Polly po-cket



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khoảng cách tình yêu - Born


Cô giơ tay lên, muốn tìm kiếm Bảo Phương trong đêm tối. Bảo Phương nghe tiếng cô gọi ngẩng đầu lên rồi bước đến nắm tay cô.

- Mình đây….

- Sao lại không mở đèn lên – Thục Quyên khẽ khàng hỏi.

Bảo Phương giật mình quơ tay trước đôi mắt đang mở của Thục Quyên, kinh hoàng khi thấy đôi mắt vẫn đang mở kia không có một chút chuyển động nào.

- Phương sao vậy, sao không nói gì – Thục Quyên thấy tự nhiên Bảo Phương im lặng thì lên tiếng hỏi.

- Thục Quyên…mình có mở đèn – Bảo Phương run run trả lời Thục Quyên rồi quay sang một người khác cũng có mặt trong phòng kêu lên – Mau gọi bác sĩ đến đây.

Thục Quyên nghe Bảo Phương đáp thì trấn động, cô quơ tay trước mắt mình, cô mở to hết sức, nhưng trước mắt cô chỉ là một màu đen.

- Đây là hiện tượng bị mù tạm thời – Bác sĩ khám mắt cho Thục Quyên xong thì đưa ra chuẩn đoán – Là do thần kinh bị chấn động mạnh tác động lên dây thần kinh thị giác làm mù mắt. Cần phải nghỉ ngơi và chăm sóc tốt nếu không thì có thể trở thành mù lòa thật.

Bảo Phương gnhe xong cũng nhẹ nhỏm, cô ngồi nhìn bác sĩ đắp thuốc và băng mắt cho Thục Quyên. Lúc mọi người đi lên thì chỉ thấy một đống gạch nằm rơi rãi, nhưng tuyệt nhiên không thấy một cái xác nào cả, điều này làm Bảo Phương mừng rỡ vô cùng. Bảo Nam không biết đã biến đi đâu mất rồi, nhưng không sao, chỉ cần Bảo Nam bình an, anh trai của cô không có chết, cô cũng xem như đã cất được tảng đá trong lòng mình.

Cho nên dù mọi người khuyên cô về nhà nghỉ ngơi, cô cũng đều từ chối, vì cô lo lắng cho Thục Quyên nên quyết ở lại bên cạnh Thục Quyên. Cô nắm tay Thục Quyên mừng rỡ nói:

- Mắt của Quyên sẽ không sao, chỉ cần tịnh dưỡng nghỉ ngơi tốt thôi.

- Mình không sao, đừng lo lắng cho mình, mình muốn về nhà – Thục Quyên bèn nói.

- Nhưng mà mắt bạn … – Bảo Phương ngập ngừng

- Mình sẽ đến khám thường xuyên, mình muốn về nhà hơn – Thục Quyên kiên quyết nói.

Về nhà, không cần mở đèn, cô nằm trên giường, đưa tay sờ vào đôi mắt được quấn băng của mình. Rồi lại đưa tay đặt lên ngực mình, cô vẫn cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, nhưng lại không còn cảm giác ấm áp của nó nữa mà chỉ cảm thấy một cảm giác vô cùng lạnh lẽo.

Dù bác sĩ đã dặn cô không được khóc nữa sẽ ảnh hưởng đến mắt của mình, nhưng cô không thể nào ngăn chặn được tiếng nấc của bản thân, không ngăn được c ảm giác đau lòng khôn xiết này. Ba cô vừa mất, người con trai cô yêu nhất của ra đi. Cô không dám hỏi Bảo Phương về bảo Nam, cô sợ nhắc tới Bảo Nam sẽ khiến Bảo Phương đau lòng, nên chỉ có thể dồn nén nỗi đau này vào lòng mà thôi.

Trong đêm tối, giữa không gian yên tĩnh, tiếng khóc của cô khiến cho xung quanh càng ảm đạm hơn. Đột nhiên một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào má cô.

Ông trời thường rất công bằng, lấy cái này đi sẽ trả lại cái khác. Đó là lí do những người mù đặc biệt thính tai, dù tiếng động rất khẽ họ vẫn có thể nghe thấy.

Thục Quyên nằm im lặng trên giường của mình, không gian vô cùng yên tĩnh, nhưng tiếng mở cửa rất khẽ, bình thường khi người giúp việc mở ra đi vào cô cũng không hay, vậy mà bây giờ cô lại nghe rất rõ. Là ai đã bước vào, đứng rất gần bên giường của cô sao lại không lên tiếng.

Là Bảo Phương hay là ai khác….cũng có thể là tên sát thủ do ông Kiến Quốc phái đến giết cô. Là ai cũng được, cô không còn quan tâm nữa, sự sống đối với cô hiện giờ hoàn toàn vô nghĩa.

Thục Quyên buông xuôi người, tiếng khóc đau đớn vẫn không ngừng chảy ra. Bàn tay ấm nóng chạm vào má cô, vuốt ve những giọt nước mắt đã làm ướt đẫm cả cái vải quấn quanh mắt cô, chảy dài trên gương mặt cô.

Thục Quyên như bị chấn động, là cô quá đau thương, quá nhung nhớ nên sinh ra ảo giác hay sao. Cô nhận ra cái bàn tay vuốt ve trên gương mặt cô này, cô luôn luôn khao khát lần nữa lại được sự vuốt ve như thế. Cô vội vã giơ tay vơ quào chụp lấy bàn tay đó.

Bảo Nam không rút tay lại, cứ để mặc cô nắm chặt tay mình, vuốt ve tay mình, luồn những ngón tay thon nhỏ của cô vào trong bàn tay to lớn của cậu, để cô cảm nhận sự tồn tại của cậu.

Bàn tay Thục Quyên lần lần theo cánh tay lên cao chạm vào gương mặt cậu, cậu có thể nhận thấy ngón tay run run lạnh toát của cô chạm vào mặt cậu, Bảo Nam phối hợp cúi người xuống một chút để cô dễ dàng chạm vào mặt mình.

Đó là sự xúc động dâng trào không gì có thể diễn tả trong lòng của Thục Quyên, Bảo Nam còn sống…

Cô bèn buông thỏng tay xuống, kìm nén tiếng nấc, từ từ xoay người ngược lại hướng của cậu. Cô im lặng, không nói thêm câu nào nữa, căn phòng vốn có tiếng nấc của cô giờ đã không còn, càng trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết.

Thục Quyên cảm thấy sau lưng mình là một hơi thở nóng ấm đang sát vào người cô. Bảo Nam đã nằm xuống ôm chầm lấy cô, vòng tay của cậu rất ấm ôm lấy cô, làm xoa dịu nỗi đau trong lòng cô.

- Xin lỗi anh đã về trễ.

Lời vừa thốt ra đã xóa bỏ sự tuyệt vọng và đau khổ trong lòng cô, Thục Quyên xoay người lại cô đối diện với cậu, bảo Nam vẫn ôm lấy cô trong vòng tay mình.

- Em đã tưởng anh chết, em đã tưởng anh đã chết – Cô khóc nấc nghẹn lên, đưa tay đấm vào ngực của Bảo Nam – Em đã nghỉ anh không cần em. Anh có biết không ba em đã mất rồi, bây giờ chỉ còn một mình em trên thế gian này. Anh có biết em đã sợ hãi thế nào không? Có biết em đau khổ thế nào không? Có biết em nhớ anh đến thế nào không?

- Anh biết….anh xin lỗi…đừng khóc nữa, nếu không sẽ ảnh hưởng đến mắt – Bảo Nam siết chặt cô, vội vàng xoa dịu nỗi đau trong lòng cô.

- Không cần….em chẳng thà mù mắt cả đời này, còn hơn là sáng mắt mà cả anh cũng rời bỏ em ….- Thục Quyên lắc đầu khóc lóc nói.

- Đừng nói những câu ngốc nghếch này – Bảo Nam trầm giọng bảo – Chẳng lẽ em muốn tương lai sống mãi trong mù lòa sao.

- Em chẳng thà là người mù. Em ước gì mình vốn là một người mù, như vậy sẽ không gặp anh , sẽ không yêu anh. Sẽ không đau khổ đến phát điên khi bị anh bỏ rơi. Em đau lắm anh có biết không? Anh thật là tàn nhẫn – Cô nức nở khóc khiến cho lòng cậu đau nhói. Tay cô đấm mạnh vào vai Bảo Nam, cậu để yên cho đánh, chỉ muốn cô có thể bỏ đi nỗi đau trong lòng.

Bảo Nam kéo Thục Quyên sát vào lòng cậu, để cằm cậu tùy vào đầu cô, nhìn thân thể bé nhỏ không ngừng run trong lòng mình, tim cậu như ai cứa từng nhát dao. Nỗi chua xót dâng trào trong lòng, làm sao có thể xoa dịu nỗi đau này của cô, vết thương này là do cậu tạo ra.

- Thật ra anh đã đấu tranh quyết liệt với chính bản thân mình. Anh nói với bản thân, em là một cô gái đơn thuần , có cuộc sống bình thường không vướng bận. Còn anh là một kẻ rất phực tạp, rày đây mai đó, thậm chí là nguy hiểm vô cùng nên anh không muốn em lạc vào. Người như anh nên tránh càng xa càng tốt.

- Vậy anh đến đây làm gì, anh mau đi đi – Thục Quyên tức giận đẩy Bảo Nam ra xa.

- Nhưng mà anh rất nhớ em ….- Giọng Bảo Nam điền đạm khẽ khàng bộc lộ sự dịu dàng và thương cảm.

Cô xúc động khóc òa, thôi không khánh cự nữa, lẳng lặng tựa người vào lòng cậu.

- Anh rất sợ em rời xa anh, sợ sau này sẽ không ai nói với anh:” Em rất lo lắng cho anh” Khi ôm em trong vòng tay, anh không còn thấy mệt mỏi, được nhìn thấy đôi mắt yêu thương của em, anh thấy mình không còn cô đơn nữa.

Thục Quyên đưa tay kéo dải băng mắt ra, Bảo Nam kinh hãi kêu lên:

- Em làm gì vậy?

- Em muốn được nhìn thấy anh – Cô trả lời.

- Anh nghe nói mắt của em … – Bảo Nam ngập ngừng, cậu đau đớn nhìn vào đôi mắt của cô trông đêm tối, cậu đưa tay vuốt ve đôi mắt lấp lánh như vì sao của cô....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây