Nhiều khi Gia Ưu cũng vui mừng vì ba mẹ mình có được cô con gái xuất sắc như vậy, họ sẽ không phải hao tổn công sức để nuôi dạy mình. Thành tích học tập luôn đứng đầu lớp, các môn ngoại khóa luôn đạt đến mức chuyên nghiệp, bạn bè họ hàng ai cũng khen ngợi hết lời, mà những thứ đó cô chẳng thích chút nào.
Cũng chính vì sự có mặt của em gái nên nhiều lắm mẹ cũng chỉ càu nhàu vài câu quen thuộc về cô và rồi lại dồn hết tâm sức vào cô em. Mẹ hiếm khi gò cô vào khuôn khổ, nên hầu như ít quan tâm xem cô ngày ngày ra khỏi nhà làm cái gì.
Nhưng từ sau khi em gái mất, mẹ thay đổi hẳn thái độ với cô. Hồi đầu hai, ba ngày lại gọi điện thoại kiểm tra cô, lúc nóng lúc lạnh chẳng nói gì, lúc thì đùng đùng nổi giận, bình thường toàn chế giễu cô, chẳng thấy điểm tốt nào ở cô cả… đại khái là cảm thấy cô đã cướp đi sự may mắn của cô con gái út. Tuy là không thấy cô có điểm gì xuất sắc nhưng lại cho rằng khoác lên tấm áo của Gia Hảo cô sống sẽ thấy vẻ vang, danh giá hơn.
Năm năm trôi qua, mệt mỏi làm sao.
Về đến nhà cô vào ngay phòng tắm ngâm mình trong bồn. Khóc nhiều sưng mọng hết cả mắt, cô tiện tay tháo luôn kính áp tròng ra. Hơi nước nóng bốc lên ngùn ngụt khiến cho từng lỗ chân lông cũng đang được hít thở khoan khoái.
Cô buông lơi cơ thể dần dần, buồn ngủ quá vì mệt mỏi qua mấy hôm rồi. Cô ngoẹo đầu sang một bên thành bể tắm nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Rồi cô nằm mơ, mơ thấy mình đang đua xe trên một con đường không đích, không một bóng người qua lại. Cô ra sức đạp hết chân ga, nhưng trong giây lát khung cảnh thay đổi, cơ thể cô bỗng như bị mất trọng lượng, rơi tận xuống sông sâu, nước sông lạnh giá trào vào mũi, mồm khiến cô thấy khó thở, muốn kêu cứu thật to, nhưng vừa mở mồm ra nước đã ùa vào trong…
Lúc ấy, một đôi tay rắn chắc lôi tuột cô ra khỏi nước. Cô giật mình và rồi tỉnh hẳn cơn mơ, tai mắt mũi toàn nước, vừa ho sặc sụa vừa dụi mắt. Kính áp tròng bỏ ra lúc nãy đang nổi lềnh phềnh trên mặt nước, cô gắng mở mắt nhìn thấy Thiếu Hàng đang chằm chằm nhìn mình với vẻ mặt xám ngoét, ngực cứ nhô ra nhô vào như đang nén trận lôi đình.
Bỗng chốc cô lờ mờ nhận ra: “Không phải anh ở trong bệnh viện à?”.
“Nếu không phải anh về thì sáng sớm mai trang đầu các báo sẽ có tít giật gân: Nữ nhà báo nổi tiếng của Đài truyền hình thành phố tự tử chết trong phòng tắm”. Anh lạnh lùng đáp.
Cô chậm chạp đứng lên, mái tóc ướt sũng bết vào da, cô bị lấn át bởi khí thế tức tối của anh, bất giác rùng mình và rồi hắt xì hơi liên tục.
Quan Thiếu Hàng nhăn mặt nhíu mày, kéo vội chiếc khăn tắm, chẳng quan tâm đến điều gì choàng gọn cô vào trong.
Ôi trời, chẳng khác gì bị trói, ngay cả chân cô cũng không nhúc nhích nổi, đành phải đứng trân trân nhìn anh.
Quan Thiếu Hàng vẫn làm bộ mặt lạnh như tiền, chẳng nói chẳng rằng bốc nàng lên như một khúc gỗ ném lên ghế sô pha.
Giờ thì cô tỉnh thật rồi, trong lòng thấp thỏm lo lắng. Cô chưa bao giờ thấy anh giận dữ với mình đến vậy, không phải là cô sợ, mà là… cô không biết mình phải đối phó ra sao!.
Quan Thiếu Hàng vội lấy máy sấy tóc rồi tóm cô ra sấy.
“Để em tự sấy!”. Cô nghiêng người giẫy ra, nhưng khăn tắm quấn chặt quá hạn chế mất động tác của cô. Quần áo sạch cô để trong phòng ngủ, mà cô chưa hào phóng đến độ dứt khăn tắm ra trước mặt anh.
“Đừng có cọ quậy!” Anh nghiêm giọng ngăn cản.
Tính cách ương bướng vốn có trong cô bỗng trỗi dậy, cô lấy hết sức đẩy mạnh anh ra. Ánh mắt vốn dịu dàng, sâu lắng của anh bỗng lóe lên sự tức giận, anh giơ tay phát thật mạnh vào mông cô.
Cô sửng sốt há hốc miệng trong giây lát. Đợi đến khi hồi lại thì mông mình đã ăn vài cái phát, đau điếng người. Xem ra anh thực sự bực mình rồi nên ra tay không thèm nể tình chút nào.
Cô trề môi ra và trong lòng sôi sục nỗi ấm ức: “Anh tức gì chứ?”.
Sắc mặt lạnh lùng, anh lớn tiếng quát: “Có việc gì không thể nói được với anh hả? Có việc gì khó khăn vợ chồng mình không thể cùng nhau xử lý được? Tại sao cứ phải cố chịu một mình làm gì, chả lẽ anh không đáng cho em tin tưởng hay sao?”.
Cô thở dài, không thể giải thích được rõ ràng nên đành kiềm chế, nước mắt cứ tuôn trào ào ào.
Anh không mảy may xúc động, cũng chẳng thèm nịnh một câu, kéo cô ngồi ngay ngắn và tiếp tục sấy tóc cho cô.
Cô như người gỗ để mặc anh muốn làm gì thì làm. Nước mắt rơi nhanh nhưng rồi khô cũng nhanh. Đôi môi cô mím chặt lại, đôi mắt và chỏm mũi đỏ lựng lên trông vô cùng đáng thương.
Sấy xong tóc cho cô, anh chẳng buồn nhìn cô thêm một cái đi thẳng về phòng ngủ của mình.
Cô ngẩn người ra, nghe thấy tiếng anh tung chăn và bước lên giường nằm…
Vậy là anh đã không thèm để ý gì đến cô!.
“Tối nay anh không quay lại bệnh viện à?”. Vừa bị phát đít xong, cũng xấu hổ lắm chứ, nhưng không thể im lặng được. Cô lê nhè nhẹ đến sau anh, có lẽ vì không thấy anh có ý kiến gì nên cô buồn bực ôm cái gối ngồi thừ người trong bóng tối.
Chẳng biết ai động chạm gì anh mà anh kéo chăn chùm kín đầu lại.
Cô bực lắm liền giơ tay vỗ vào chăn, anh vẫn không động đậy, cô lại vỗ và anh vẫn không chịu có hành động gì.
“Mặc xác anh, cho anh chết ngạt đi!”.
Cô cố gắng cởi chiếc khăn tắm ra khỏi người rồi mặc váy ngủ chui vào trong chăn. Bàn tay lành lạnh của cô áp lên cái lưng nóng hôi hổi của anh.
Mãi đến khi tay cô ấm lên mà anh vẫn không có động tĩnh gì. Cô bực mình rút tay lại.
Chiến tranh lạnh còn kéo dài sang tận ngày hôm sau. Cô mặc quần áo chỉnh tề đi làm thì thấy anh vẫn còn ngồi thảnh thơi đọc báo ở bàn ăn. Cô nói: “Anh có đi được không? Nếu không em đưa anh đến bệnh viện trước rồi qua Đài sau cũng được?”.
“Không đi!” Anh đáp luôn.
“Không đi không được, bác sĩ chưa đồng ý cho anh ra viện mà”. Cô đi đến và cố gắng nói thật dịu dàng: “Anh đừng có tự đày đọa mình nữa được không”.
Anh đặt báo xuống, ngước mắt nhìn cô nhắc lại hai chữ: “Không đi”.
Cô bặm môi: “Thôi thì thế này nhé, anh đi kiểm xem sao vậy. Gì thì gì cũng phải nghe ý kiến của bác sĩ chứ, mà mình đã mang thuốc về nhà đâu”.
Anh chẳng thèm trả lời cô, cắm cúi đọc báo tiếp.
“Rầm” một tiếng, cô đập tay thật mạnh xuống tờ báo: “Đi bệnh viện và khó chịu với em là hai việc hoàn toàn khác nhau, anh đừng có gộp vào làm một như thế được không?”.
“Anh có làm gì đâu”. Anh cười nhạt nói.
“Thế anh làm vậy là có ý gì?” Cô tức tối nhìn anh chằm chằm.
“Anh muốn em hiểu được tâm trạng anh ngày hôm qua”. Anh đứng dậy, mắt không rời cô đang thở hồng hộc: “Ngoài ba mẹ ra thì chúng ta là những người gần gũi nhau nhất, nói một cách văn vẻ thì cùng chia sẻ khó khắn, còn nói một cách thô tục là hai con châu chấu cùng bị buộc bởi một sợi chỉ. Lúc em vui anh không cần phải ở bên cạnh em, nhưng những lúc em buồn và đau khổ anh mong là mình được ở bên cạnh em, em đã hiểu chưa hả?”.
Nghe xong lời bộc bạch của anh, sắc mặt cô thay đồi thất thường, cảm xúc lẫn lộn.
Anh không chờ cô trả lời, tự cười một mình, với tay nhấc chiếc áo khoác và rồi đi lướt qua cô ra ngoài.
Cô ngồi xuống, ôm lấy đầu mình.
“Sau đó cậu cứ để mặc cho anh ấy đi à? Không nói thêm bất cứ câu nào?” Tiểu Đóa vừa ngậm ống hút cốc trà sữa vừa nói nên tiếng được tiếng mất.
Người ngồi đối diện trước mặt cô buồn bã gật đầu.
“Đúng là lòng gan dạ sắt, nếu tớ là cậu thì tớ sẽ xúc động vô cùng”. Tiểu Đóa nói.
“Nếu tớ là Trì Gia Hảo chắc chắn tớ sẽ cảm động vô cùng”. Cô cười ảo não, nụ cười toát lên nỗi đau khổ, chán chường: “Tiếc là, tớ không phải”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: