Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) - Kawi


Tôi nói một cách bình thản rồi nằm xuống, đắp chăn và nhắm mắt lại. Thật ra phát ngôn vừa rồi của tôi cũng chỉ mang tính chất vô tình thôi. Anh cắt là tốt mà không cắt cũng chả sao cả. Đầu tóc đâu nói lên được giới tính của con người. Chẳng qua tôi giận anh quá nên mới nói thế. Nghĩ lôi thôi một hồi rồi tôi lăn đùng ra ngủ. Mấy ngày vừa qua tôi cảm giác người mình như bị hao tổn 50 phần trăm công lực. Rất mệt mỏi…

Tối hôm đó hình như Phong Trần không ngủ trong phòng. Tôi biết điều đó vì giữa đêm tỉnh giấc tôi thấy tấm chăn trải dưới đất bên cạnh giường của mình trống trơn. Có lẽ nào anh giận tôi vì điều tôi đã nói? Tôi có quá vô tình khi nói ra những lời như thế không? Anh rất yêu quý đầu tóc dài của mình. Lúc tối khi tôi nói ra yêu cầu của mình mặt anh cứ tái đi rồi lẳng lặng bỏ ra ngoài. Sao lúc nào tôi cũng nói những câu khiến người khác phải đau lòng thế nhỉ???

Tuy nhiên tôi chỉ trăn trở được chừng đó rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ…

Tôi vẫn chưa lớn thì phải…

Sáng.

Tôi bị làm cho tỉnh giấc bởi tiếng hét thất thanh của ai đó ở ngoài nhà. Theo phản xạ, tôi bật dậy thật nhanh, mở toang cửa rồi chạy ra.

Trước mắt tôi lúc này là hình ảnh những cô giúp việc đứng như trời trồng, mặt mày ngạc nhiên tột độ, bà ngoại thì đưa tay che miệng, dáng vẻ như không tin vào mắt mình, Luca cũng xuất hiện ở bậc thềm cửa, hai mắt dán chặt vào những gì đang nhìn thấy.

Tất cả mọi ánh nhìn tập trung vào chồng tôi – người đang ngồi ở giữa phòng khách với cây kéo, chiếc lược và chiếc gương trên tay, xung quanh nền đất là vô số những mảnh tóc đen láy.

Một khung cảnh thật khiến người khác phải nín thở…

- Trời ơi! Cháu đang làm gì thế này??? Tóc của cháu…tóc của cháu… - bà ngoại không giấu nổi vẻ kinh ngạc xen lẫn bàng hoàng, chạy thẳng đến bên Phong Trần rồi ngồi xuống đưa tay cầm lấy những lọn tóc dài đã rời xa mái đầu chủ.

Phong Trần chẳng nói gì, chỉ ngước mắt lên nhìn tôi. Cảm giác bây giờ của tôi hoàn toàn là một sự kinh ngạc. Anh đã tự cắt tóc mình ư? Anh làm thế là để chuộc lỗi với tôi ư??? Làm sao có thể…

- Anh… - tôi phát ngôn một cách hoàn toàn cảm tính.

- Anh cắt rồi đấy. Anh đã chia tay 20 cm gắn bó với mình suốt 20 năm vì em. – Phong Trần đưa tay thu dọn những lọn tóc vương vãi xung quanh mình rồi đứng lên, nét mặt lạnh như tiền.

- Vì lời em nói hôm qua à? – tôi tròn mắt nhìn anh, trong đầu vẫn tồn tại những mớ suy nghĩ hỗn độn.

- Không. – anh trả lời dứt khoát.

- Thế thì vì sao? – tôi bắt đầu thấy lạnh lạnh người.

- Vì anh yêu em.

Ba chữ “anh yêu em” được chồng tôi phát ra một cách lạnh lùng, nhanh chóng và dứt điểm. Anh nhìn tôi đúng ba giây rồi đi thẳng vào phòng, bỏ mặt tôi và những ánh mắt của mọi người đang dõi theo cuộc đối thoại của hai vợ chồng. Bà ngoại ắt hẳn là người ngạc nhiên nhất.Bà tiến tới gần tôi, đặt tay lên vai và nói nhỏ nhẹ:

- Cháu thấy đấy. Đừng bao giờ nghi ngờ và coi thường tình yêu của cháu trai bà. Nó yêu cháu theo cách mà chỉ nó mới có thể thực hiện được.

Tôi lặng người. Hai tay nắm chặt lại. Tôi cảm giác trái tim mình đang được thổi căng đến đỉnh điểm và có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Hành động của Phong Trần làm tôi khó hiểu. Cực kỳ khó hiểu.

Nhưng dù gì đi nữa…

Thì anh cũng đã khiến tôi gục ngã hoàn toàn…

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Tôi bước vào phòng sau một hồi đứng yên để tìm lại sự bình tâm. Những cô giúp việc đã về lại với công việc của mình. Luca thì biến đi đâu đó mất dạng. Chỉ còn lại mình tôi, đôi mắt ngấn nước nhìn xuống nền nhà, nơi vẫn còn vương lại một lọn tóc nhỏ của anh. Bước chậm rãi tới phía lọn tóc, tôi ngồi bệt xuống, nhặt nó lên và nắm thật chặt. Phong Trần đã hy sinh một cách không do dự thứ đã gắn bó suốt ngần ấy năm trời chỉ vì chuộc lỗi với tôi. Còn tôi, tôi chưa làm được gì cho anh cả. Có thể lúc ở trung tâm mua sắm anh đã hơi quá đáng với tôi, nhưng chắc chắn rằng anh không hề mong muốn tôi gặp sự cố. Chẳng qua là vì chúng tôi chưa hiểu rõ được nhau nên mới có những cách hành xử gây mâu thuẫn như vậy. Tôi đã khiến một sự việc nhỏ trở thành một lỗ hổng to. Và rồi anh đã chấp nhận hy sinh để giải quyết hết mọi thứ.

Ôi…

Có phải chăng tôi đã quá ích kỷ và hẹp hòi???

Bước vào phòng với dáng vẻ của một người có tội, tôi nhìn thấy anh đang đứng trước gương, dùng lược chải lại đầu tóc giờ đã ngắn đi rất nhiều.

- Anh ơi…

Tôi nói một cách bẽn lẽn rồi chạy lại ôm anh thật chặt từ phía đằng sau. Chưa bao giờ tôi thấy cảm xúc bản thân trào dâng đến như vậy. Anh đã làm tôi quá xúc động. Vừa thấy có lỗi vừa thấy thương yêu. Hai chiều hướng của trạng thái tình cảm cứ thế đan quyện vào nhau làm trái tim tôi không ngừng thổn thức.

Phong Trần vẫn đứng yên trước cái ôm vội vàng của tôi. Tay anh buông xuống, chiếc lược chạm nền đất. Có lẽ anh ấy đang đau buồn lắm. Mái tóc ấy giống như một tuyệt tác nghệ thuật anh đã dày công xây dựng và chăm sóc, bây giờ chính anh lại phá hủy nó thì quả là một sự tổn thương vô cùng lớn lao. Ôi tôi đã làm gì thế này??? Tại sao tôi lại buộc miệng nói ra những lời vớ vẩn như thế chứ???

Quả thật lời nói có thể giết chết con người…

Và lời nói đã rồi như bát nước hất đi, sẽ chẳng bao giờ có thể thu lại được…

Cứ thế tôi bắt đầu nấc từng tiếng một. Sự cứng đầu và hẹp hòi của tôi đã khiến mọi việc ra nông nổi này. Sao tôi lại không thể tha thứ cho anh sớm hơn chứ…

Ôi không…

- Anh chưa bao giờ từ bỏ một điều gì đó thuộc về anh để vì người khác. Nhưng anh đã từ bỏ thứ quan trọng nhất đối với anh chỉ để vì em. – Phong Trần nói một cách nhẹ nhàng, nhưng chất chứa cả một sự nghẹn ngào chua xót.

- Em…xin lỗi…- lúc này đây tôi chẳng còn biết nói gì ngoài ba từ hoa mỹ ấy. Hai tay tôi cứ thế đan thật chặt hơn, ôm xiết anh vào lòng.

- Em hết giận anh rồi chứ? – anh hỏi một cách tình cảm.

- Em xin lỗi. Em đúng là một đứa hẹp hòi. – tôi được thể khóc òa lên.

- Uh. Biết thế là tốt…

Phong Trần nói một câu lửng rồi quay lưng lại, nhìn tôi vài giây rồi dang đôi tay rộng ôm lấy tôi. Một cái ôm của những ân tình vợ chồng đang chập chững hình thành và lớn mạnh. Chúng tôi thật sự vẫn còn quá trẻ, và anh đã chấp nhận đi trước tôi để trưởng thành hơn, để làm bờ vai mạnh mẽ hơn che chở cho một Tử Quân cứng đầu và khó bảo.

- Anh đã không còn thứ quan trọng nhất nữa rồi...

- Em mua thuốc mọc tóc cho anh dùng nhé. Ba em hồi trước có dùng, một tháng là mọc được 4,5cm. Em sẽ nuôi lại mái tóc dài cho anh… - tôi nhìn anh, mắt đắm đuối.

- Em này! Anh không nghĩ em lại có những phát ngôn ngớ ngẩn như thế trong những lúc quan trọng như lúc này đấy. – chồng tôi đã bắt đầu nổi quạu.

- Dạ… em lỡ miệng… - tôi xụ mặt cúi đầu vào ngực anh.

- Giờ anh không cần tóc dài nữa. Anh cần em. Em phải trở thành thứ quan trọng nhất đối với anh. Hiểu chưa? – lần đầu tiên tôi thấy Phong Trần đúng chuẩn một người chồng mạnh mẽ và quyết đoán.

- Dạ hiểu.

Bất giác tôi mỉm cười hạnh phúc. Ôi! Cuộc sống gia đình là như thế này đây. Là những lúc bất đồng và hòa giải. Để được hiểu nhau và yêu nhau nhiều nhiều hơn. Chưa bao giờ tôi thấy sự lựa chọn của mình đúng đắn như lúc này. Khi tôi đã chọn đúng người trong mộng. Khi tôi đã chọn được một hoàng tử đích thực cho bản thân mình.

Phong Trần! Cảm ơn anh nhiều lắm…

- Hình như em chưa đánh răng?

Câu hỏi ngang xương của chồng tôi làm tôi đang ở trên mây cao bỗng dưng nhạy tụt xuống đất thấp....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0042 giây