WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khoảng cách tình yêu - Born


Bảo Phương và Thục Quyên cũng thở phào nhẹ nhỏm. Lăng Phong bình thản tháo hết đạn trong súng ra, những viên đạn rơi xuống lăng gần chân của Hải Nam khiến hắn ta không gượng được mà khụy xuống đất. Đúng là một phen kinh hồn bạt vía.

Cuối cùng Lăng Phong quăng nguyên khẩu súng vào người Hải Nam, gã run đến nỗi không thể đưa tay ra bắt giữ đành chịu một cú va đập khá đau từ khẩu súng.

Lăng Phong bèn túm lấy tay Bảo phương lôi đi, Thục Quyên cũng vội vàng chạy theo.

Bảo Phương quay đầu nhìn lại lần nữa, nhưng không phải là bọn người kia mà là khẩu súng. Lâu lắm rồi cô mới lại thấy súng, từ lúc ba cô mất, cô đã không còn hứng muốn đi theo anh trai tập súng. Bảo phương đột nhiên muốn thử cảm giác cầm súng là như thế nào.

Trên đường về, cả ba đều thấy đói bụng, Bảo Phương thấy họ đang đứng trên đoạn đường mà anh Bảo Nam thường dẫn cô đến ăn bèn đề nghị đến đó. Ba người cùng nhau đi ăn một quán nướng ở vỉa hè. Đây là lần đầu tiên Lăng Phong ăn ở bên ngoài như thế, cậu có phần e dè khi nhìn thấy chúng được bày trên mặt đường đầy xe cộ qua lại như thế, trông không được vệ sinh cho lắm. Sống ở nước ngoài bao lâu nay lại là người ưa sạch sẽ, càng khó hình dung ra việc sẽ có ngày mình đứng ở bên vệ đường để chọn món ăn. Nhưng thấy Bảo Phương và Thục Quyên cứ nhìn những món ăn trước mặt trầm tư chọn món, cái cảm giác tự mình chọn món rồi tự mình nướng lại thích thú vô cùng. Họ tùy ý chọn món chấm cho mình, Bảo Phương thấy Lăng Phong có vẻ khó xử khi không biết nên chấm cái nào thì chọn cho cậu món chấm mà cô thích nhất, rồi đưa trước mặt cậu khẽ bảo:

- Thử xem.

Lăng Phong không ngần ngại liền ăn thử, quả thật mùi vị thịt nướng thơm nồng cộng với vị the cay mằn mặn của nước chấm kết hợp lại khiến cho vị giác thấy ngon lạ thường.

- Thế nào? – Bảo Phương nghiêng đầu chớp mắt nhìn Lăng Phong hỏi vẻ mặt hăm hở chờ đợi.

- Rất ngon – Lăng Phong đưa ngón tay cái lên biểu hiện sự tán thưởng.

Bảo Phương hài lòng khi nhìn thấy vẻ thích thú trên mặt của Lăng Phong, đây là món mà anh Bảo nam thích nhất.

- Cái này, cái này cũng ngon – Bảo Phương bèn hào phóng chỉ dẫn.

Vẻ mặt hướng dẫn cho Lăng Phong của Bảo Phương vô cùng rạng rỡ, cô vừa ăn vừa nở nụ cười hạnh phúc, Lăng Phong ngây cả người khi nhìn thấy nụ cười này của cô.

Cả ba người ăn rất ngon lành không hề biết ở một góc khuất có người đang quan sát họ.

Ăn xong, cả ba thỏa mãn cùng nhau ra về, bóng dáng người đó vẫn đi theo sau chân họ. Đi ngang một cửa hàng tạp hóa, Bảo Phương bèn đi vào mua chút đồ, Thục Quyên và Lăng Phong đứng bên ngoài đợi. Lăng Phong vô tình lướt qua cửa kính xe thấy bóng dáng một người thanh niên đội nón kết màu xanh đứng lấp ló bên kia vách tường quan sát họ.

Tính cảnh giác vốn có của cậu, mỗi khi đi bên ngoài thường chú ý quan sát xung quanh nhanh, lúc nãy cậu cũng nhìn thấy hắn ta, chóng biết hắn ta là kẻ theo dõi bọn họ nãy giờ.

Đặc biệt từ người đó toát ra một vẻ rất kì bí vừa có sự nguy hiểm nhưng lại không có cảm giác nguy hại. Mặc dù vậy, Lăng Phong vẫn cho rằng rất có thể hắn ta là một tên sát thủ mà ả đàn bà đó thuê để tiêu diệt cậu, vậy thì tình trạng hết sức nguy hiểm. Cậu không lo sợ cho bản thân mà là lo sợ Bảo Phương và Thục Quyên sẽ bị liên lụy.

Lăng Phong âm thầm quan sát hắn ta qua gương phản chiếu ở kính của cánh cửa tạp hóa, hắn ta vẫn đứng im nhìn về phía họ, nhưng dường như mục tiêu không phải là cậu mà xuyên qua tấm kính cửa trong suốt chiếui lên người Bảo Phương.

Một thoáng run sợ, Lăng Phong nắm chặt tay lại, mục tiêu nếu không phải là cậu thì Bảo Phương có gì lại bị theo dõi rình rập kì bí như vậy. Nhìn vào trong cửa hàng Bảo Phương vẫn đang đứng chờ lấy đồ, lòng Lăng Phong càng sốt ruột, cậu muốn đi khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Lợi dụng lúc đó có một chiếc xe tải chạy lướt ngang che mất tầm nhìn của tên đó, cậu lẻn qua núp một góc bên kia tường, nhanh chóng bật máy gọi ngay cho Jay thì thầm vài câu rồi nhanh chóng cúp máy. Sau đó cậu im lặng quan sát tên đó, quả nhiên hắn ta thấy Thục Quyên đứng có một mình thì bắt đầu bước lại gần cô ấy.
Tay hắn ta đưa vào trong áo khoác dường như định lôi thứ gì đó dài dài ở bên trong áo khoát, vật đó làm áo khoát nhô lên. Nghi ngờ đó là một khẩu súng, Lăng Phong lập tức áp sát phía sau lưng hắn ta chế ngự. Tay cậu ngăn chặn người đó móc cây súng ra khiến người đó bất ngờ mà lảo đảo lùi lại phía sau, bàn tay rời khói túi áo, những cây kẹo rơi ra khỏi túi áo người đó vô tình bị lăng Phong dẫm nát dưới chân. Một cơn cuồng nộ phát ra từ người đó, cậu ta bật dậy giận dữ lao vào Lăng Phong.

Lăng Phong vội vàng tránh cú đấm vung tới, lùi lại vài bước nhìn những cây kẹo rơi *** dưới đất khó hiểu. Cả người thở phào nhẹ nhỏm khi hắn ta không có súng trong người, nhưng trong lòng lại không ngừng thắc mắc. Hắn ta không phải là sát thủ hay sao, nhưng tại sao trên người hắn lại toát ra mùi súng nồng nặc mà chỉ có những người thường xuyên luyện tập như cậu mới nhận ra.

Lăng Phong đưa mắt quan sát hắn ta, hắn cũng đã thôi tấn công cậu, mắt cũng đang dán xuống những cây kẹo dưới đất.

Tuy rằng hắn đã dùng nón kết để che phủ gương mặt mình nhưng ánh mắt của hắn vẫn sáng rực, một gương mặt lạnh băng.

Hắn ta quay lưng định bỏ đi thì Lăng Phong đã đưa tay lên giữ lại, cậu muốn xem thử hắn ta có thật là vô hại hay không, nếu không thì Bảo Phương và thục Quyên có thể sẽ rất nguy hiểm. Nhưng hắn ta nhìn lăng Phong với ánh mắt lạnh băng đáng sợ.

Cả hai gườm mắt nhìn nhau, không ai nhường ai, cương quyết và mãnh mẽ khiến người chứng kiến cũng phải phát run. Anh ta đưa tay vung mặt muốn hất đổ kẻ cản đường mình qua một bên. Lăng Phong vội vàng lùi lại mấy bước né tránh nhưng hoàn toàn không có ý nhượng bộ để anh ta đi, cuối cùng cả hai lại lao vào nhau đối chọi kịch liệt.

Lăng Phong thoáng kinh ngạc bởi vì hắn ta tuy ra đòn hiểm của những tên sát thủ nhưng lại không có ý gây hại cho cậu.

Thục Quyên thấy hai người đánh nhau thì sợ hãi thét lên làm Bảo phương đang đứng đợi người chủ quầy thối tiền vội chạy ra xem, cô nhìn thoáng qua đó là một bóng người khá quen thuộc đang giằng co với Lăng Phong.

Tiếng thét làm kinh động cả hai người bọn họ, họ khựng lại nhìn nhau mấy giậy. Nhưng trước khi Bảo Phương chạy ra thì bóng người đó đã biến mất trong sự ngỡ ngàng của Lăng Phong. Cậu không hiểu tại sao tên sát thủ đó bỗng dưng quay lưng biến mất như vậy.

Bảo Phương vừa chạy ra thì dậm phải những cây kẹo dưới đất, vừa nhìn thấy cây kẹo cô đã kích động quay đầu hỏi Thục Quyên:

- Người đó trông như thế nào?

- Anh ta chắc là hơn 20 tuổi, chân đi giày thể thao, đầu đội nón kết xanh che phủ nữa gương mặt nên mình không nhìn rõ mặt – Thục Quyên ấp úng kể.

- Anh ta chạy hướng nào .

Thục Quyên ngạc nhiên chỉ tay về hướng người thanh niên đó bỏ chạy, Bảo Phương lập tức chạy theo, vừa chạy cô vừa lên tiếng gọi:

- Anh à, anh ở đây, mau ra đây đi.

………….

- Anh à, em nhớ anh lắm, mau ra gặp mặt em đi….

………….

- Anh gạt em, anh đã nói nhất định sẽ trở về thăm em mà.

………….

- Có phải là anh trở về thăm em không? Tại sao lại không ra gặp em.

…………..

- Anh mau ra đây gặp em đi – Bảo Phương nức nở gào lên, nước mắt trên gương mặt lạnh lùng rơi ra thoáng chút ấm áp, bỗng nhiên cô trở nên bé nhỏ như đứa bé 8 tuổi, yếu đuối bất lực, lần nữa rơi vào sự mất mát năm nào....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

XtGem Forum catalog