The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khoảng cách tình yêu - Born


Kesha nhìn theo dáng vẻ bực tức của Bảo nam thì khẽ nhếch môi cười ánh mắt lộ ra vẻ thích thú ( bà này biến thái nặng >”<)

********

Thụa Quyên đang đứng ở ở một cửa tiệm thời trang, cô lựa vài bộ quần áo đem vào bên trong phòng thử. Đó là phong thử dành riêng cho nữ, nên cô chỉ khép cửa lại rồi thay đồ chứ không hề khoá trái cửa lại.

Không ngờ vì vậy mà khi cô vừa cởi xong cái váy áo ra thì cánh cửa bật mở, Thục Quyên hoảng hốt quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa. Người bước vào khiến cho cô giật mình kinh ngạc.

- Sao anh lại …lại vào đây. Đây là…

Bảo Nam im lặng không nói gì chỉ khẽ đóng cánh cửa lại nhốt hai người vào bên trong. Không gian phòng thay đồ chật hẹp vô cùng, khiến cho hai người cảm nhận được hơi thở của nhau. Thục Quyên hơi run không biết làm sao chỉ lúng túng nắm lấy cái áo che phần trước ngực của mình.

Bảo Nam khi đóng cửa xong quay đầu lại thì thấy ngay gương mặt hơi hoảng sợ, đôi mắt tròn xoe mở to nhìn cậu kinh ngạc, đôi môi hồng đang mím lại. Điều khó nói hơn nữa là cả cơ thể nhỏ nhắn chỉ còn lại một bộ đồ lót màu trắng chỉ được phủ một chút váy áo che trước ngực đang hiện ra trước mặt cậu, khiến Bảo Nam vô cùng lúng túng.

Vốn dĩ Bảo Nam đi theo Thục Quyên muốn nhờ cô chuyển vài lời đến cho Bảo Phương, bởi vì cậu không dám gặp trực tiếp Bảo Phương, cậu sợ lại gây cho em gái một sự đau lòng khi tiễn biệt. Nhưng mãi vẫn không có cơ hội bời vì cửa hàng khá là đông khách, đến khi thấy Thục Quyên vào phòng thử đồ đang vắng vẻ mới định đi theo vào trao đổi vài lời. Không ngờ cô lại thay đồ nhanh như thế. Cho nên mới xảy ra sự cố này.

- Anh có chút chuyện muốn nói với em, xin lỗi…anh không cố ý – Giọng Bảo Nam cố trấn tĩnh nói nhưng Thục Quyên vẫn nhận thấy trong đó có phần ngượng ngập xấu hổ – Em thay đồ xong rồi chúng ta nói.

Thục Quyên gật đầu, Bảo Nam xoay người quay đi. Nhưng phòng thay đồ bốn bên đều là kính, dù không muốn nhưng Bảo Nam vẫn nhìn rõ được thân hình nhỏ nhắn, làn da mịn màng của Thục Quyên, gương mặt hơi đỏ bừng vì xấu hổ, bàn tay hơi lúng túng của cô bé. Trong lòng bỗng có chút dư vị lạ.

- Xong rồi, anh quay lại đi – Thục Quyên lí nhí ngượng ngập nói khi đã mặc lại váy áo chỉnh tề.

Bảo Nam quay lại, bốn mắt cả hai giao nhau bỗng không khí trở nên ngượng ngùng khó tả, Bảo nam ho vài cái rồi mới nói:

- Làm ơn giúp anh chuyển lời cho Bảo Phương, bảo con bé bắt đầu từ bây giờ không được đến gần Lăng Phong nữa. Rất nguye hiểm – Cậu có tình nhấn mạnh mấy từ sau.

- Có chuyện gì xảy ra à? – Thục Quyên sợ hãi run rẩy hỏi lại.

- Đừng hỏi, chỉ cầm em chuyển lại lời anh cho Bảo Phương là được. Biết quá nhiều sẽ không tốt cho em đâu. Nói với Bảo Phương rằng anh căn dặn con bé nhất định phải tránh xa Lăng Phong ra. Nếu không sẽ khó tránh nguy hiểm. Giú anh điều này được không? – Bảo Nam nói với giọng cầu khẩn.

Thục Quyên cắn mội khẽ gật đầu. Bảo Nam thở phào nhẹ nhỏm, cậu ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt của Thục Quyên, một đôi mắt rất đẹp với lòng biết ơn vô cùng.

- Cám ơn. Em cũng cẩn thận, đừng đến gần cậu ta – Bảo Nam khẽ nói, bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên vai Thục Quyên sau đó quay lưng mở cửa bỏ đi ra ngoài.

Cái chạm nhẹ đó lại gây một sự xúc động trong tâm hồn Thục Quyên.

- Anh ấy nói như vậy à – Bảo Phương trầm tư nghe Thục Quyên kể lại mọi chuyện rồi hỏi lại.

- Ừ! Anh ấy nói nhất định phải tránh xa Lăng Phong ra, nếu không sẽ gặp nguy hiểm. Mình lo lắm, dường như có một chuyện gì đó rất đáng sở sắp xảy ra. Không biết có gây hại cho Lăng Phong hay không nữa. – Thục Quyên sợ hãi bấm ngón tay nói.

Bảo Phương thấy nét mặt lo lắng của Thục Quyên thì lên tiếng trấn an:

- Đừng lo, không có chuyện gì đâu.

- Nhưng mà….- Thục Quyên từ chuyện lần trước Bảo Phương bị kẻ xấu dẫn đi vẫn còn sợ hãi vô cùng.

- Sẽ tốt thôi, chúng ta đều là người tốt, ông trời sẽ không nỡ để chúng ta gặp nạn đâu . Cậu xem, không phải mình đã bình yên lành lặng trở về hay sao – Bảo Phương an ủi Thục Quyên, muốn xóa bỏ nỗi sợ hãi của cô ấy nhưng trong lòng lại cười cợt cùng đau khổ. Ba cô không phải cũng là một người tốt hay sao, vậy mà ông trời lại nỡ để ông bị kẻ xấu hại chết.

- Ừhm….Đúng vậy, chúng ta đều là người tốt, ông trời sẽ không cho chúng ta gặp chuyện gì đâu – Thục Quyên hai mắt sáng rực, vui vẻ nói.

Bảo Phương khẽ cười nhìn Thục Quyên, đó là một nụ cười rất tươi, rất đẹp, một sự hồn nhiên vô tư không lo phiền. Thứ mà cô mãi mãi không bao giờ có.

- Tới giờ rồi, mình vào lớp đây – Thục Quyên nhìn đồng hồ rồi đứng vụt dậy tạm biệt Bảo Phương định trở về lớp.

- Thục Quyên – Bảo Phương gọi khi mà Thục Quyên đang xoay lưng định bước đi. Cô đứng dậy, giọng xúc động nhìn Thục Quyên nói – Nếu có gặp anh ấy lần nữa, xin cậu hãy nói với anh ấy dùm mình rằng hãy bảo trọng.

Thục Quyên bước đến ôm Bảo Phương an ủi:

- Đừng lo, anh ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Mình tin chắc như vậy, bởi vì anh ấy là người tốt, là người anh tốt nhất của cậu. Anh ấy đã hứa sẽ trở về thì nhất định sẽ trở về.

Một giọt nước mắt của Bảo Phương rơi xuống. Cô biết con đường mà anh trai mình lựa chọn vô cùng nguy hiểm, đã bao nhiêu lần cô bị ác mộng làm cho sợ hãi không thể ngủ được. Trong cơn ác mộng đó, anh Bảo Nam cả người toàn máu ngã xuống trước mặt cô.

Từ xa xa, Lăng Phong nhìn thấy thì đau lòng vô cùng. Một cô bé gái nhỏ xíu, không còn được hạnh phúc, mãi mãi không thể nở nụ cười là do cậu hại. Mãi mãi cậu không thể bù đắp cho cô, chỉ có thể bên cạnh cô, chăm sóc cô một cách âm thầm.

Cậu mãi vẫn không dám nói với cô cậu chính là cậu bé năm nào, dù cậu biết Bảo Phương đã nghi ngờ.

Tại sân tập bắn, khi Lăng Phong đến, Bảo Phương đã được một thầy giáo hướng dẫn cách bắn súng. Cậu hơi chau mày một cái rồi nhìn về phía Bảo Phương quyết định đi đến đó.

Đợi đến khi thầy huấn luyện đi hướng dẫn nơi khác cậu mới lên tiếng:

- Tại sao lại nhờ huấn luyện viên, em không tin tưởng anh à.

- Không phải, kẻ được một tập đòan sát thủ coi trọng về tài thiện xạ như anh lẽ nào tôi lại không tin tưởng, chỉ có điều tôi không muốn tiếp xúc với anh nữa mà thôi. Tôi chỉ là một con người bình thường, cho nên với thành phần xã hội nguy hiểm như anh tốt nhất nên tránh xa một chút . Sau này anh có nguy hiểm gì tôi cũng mặc kệ, tôi không muốn liên quan đến anh, anh cũng đừng liên quan đến tôi. Tôi chết hay anh chết cũng cứ mặc kệ nhau – Bảo Phương lạnh lùng nói.

Thấy Lăng Phong nhìn mình trong lặng yên, Bảo Phương cố tình nói thêm:

- Cho dù anh không nguy hiểm, nhưng ba anh cũng là người nguy hiểm. Anh là con của ông ấy, sau này sẽ theo nghiệp của ông ấy đi làm chuyện xấu. Mà tôi thì ghét nhất những hạng người như vậy, cho nên tôi muốn tránh xa anh, tránh thật xa. Bởi vì tôi khinh thường hạng người như anh.

Lăng Phong nghiêm sắc mặt nhìn Bảo Phương, cậu không tin đột nhiên Bảo Phương lại thấy cậu nguy hiểm đến như thế. Trước ánh mắt nghi ngờ của Lăng Phong, Bảo Phương cụp mắt né tránh.

- Được, nếu vậy tốt nhất là tránh xa anh ra – Lăng Phong nhìn Bảo Phương ánh mắt chất chứa sự thương tổn .

Bảo Phương nhìn theo dáng lưng của Lăng Phong trong lòng lại xuất hiện cảm giác đau lòng, cô biết mình vừa gây tổn thương cho anh....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây