Mấy phút sau cô mới điều chỉnh được tâm trạng của mình, quay về đối mặt với anh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh nói từng từ một: “Nếu anh nói là thật thì tại sao hồi ấy còn ở bên Gia Hảo?”.
Quan Thiếu Hàng nhìn cô đau đáu: “Nếu em cho rằng ở bên nhau tức là yêu nhau thì anh trả lời thẳng cho em biết: không hề có, bọn anh chưa bao giờ ở bên nhau”.
“…” Gia Ưu nhìn trân trân không nói nên lời.
“Em không tin ư?”.
“Từ nhỏ tới lớn thời gian Hảo ở bên anh còn nhiều hơn là bên em. Anh tặng nó cái gì, dù chỉ một tờ giấy thôi nó cũng lưu giữ cẩn thận ở trong tủ. Anh thích giống chó Chukchi, dù nó rất sợ nhưng vẫn cứ đòi nuôi một con. Anh dành được những giải gì nó nhớ hết trong đầu và rồi ngày ngày phấn đấu noi theo với ý nghĩ rằng kém cỏi sẽ bị anh coi thường, xa lánh… Hảo làm bao nhiêu việc ấy cũng chỉ vì anh. Giờ anh lại nói hai người không phải yêu nhau là sao?”.
Quan Thiếu Hàng mím môi, khuôn mặt như giăng một lớp sương mờ lơ đãng.
Mãi sau cô thở dài não ruột: “Cho dù có như anh nói là hai người không ở bên nhau, nhưng anh có bao giờ theo đuổi em đâu? Anh nói xem em làm sao tin được là anh yêu em chứ?”.
“Không, trong mười năm qua, chí ít anh cũng đã bộc bạch lòng mình ba lần rồi, với những hình thức khác nhau”.
“Sau đó thì sao?”.
“Em đều từ chối”.
Đầu óc cô như chùng lại, ánh mắt kinh ngạc toát lên vẻ ngờ vực như anh đang đùa giỡn với mình. Cô chầm chậm lùi về bên giường và đặt phịch mông xuống.
“Hóa ra em mất trí nhớ thật rồi… em cứ nghĩ là mẹ em lừa em”.
Gia Ưu gọi xe ra Tây Hồ mặc dù chân vẫn chưa đi lại được nhanh nhẹn cho lắm. Nhưng cô cần được hít thở không khí trong lành cho đầu óc được vận hành bình thường.
Nhân lúc Thiếu Hàng đang nói chuyện điện thoại, cô cầm điện thoại và ví tiền đi thẳng ra ngoài. Cô đi bộ lang thang không mục đích một đoạn đường dài, hòa mình vào dòng người đông đúc.
Cô nhìn xung quanh mà mãi vẫn chưa trấn tĩnh lại được. Đứng đờ người một chỗ thì bị ai đó vỗ vào vai. Cô quay đầu lại thấy một người phụ nữ đứng tuổi ăn mặc giản dị đang cười xun xoe: “Định đi xem Ấn tượng Tây Hồ à? Mua được vé chưa? Chị có vé đây này, chỗ ngồi rất đẹp, rẻ hơn mua ở trong nhiều lắm”.
Gia Ưu ngẩn người rồi lắc đầu từ chối.
Người phụ nữ ấy cũng không níu kéo nữa, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu khác.
Gia Ưu chẳng có nơi nào để đi, không có tâm trạng và sức lực dạo phố, cũng không muốn quay lại khách sạn để đối mặt với Thiếu Hàng. Cô liền giật giọng gọi người phụ nữ ấy: “À này, chị cho em một vé. Bao nhiêu tiền vậy?”.
Cô qua cửa soát vé đi vào trong tìm đúng vị trí của mình ngồi xuống. Đúng là vị trí rất đẹp, gần khán đài, lại ở giữa nên tầm nhìn rộng. Vẫn chưa tới giờ biểu diễn. Mặt hồ phẳng lặng trong đêm, gió thổi vi vu. Cô nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận được cái mát của gió hồ.
Lòng cô đang ngổn ngang trăm mối. Tất tật những lời nói của Thiếu Hàng đã lật nhào mọi ký ức cũng như mọi thứ cô biết. Gác sang một bên mọi thứ khác, nếu như người Thiếu Hàng yêu là cô, thế thì những năm nay cô cứ phải sống miễn cưỡng. Trong mắt anh cô mới khôi hài, nực cười làm sao.
Cô rất muốn tin anh, nhưng không thể kìm nén nổi sự nghi ngờ đang trỗi dậy trong lòng mình.
Đang nghĩ miên man bỗng thấy xung quanh náo nhiệt hẳn lên. Ngồi bên cạnh cô là gia đình có cả con nhỏ, tiếng trẻ con nhí nha nhí nhảnh cứ vang bên tai cô.
Cô mở mắt ra thấy
Chương trình bắt đầu biểu diễn. Thoạt đầu cô chỉ nghĩ xem để giết thời gian, nhưng rồi càng xem càng thấy cuốn hút bởi câu chuyện tình của đôi trai gái. Họ quen nhau rồi yêu nhau và rồi phải chia tay nhau. Cô thấy trái tim mình tan nát.
Chương trình kết thúc bởi tiếng vỗ tay không ngớt của khán giả. Gia Ưu rưng rưng nước mắt cũng đứng dậy ra sức vỗ tay.
Xin đừng chia ly, đừng có tìm lại quá khứ, đừng để mất đi rồi mới tiếc thương… ai cũng trải qua những giây phút như vậy, nên cô cần gì phải tính toán sự mở đầu và kết thúc. Tất cả đều do bản thân mình phải không?
Trên đường về khách sạn, cô ngồi trong xe lòng xúc động, nôn nóng vô cùng. Cô rất muốn sớm được gặp lại anh, nói cho anh biết nỗi lòng cô, trái tim cô. Cô giục lái xe đi nhanh hơn. Lái xe không nói nhiều, tăng ga ngay lập tức. Cô nhắn tin mãi nhưng không thấy anh trả lời. Chẳng hiểu là anh chưa nhận được hay là nhận rồi không buồn nói chuyện nữa.
Vuốt lại mái tóc rối bung vì gió, cô gõ cửa phòng mình. Tim đập liên hồi trong giây phút chờ đợi. Quan Thiếu Hàng ra mở cửa chờ cô bước vào. Anh nhấc hành lý đã được thu dọn gọn gàng nói ngắn gọn: “Anh đã thuê phòng 1527. Có việc gì cứ gọi anh”.
Cô vội vã níu anh lại: “Tại sao anh phải thuê thêm phòng nữa? Em đặt phòng giường đôi mà”.
Thiếu Hàng nhìn cô: “Em chạy biến ra ngoài không phải là cố tình né tránh anh đấy à?”.
“Em…, vừa rồi em rối bời cả lên”.
“Biết anh yêu em nên rối bời hả?”.
Cô rất bực mình vì lối nói xuyên tạc của anh: “Anh đột ngột nói lời yêu như thế làm em hoang mang là chuyện bình thường thôi có gì không được nào? Em lấy anh hơn năm năm rồi, năm năm qua em sống thế nào chứ? Anh có thể hiểu được cho em không?”.
“Em thấy ấm ức à?” Quan Thiếu Hàng lạnh lùng hỏi.
“Đúng, rất ấm ức!”. Gia Ưu tức như sắp phát khùng lên: “Nếu anh sợ nói ra rồi em không lấy anh thì anh có thể nói trong năm đầu hoặc hai, ba năm sau chứ hả? Cũng còn hơn là bắt em phải trải qua năm năm. Anh ích kỷ quá, anh có bao giờ nghĩ đến cảm giác của em không? Trong năm năm qua em luôn sống trong cái cảm giác tội lỗi, cảm thấy có lỗi với anh, có lỗi với Gia Hảo… nhưng…”
Cô ngập ngừng, Quan Thiếu Hàng vội nhìn cô: “Nhưng sao hả?”.
“Nhưng em thấy có lỗi nhất chính là bản thân mình!”. Cô hăng hái nói hết mọi thứ đang nghĩ trong đầu: “Nếu anh yêu em thật lòng thì em là người xui xẻo nhất trên đời. Vì cách yêu của anh quá đặc biệt, quá mới lạ, quá ích kỷ. Có phải thiên tài luôn nghĩ khác người bình thường không? Tuy em không nhớ nổi anh đã bày tỏ tình cảm lần nào chưa, nhưng thái độ hiện nay của anh khiến em thấy từ chối là đúng. Đừng nói là ba lần, chứ bốn hay năm lần em cũng từ chối hết”.
Thiếu Hàng nhìn cô với ánh mắt u ám, chờ cô nói xong quay đầu đi luôn.
“Rầm”…
Cánh cửa phòng sập lại ngay sau lưng anh, cô nhanh chóng ngồi phệt ngay xuống đất. Mấy phút sau như sực tỉnh ra điều gì cô đứng bật dậy mở cửa lao ra ngoài.
Đứng từ xa trông anh tựa lưng vào cửa phòng 1523 buồn bã, hành lý đổ nghiêng ở dưới chân, lòng cô chùng lại và không buồn nghĩ ngợi gì nữa chạy tới ôm ghì lấy eo anh. Cô thấy người anh cứng đơ, như muốn thoát khỏi cô. Cô không buông tay mà càng ghì chặt hơn, chẳng đếm xỉa gì áp mặt vào lưng anh.
Anh thở dài, không cựa người nữa.
“Anh không xem bức hình em gửi à? Sao còn cố tình chọc giận em?” Mãi sau cô nói với giọng nghèn nghẹn.
Thiếu Hàng mở cửa, vừa quay người lại cô lấy đà nhào vào lòng anh, giơ hai tay siết chặt cổ anh.
Không còn cách nào khác anh kéo cô vào trong phòng, bật đèn lên.
“Đấy là tiếng lòng của em đúng không?”. Thiếu Hàng nói.
Gia Ưu ngụy biện: “Tại vừa rồi anh chọc tức em nên em mới nóng mặt…”
“Ừ thì nóng mặt, lúc nãy em nói có phải là thật không?”.
Gia Ưu định mở miệng nhưng rồi thôi.
“Giờ mặt em vẫn đang nóng chứ?”.
Cô lặng lẽ lắc đầu.
“Giờ em muốn nói gì nào?”.
Gia Ưu nghĩ ngợi rồi nói: “Anh yêu em nhường nào?”.
Anh nhìn cô chăm chú: “Năm năm qua anh đối xử với em thế nào?”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: