XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khi Trời Gặp Đất


Thiếu Hàng trầm ngâm trong giây lát: “Ba mẹ gây áp lực với em à?”.

“Thưa anh, liệu ba mẹ nào không đau khổ khi con gái yêu quý nhất chết không rõ ràng?” Gia Ưu nói rồi thấy sống mũi mình cay cay: “Ba mẹ gây áp lực với em là chuyện cũ rồi. Anh không chịu nói em cũng đoán được rồi, lẽ nào giờ đây bản thân em cũng không có quyền đi tìm sự thật hay sao?”.

Thiếu Hàng nghĩ ngợi rồi đặt tay lên tay cô, dịu dàng nói: “Anh nói không có ý như vậy. Anh xin lỗi, anh sẽ nói chuyện với ba mẹ”.

“Đi nói sự thật à?” Cô cười khẩy.

Quan Thiếu Hàng sửng sốt: “Sự thật nào hả em?”.

“Em gái em chết như thế nào”, Gia Ưu nhìn chằm chằm vào mặt anh.

Khuôn mặt Thiếu Hàng đờ ra: “Em nói thế là có ý gì? Năm năm trước cô ấy chết vì vụ tai nạn xe hơi. Thế mà còn phải hỏi à?”.

“Trước khi cô ấy chết có phải hai người đã cãi nhau ầm ĩ đúng không? Tại sao lại thế?”.

“Em giấu câu hỏi này trong lòng lâu lắm rồi phải không?”.

Khóe môi anh nhếch lên: “Hôm cô ấy xảy ra chuyện bọn anh có gặp nhau và đúng là có cãi vã. Nhưng sau đó cô ấy không kiềm chế được bản thân đã lấy xe lái đi và rồi không may mắn bị tai nạn”.

“Tại sao em lại ở trên xe?”.

Quan Thiếu Hàng bặm môi xong rồi nói: “Anh không biết”.

“Thế tại sao hai người lại cãi nhau?”.

Bị Gia Ưu hỏi dồn dập quá anh không kiềm chế nổi bực mình nói: “Chẳng có gì để nói cả. Nếu em cũng như ba mẹ mình thì chắc chắn sẽ cho rằng anh hại chết Gia Hảo, vậy thì chúng ta cần gì phải nói chuyện nữa hả?”.

“Em không nghĩ như vậy nên em mới muốn anh giải thích, muốn rõ ràng phải có chứng cứ chứ”.

Thiếu Hàng nhìn cô chăm chú, mãi sau mới lên tiếng: “Cái anh cần đó là tin nhau vô điều kiện, chứ không phải là những câu truy hỏi rồi sau đó nói nhẹ như lông hồng anh ấy vô tội. Về việc này anh giải thích đã quá đủ rồi”.

Không thể nói tiếp được nữa, cô thở dài não ruột.

Mấy đêm tiếp theo cô toàn đến ngủ cùng với Tiểu Đóa.

Chỗ Đóa không được rộng rãi, đồ đạc lỉnh kỉnh, bừa bộn, may là có chiếc giường rất êm ái, dễ chịu. Từ nệm giường cho đến chăn gối… đều được quan tâm đặc biệt.

Tiểu Đóa luôn nói là: “Cuộc đời có quá nhiều chuyện bất hạnh, nếu ngay cả trong giấc ngủ chúng ta cũng không được thoải mái thì cuộc sống này còn ý nghĩa gì?”.

Gia Ưu tẩy trang xong, tắm nước ấm và thay chiếc váy ngủ Đóa đã chuẩn bị sẵn rồi lên giường. Cô ôm chiếc gối bằng lụa ngồi thừ người ra.

Tiểu Đóa ngồi dịch trên máy tính, chốc chốc liếc sang cô: “Sao im lặng thế?”.

“Cậu nói xem, có phải quan hệ giữa tớ và anh ấy đã đến lúc chấm hết rồi chăng?”.

“Nói vớ vẩn, vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường”.

“Nhưng chúng tớ hiếm khi cãi nhau lắm. Thời gian gần đây chúng tớ cãi nhau còn hơn cả số lần cãi nhau trong năm năm chung sống”. Gia Ưu với tay lấy sữa dưỡng thể để ở đầu giường bóp ra thoa đều lên chân.

“Trước khi chung sống với Thiếu Hàng, cậu chưa yêu đúng không?”.

“Ừ, chưa”. Gia Ưu nói thật.

Tiểu Đóa gượng cười: “Tốt số thật đấy…”.

“Đóa này, cậu nói xem rốt cuộc là anh ấy muốn che giấu điều gì?”.

“Thực sự tớ cũng không nghĩ ra, nhưng…”, Tiểu Đóa dừng lại xoa xoa cằm và nói tiếp: “Chuyện tình một đêm gì gì đó. Đó cũng chẳng phải là chuyện hãn hữu. Đàn ông thích được phụ nữ say mê, một bàn tay làm sao vỗ thành tiếng được. Tớ nói câu hơi khó nghe nhé, suy nghĩ của ba mẹ cậu bây giờ quá lệch lạc, làm như Thiếu Hàng cưỡng ép em gái cậu lên giường nên em cậu mới treo cổ tự vẫn hay sao ấy”.

“Thiếu Hàng không phải là hạng người ấy”. Gia Ưu khẳng định.

“Tớ cũng thấy anh ấy không phải, thế nên cậu đừng có u mê như ba mẹ mình nữa. Theo tớ, cậu nhớ lại được là chuyện tốt, mà không nhớ được cũng chẳng sao. Năm năm qua vẫn sống như vậy, giờ cậu cũng đã cởi được nút thắt trong nỗi lòng mình rồi thì phải sống cho vui vẻ chứ. Việc gì phải bới móc những gì liên quan đến em gái cậu? Người chết cũng đã chết rồi…”.

Những lời nói của Đóa tuy khó nghe và có phần nào đó lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng không phải là không có lý. Nghe xong lòng cô cũng thấy dao động, không ngờ sáng hôm sau lại bị mẹ ép vào bước đường cùng.

Đang ở văn phòng thì nhận được điện thoại của bà Dĩnh yêu cầu ly dị Quan Thiếu Hàng ngay.

Gia Ưu khó chịu nói: “Không phải ba mẹ bảo cho hai tháng sao?”.

“Còn tìm cái gì nữa?”. Bà Dĩnh cười khẩy nghe chát chúa: “Mẹ nói cho con biết chính Quan Thiếu Hàng đã hại chết em gái con. Chính miệng bà mẹ chồng con nói đấy. Như thế còn giả à? Con sống phải có lương tâm chứ? Phải cắt đứt quan hệ ngay với nó”.

Gia Ưu nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang nói gì thế?”.

“Ưu à, con ghé qua nhà một lát đi. Tẹo nữa nó cũng đến đấy”.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng vỡ loảng xoảng, rồi nghe thấy tiếng nói nặng nề của ba: “Hôm nay mẹ con đã ngửa bài với bà mẹ chồng của con rồi”.

Gia Ưu giật mình, chiếc bút chì suýt nữa thì đâm vào tay, cô lờ mờ cảm nhận sắp có bão lớn xảy ra. Cô bỏ mặc công việc đang dang dở lái xe một mạch về nhà.

Suốt đời này cô sẽ không bao giờ quên nổi cảnh tượng ngày hôm ấy.

Từ nhỏ cô đã biết mẹ mình ăn nói sắc sảo. Chính vì nói sắc sảo quá mà luôn làm tổn thương đến người nghe, vết thương vô hình. Cô nghe quen rồi, không còn cảm giác rồi. Nhưng mẹ chồng cô thì khác, bình thường bà luôn ăn nói nhã nhặn, nhưng lúc nào tức lên thì còn nguy hiểm hơn cả bom nguyên tử. Hồi bé cô đã biết đến “cô Hợp” ghê gớm này mà, càng tránh xa càng tốt.

Với bà Hợp, Gia Ưu thực sự là một con bé hư hỏng. Chính bà đã tận mắt chứng kiến cô lớn lên từ nhỏ. Chẳng biết là bà mụ nặn nhầm từ trong bụng hay sao ấy, chứ trên đời này làm gì có đứa con gái nào lại tinh nghịch đến thế. Cũng không biết vì sao con trai mình lại thích chơi với con bé ấy đến vậy. Không bị bắt gặp thì thôi chứ bắt được kiểu gì cũng giáo huấn cho con trai một thôi một hồi, nào là gần mực thì đen. Con trai bà xuất sắc, ngoan ngoãn không thể để con bé kia làm hư hỏng được. Nhưng rồi có nằm mơ bà cũng không nghĩ được rằng, cô con dâu bà không ngớt lời khen ngợi ấy chính là Trì Gia Ưu! Bà không thể chấp nhận được sự thực này. Nếu không phải chính miệng bà thông gia nói thì bà không đời nào tin.

Đợi đến khi gặp được Trì Gia Ưu, nghe cô chần chừ chào “mẹ ạ”, bà mới thấy tình cảm của mình bị đùa bỡn quá mức, đau xót vô cùng. Năm năm nay bà đã đối xử với đứa con gái này như là con gái mình dứt ruột đẻ ra. Nhưng rồi thì sao, cũng chỉ là thứ hàng giả. Suy cho cùng người bà ghét nhất vẫn là Trì Gia Ưu!

Lúc ấy bà lạnh lùng đáp: “Không dám, chào chị Ưu, chị giỏi thật đấy!”.

Nghe mẹ chồng nói vậy Gia Ưu cứng cả họng chẳng nói được lời nào. Bà Dĩnh đứng bên liền nói: “Gia Ưu nhà chúng tôi có giỏi đi nữa cũng chẳng giỏi bằng Quan Thiếu Hàng nhà bà. Lừa con gái út nhà tôi, giờ lừa cả chị nó nữa”.

Bà Hợp cười khẩy: “Bà Dĩnh, bà có nhầm không đấy. Chính hai cô con gái quý hóa của bà cứ bám lấy Thiếu Hàng nhà tôi, chứ liên quan gì đến con trai tôi hả?”.

Bà Dĩnh tức tím tái mặt mày: “Ly dị, ly dị ngay”.

“Tôi đồng ý, ly dị nhanh lên!”. Bà Hợp cũng chẳng chịu lép vế.

Gia Ưu không thể chịu đựng thêm được nữa, cô quay người đi thẳng. Ra tới cửa gặp Thiếu Hàng bước vào, hai người nhìn nhau chưa kịp nói câu nào thì đã nghe tiếng ba mẹ hai bên ầm ĩ cả lên....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0020 giây