“Con là gái có chồng, nắm nắm cầm cầm tay chân ở chỗ đông người còn ra thể thống gì nữa? Lại gần ngay chỗ làm việc của con, người khác thấy được sẽ nghĩ thế nào hả?”.
Con gái ngồi im không lên tiếng khiến bà nghĩ rằng cô có tật giật mình, càng tức tối: “Hôm nay mẹ chồng nhìn thấy rồi đấy, kiểu gì chẳng mách con trai. Con đã nghĩ đến hậu quả chưa hả?”.
Cô cười khẩy: “Ngoại tình, đã bôi nhọ danh dự của con gái yêu quý của mẹ đấy”.
Bà Dĩnh giận dữ dang tay tát cô con gái một cái.
Mấy giây sau thấy má trái mình đau rát mới biết cái tát không phải là ảo giác. Hồi nhỏ nghịch ngợm cũng hay bị ba mẹ đánh đòn, nhưng lớn lên thì đây là lần đầu tiên.
“Rốt cuộc con không hài lòng việc gì hả? Giờ chẳng phải đang sống rất sung sướng hay sao, gia đình hạnh phúc, công việc như ý. Con nghĩ đến em gái mình mà xem, mới có tí tuổi đã phải từ giã cõi đời này rồi… Đúng là con thay thế em con. Lòng con oán hận vì điều đó, hận ba mẹ thiên vị… nhưng sao không nghĩ xem ba mẹ làm vậy là vì cái gì?” Bà Dĩnh run lẩy bẩy người, chỉ vào mũi cô nói tiếp: “Dù mẹ có thiên vị em gái con thế nào thì con cũng là do mẹ rứt ruột đẻ ra. Chẳng lẽ nào hổ dữ lại ăn thịt con, mẹ lại đẩy con vào chỗ chết ư? Từ nhỏ tới lớn con có làm được việc gì cho ra hồn đâu. Học hành không tới nơi tới chốn. Cho đi học đàn thì học dăm ba buổi bỏ giữa chừng. Cho đi học vẽ thì nghịch đến độ cô giáo phải khóc. Năm thi đại học nhất quyết không nghe theo lời khuyên của ba mẹ, cứ đòi thi đại học Thể dục thể thao. Tốt nghiệp rồi thì làm được công trạng gì? Cùng lắm là suốt đời làm cô giáo dạy thể dục. Ba mẹ thu xếp thế này cũng chỉ là mong cuộc sống sau này của con thuận lợi hơn. Vậy mà con cứ oán hận ba mẹ đến tận giờ, như là ba mẹ nợ con gì đó. Có phải con phải hủy hoại hết tất cả thì mới thấy sung sướng hay sao hả?”.
Gia Ưu gắng mím chặt môi, mở to mắt nhưng nước mắt cứ tuôn trào.
Những lời lên án của mẹ đã khiến cho cô suy sụp hoàn toàn. Giờ nói cũng chỉ là thừa, mà nói gì cơ chứ? Lẽ nào nói ra những lý tưởng chôn giấu bấy lâu trong lòng. Nói rằng mình cũng có hoài bão, có mơ ước như bao người khác.
Không… không, với mẹ những điều ấy chẳng là gì cả. Cô khổ sở vật vã để rồi mẹ cho rằng nực cười, không đúng thời và không biết gì.
Mãi sau cô mới lên tiếng, giọng nói còn lạnh hơn cả băng giá: “Mẹ là mẹ con, mẹ cho con sự sống này, mẹ có thể quyết định sự sống chết của con. Mẹ hoàn toàn có thể lựa chọn việc không có con lúc con vừa oe oe cất tiếng khóc chào đời bằng cách bóp cổ con. Những việc ấy con còn muốn cảm ơn mẹ hơn là so với hiện nay. Mẹ đừng có nói rằng làm như vậy là nghĩ cho con. Mẹ tự ý thay đổi cuộc đời con với cái cớ mỹ miều là tốt cho con, vì con. Thực ra mẹ quá ích kỷ, mẹ không muốn mất Trì Gia Hảo. Nó sống mẹ thấy tự hào, sung sướng, còn con chẳng mang lại cho mẹ bất cứ điều gì. Mẹ hận thần chết sao lại đưa nó đi chứ không phải là con. Mẹ hận con đã gián tiếp lấy đi cơ hội sống của nó. Nếu năm ấy Thiếu Hàng nhảy xuống sông cứu ngay nó thì có lẽ bây giờ người sống là nó chứ không phải là con”.
Những lời nói này đã đánh đúng vào chỗ đau của bà Dĩnh. Mặt bà tái xám: “Con muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, mẹ cũng hết cách rồi. Việc đã ra nông nỗi này con cũng không còn đường lui đâu. Con còn nhớ hồi xưa con nhận lời mẹ làm những gì không?”.
“Con không quên”. Trái tim cô nhức nhối chẳng khác gì bị ai đó đâm kim vào. Nhưng cô lấy lại tinh thần rất nhanh, giọng nói đã bình tĩnh lại: “Con biết mẹ đang lo lắng điều gì. Lấy Thiếu Hàng là tâm nguyện cuối cùng của em gái con. Mẹ muốn con thực hiện giúp nó. Hồi ấy con đã nhận lời mẹ. Chỉ cần Thiếu Hàng không biết mọi chuyện, con sẽ không chủ động rời xa anh ấy. Mẹ yên tâm đi, giờ con… vẫn nói câu ấy thôi”.
Bà Dĩnh chăm chú nhìn, lòng nhẹ hẳn khi thấy con gái nói thật.
Cách một bức tường, người đàn ông nắm chặt lấy chùm chìa khóa định mở cửa cho vào trong túi, hít thở thật sâu và quay đầu đi ra xe.
Đêm nay chắc chắn sẽ rất dài.
Quan Thiếu Hàng ngửa đầu dựa vào ghế, trong ánh đèn tranh tối tranh sáng, khuôn mặt anh trông thật phẳng lặng, duy chỉ có đôi mắt là ánh lên cho thấy lòng anh đang dậy sóng.
Điện thoại chỉnh chế độ rung lúc họp buổi chiều, giờ chưa chỉnh lại giờ lại rung bần bật trong túi áo.
Anh lấy điện thoại ra nhìn rồi ấn nút nghe.
Giọng mẹ anh trong điện thoại nghe sắc lạnh: “Con về nhà chưa? Nó nói thế nào hả?”.
Quan Thiếu Hàng thờ ơ đáp: “Không phải như mẹ nghĩ đâu”.
“Tốt nhất là không phải, không thể để ba mẹ mất mặt vì chuyện ấy được!”. Giọng nói đỡ khó chịu hơn: “Mẹ biết nó từ nhỏ mà. Hồi bé nó đã thích con rồi. Mẹ biết hết nên mẹ không tin là nó sẽ làm việc gì sai trái. Nhưng mà lòng người cũng khó lường! Trước đây nó luôn sống chừng mực, sao giờ lại trở nên hồ đồ thế nhỉ? Suốt ngày chạy rông ngoài đường, toàn quen với những kẻ chẳng đâu vào đâu. Chỉ sợ là gần mực thì đen thôi. Con cũng sai, suốt ngày bận rộn, xao nhãng cả chăm sóc vợ. Chỉ có thế nó mới thích chuyển sang làm phóng viên. Giờ thì tốt rồi, cả hai anh chị đều bận rộn, ai chịu nhường ai đây! Hôn nhân, gia đình cũng cần phải có người chăm sóc, con trai ạ”.
Bà Hợp nói một tràng về những gì mình đang canh cánh trong lòng, nhưng lại không nhận được phản ứng như ý. Anh vẫn thờ ơ đáp: “Con biết rồi mà mẹ. Con sẽ nói chuyện với vợ con. Cứ như vậy mẹ nhé. Con mệt rồi”.
“Con đúng là…” Bà Hợp chẳng biết nói gì hơn: “Được rồi… được rồi anh chị cứ suy nghĩ kỹ đi”.
Anh gác máy, mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại thì thấy tên Trương Quần hiện trên màn hình. Anh đành phải nhấc máy nghe.
Âm thanh ồn ã, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc khiến Trương Quần nói gần như hét lên.
Nghe xong anh nhíu mày nói: “Anh không đến đâu, mọi người cứ vui chơi thỏa thích đi nhé!”.
Trương Quần vẫn chưa chịu buông tha: “Anh đến đi mà, nếu anh chê ồn em sẽ thuê phòng VIP, bạn học khai trương mình phải đến chúc mừng chứ. Mà anh đoán xem em đã gặp ai nào?”.
“Ai vậy?” Anh hỏi qua loa đại khái.
“Đàm Áo. Anh thấy tình cờ không? Anh ấy đi uống rượu một mình đấy. À phải rồi, rủ thêm cả Gia Hảo nữa nhé. Càng đông càng vui, hơn nữa cũng quen nhau cả mà. Thôi để em gọi điện cho cô ấy”. Trương Quần đúng là vui quá hóa rồ, nói xong gác máy luôn.
Thiếu Hàng tay vẫn cầm lấy điện thoại, chưa đầy ba phút sau cô lại gọi đến hào hứng nói: “Gia Hảo nhận lời đến đấy, anh tới nhanh lên, đừng chần chừ nữa!”.
Quan Thiếu Hàng sững người, rồi cười nhạt.
Anh không đợi Gia Ưu mà lái xe đi thẳng đến quán bar. Chủ quán là bạn học hồi trung học, thấy khách vào vồn vã chào hỏi rồi lại bận rộn đón tiếp những vị khách khác. Trương Quần và Đàm Áo đang ngồi bên góc quầy bar chơi oẳn tù tì.
Xem ra hai người đó uống đã khá nhiều rượu, mặt đỏ phừng phừng, ánh mắt dài dại. Nhìn thấy Hàng, Trương Quần vô cùng phấn khích, nhảy tót xuống chạy đến bá chặt lấy cổ anh, nói thế nào nhất quyết không chịu bỏ ra. Đúng là uống quá nhiều rượu rồi.
Còn phản ứng của Đàm Áo lại trái ngược hoàn toàn với Trương Quần. Lúc nãy vừa cười cười nói, thế mà thấy Hàng lập tức quay mặt đi, không nói năng gì.
Chẳng sao cả, Thiếu Hàng kéo tay Trương Quần ra, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế, rồi gọi nhân viên phục vụ cho một cốc vốt ca.
Vừa nhấp được ngụm rượu, Trương Quần đã cười khúc khích sán đến: “Cô vợ xinh đẹp của anh đâu rồi? Sao không đến hả? Không sợ em cướp mất anh à?”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: