. Đưa đây anh xoa cho. Khổ.

Phong Trần bật cười ha hả trước thái độ vừa như làm nũng vừa như dỗi hờn của tôi rồi tiến lại gần xoa bóp vai cho tôi. Anh ấy hình như bị say sau bữa tiệc liên hoa nào đó ở trường nên mới cười khả ố như thế. May mà còn có anh chiều chuộng chứ không thôi tôi sẽ sớm bốc hỏa khi sống cùng cô em chồng quá quắt như thế mất.

Puppy biết tôi bị đau nên nó cứ lại gần quấn quýt. Nhiều khi thấy nó còn thương tôi hơn cả Phong Trần nữa. Mấy chú cún đúng là luôn luôn tình cảm và trung thành mà.

Tối.

Trước khi ngủ, tôi cũng phải cố đứng dậy bò qua phòng của cô em chồng. Dù gì thì con bé cũng khó chấp nhận được sự cố này. Qua an ủi nó tí cho có tình chị em.

Mới bước vào, tôi giật mình khi thấy nó chẳng hề có dấu hiệu gì buồn bã hay chán chường. Trái lại con nhỏ còn mua may quay cuồng với hàng đống áo quần vất vương vãi trên giường lẫn dưới nhà.

Chuyện gì đây nhỉ???

- Sao chị vào mà không gõ cửa?

Con nhỏ chu môi hỏi.

- Lâu chừ không có thói quen gõ cửa. Với lại thấy cửa đâu có khóa!

Tôi vòng tay chu môi trả lời lại.

- Thôi kệ. Không sao. Chị nhìn đi! Thấy tôi mặc bộ này nhìn có hấp dẫn với quyến rũ không?

Nhã Kiều cười toe toét rồi quay như xoay vụ trước mặt tôi trong một bộ đầm dây màu xanh nhạt.

- Hở? Vẫn thích mặc cái thể loại này à???

Tôi ngạc nhiên và hỏi hoàn toàn vô tình.

- Xì. Chị đúng là. Lần này tôi sẽ cẩn thận hơn. Hihi. Mặc mấy cái như vầy nhìn mới chuẩn. Tự tôi thấy mình y như một nàng công chúa. Ôi. Sao lại xinh như thế này chứ!!! Nhân Mỹ cute chắc chắn sẽ gục ngã vì tôi!!!

Con nhỏ nói một thôi một hồi rồi tự mình khen mình. Tôi cũng chẳng còn biết nói gì nữa. Nó lạc quan hơn tôi tưởng nhiều. Nãy giờ cứ tưởng con bé ngồi trong phòng tự kỷ khóc um lên, hóa ra là nó xúng xính váy vúng để lo cho lần ra mắt tiếp theo. Ôi. Tôi đúng là già cả quá rồi…

Trèo lên giường với hai vai mỏi nhừ, tôi chẳng còn muốn suy nghĩ gì nhiều ngoài việc lăn ra và ngủ một giấc thật ngon.

- Này em!

Phong Trần nằm phía dưới gọi nhỏ.

- Dạ?

Tôi mắt nhắm mắt mở trả lời.

- Mình ngủ chung nhỉ?

- Dạ…

Tôi thậm chí còn không nghe anh nói cái gì, chỉ biết dạ cho qua chuyện rồi chìm hẳn vào giấc ngủ.Trước đó tôi cũng có uống một ít rượu mà tôi cũng không biết là rượu gì khi được bà ngoại mời. Bà bảo là rượu gia truyền bà ngâm lâu nay và muốn tôi thưởng thức một chút.

Hình như tôi cũng đã bị lây căn bệnh vô tâm của anh mất rồi!

Sáng.

Tôi suýt hét dựng lên khi thấy bản thân trong tình trạng vô cùng bất bình thường nếu như Phong Trần không bịt miệng kịp.

- Như thế này là như thế nào anh?

Tôi nói mà như khóc.

- Là như thế đó.

Anh trả lời với vẻ mặt nghiêm trọng.

- Là sao?

Tôi gần như sắp tuôn nước mắt.

- Là vậy đó.

Anh trả lời với nét mặt cho tôi biết rằng sự thật nó đã xảy ra…

- Em không biết đâu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi khủng hoảng trong phút giây đó. Vậy là…Vậy là…Tôi đã trở thành phụ nữ thật rồi sao???

Ôi!!!

Không thể nào!!!

Tôi ngậm ngùi nhìn mấy món ăn trước mắt mình mà lòng không muốn nuốt. Phong Trần đã lợi dụng lúc tôi không tỉnh táo để…

Thật không thể nào chấp nhận được!!!

- Sao thế cháu dâu? Lại khó tiêu à?

Bà ngoại lo lắng nhìn nét mặt thảm sầu của tôi.

- Dạ?

Dù đang rất buồn nhưng tôi cũng phải ngớ người ra.

- Hôm bữa cháu bị khó tiêu mà bà cứ nghĩ là cháu có thai nữa chứ. May mà Phong Trần nó giải thích cho bà biết. Ây dà. Bữa nay ăn uống thận trọng hơn nha. Gì chứ để đau dạ dày là khổ lắm đó.

Bà ngoại sốt sắng nói cho tôi nghe. Đúng lúc đó thì tôi cũng quay sang nhìn Phong Trần với ánh mắt mang hình viên đạn. Dù cho anh có là chồng tôi thì cũng không được làm như thế chứ!!!

Tôi chưa sẵn sàng mà…

Trước khi lên xe đi làm, Nhã Kiều chạy tọt theo sau và một hai đòi tôi cho số điện thoại của Nhân Mỹ. Thiệt tình là tôi không muốn cho vì nếu con nhỏ gọi điện nhắn tin quấy rối thằng nhỏ thì tôi cũng bị mang tiếng. Nhưng cái sự dai như đỉa và lỳ lợm của con bé làm tôi phải ngả mũ chịu thua.

- Số của cậu ta nè. Mà cô đừng có làm phiền người ta quá đó. Không thôi tôi lại bị trách nữa.

Tôi đưa số, kèm theo lời dặn dò dù biết cũng không có ý nghĩa mấy với con nhỏ bướng bỉnh này.

- Tôi biết rồi mà! Chị đi làm đi! Đi làm vui vẻ nhá!

Lần đầu tiên thấy nó chào tôi buổi sáng bằng thái độ hân hoan và đầy thiện cảm như thế. Vì sự nghiệp cua trai đẹp mà nó sẵn sàng thay đổi như thế thì cũng mừng. Ít ra là mừng cho tôi!

Vợ chồng tôi đi làm trong không khí khá căng thẳng và nặng nề. Chính xác là do cái mặt tôi không được mấy vui vẻ cho lắm. Cứ nghĩ đến chuyện tối qua là tôi lại thấy tức và giận ghê gớm!!!

- Có gì đâu mà em lại như thế…

Phong Trần vừa lái xe vừa cất giọng hờn dỗi.

- Chuyện như thế mà anh lại bảo có gì đâu à?

Tôi gắt lên.

- Nhưng em là vợ anh mà. Chúng ta là vợ chồng.

Anh tỏ thái độ khá oan ức.

- Em cũng biết thế. Nhưng mà…Sao anh lại dám làm như thế khi em chưa sẳn sàng??? Anh biết là tối qua em mệt và không tỉnh táo mà.

Tôi xụ mặt cãi lại dù lòng đã chấp nhận sự đã rồi.

- Thì tôi qua anh cũng giống em thôi. Anh bị say mà.

Phong Trần bắt đầu công cuộc bào chữa.

- Anh chỉ giỏi ngụy biện thôi!!!

Tôi phản pháo gay gắt.

- Anh không cố ý mà. Chỉ là những lúc anh mệt và không tỉnh táo thì anh chỉ muốn ôm em thôi…Anh có biết đâu…

Chồng tôi giải bày với nét mặt thảm sầu.

- Quá đáng quá đi mà!!! Khi nào cũng nói như thế để làm em mủi lòng!!! Aaaaaaa

Kiểu gì thì kiểu, chống đối kiểu gì thì chống đối nhưng cuối cùng tôi cũng phải ngã gục trước những lời nói của chồng mình.

Như thế có bị gọi là dễ bị dụ dỗ không nhỉ?

Hix…

- Thôi mà em. Anh biết lỗi rồi. Từ nay anh không làm thế nữa.

Phong Trần cười xòa để đầu hàng.

- Thiệt không?

Tôi vẫn giữ nét mặt nghiêm nghị.

- Thiệt! Khi tỉnh táo mới làm, còn không thì không làm!

Anh nói xong xuôi rồi cười phá lên như trêu chọc tôi.

- Anh muốn chết rồi phải không???

Thế là tôi lại một lần nữa hét dựng lên. Có ông chồng lém lỉnh như thế này thì làm sao mà chịu nỗi. Ôi không! Tôi không thể cứ mãi bị thua như thế này nữa. Không thể được!!!

Từ ngày tôi đi làm ở trường thì lúc này Nhân Mỹ cũng có mặt ở phòng thư viện. Mà cậu ta tới đây đâu có phải để mượn sách, tôi nghĩ mục đích của cậu nhóc là tới quậy phá tôi và nhìn tôi phát điên....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0039 giây