pacman, rainbows, and roller s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khi thiên thần mất đi đôi cánh - Phong Uyên


- Như thế là còn 15 % nữa, sao hai đứa không mua luôn đi?

- Số cổ phần ấy không mua được...

- Vì sao?

- Vì anh Bảo Anh đang nắm giữ nó và anh ấy không muốn bán cho chúng ta?

- Bảo Anh? Không phải rất thân với con với Minh Anh à? Ta nghĩ nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến tập đoàn của gia đình cậu ta nếu bán số cổ phiếu đó đi.

- Ừm, con cũng không biết.

Mặc mẹ chìm trong những ưu tư, nó cũng nén buồn, dõi mắt về phía trước. Hơn ai hết Trang biết anh Bảo Anh làm thế là vì Vi, anh ấy đang ép anh trai nó phải buông tay Vi. Nó thấy đau nhói khi nghĩ tới đó, dù gì anh Minh Anh cũng sẽ không làm theo những gì anh Minh Anh muốn, nó tin là nó hiểu tính cách anh trai mình...

- Mình đi đâu đây con? - Mẹ cất tiếng hỏi làm nó giật bắn mình.

- Về nhà ạ.

- Mẹ muốn tới chỗ Minh Anh.

- Để mai cũng được mà mẹ, mẹ cứ về nhà nghỉ ngơi, nếu cần con sẽ gọi anh ấy tới... - Nó lúng túng, thôi chết rồi, mẹ mà tới nhà anh ấy bây giờ là kế hoạch sắp đặt cho hai người đó của Trang cũng đi tong luôn...

- Mẹ cũng không mệt, con cứ đưa mẹ tới đó đi, lâu rồi chẳng thấy nó hỏi han gì tới bà mẹ này, về nước nó cũng không thèm ra đón.

- Dạ... - Trang cười mà như mếu quay xe...

- Mum... mum... Vừa rồi! - Nó đậy nắp nồi súp lại một cách hài lòng, xong quay qua đổ khoai tây chiên ra dĩa.

Bởi chú tâm vào việc dọn thức ăn nên Vi không để ý anh Minh Anh đã xuống nhà từ rất lâu và đang đứng lặng ngắm nó.

- Anh dậy rồi à? – Một chút giật mình. Không cần quay lại nhìn nó cũng đoán ra được người đang bịt mắt mình là ai.

- Em tới lâu chưa? - Anh thả tay, hôn nhẹ lên tóc nó.

- Cũng được một lúc rồi. Hì, giờ thì xê ra để em bưng đồ ăn nào.

Vi đang trông chờ anh xắn tay áo giúp mình nhưng thảm thay anh lại ngang nhiên ra ghế ngồi, gì thế nhỉ? Chỉ số ga lăng của anh í bằng không sao?

- Em thừa biết không cần nhìn anh như thế thì mặt em trông cũng ngố lắm rồi mà. Không phải anh không muốn giúp, tại em bảo anh xê ra đấy chứ?

Nó méo xẹo giơ nắm đấm hờ rồi cũng ngoan ngoãn bưng đồ ăn ra:

- Ngon không? - Vi long lanh quan sát nét mặt của anh.

- Ưh, cũng được.

- Chỉ được thôi à?

- Ưh, chỉ thế thôi.

Dù muốn kéo dài cuộc hội thoại nhưng thái độ của anh khiến nó chưng hửng thế nên chẳng hỏi han gì nữa, mặt mũi tối sầm, nó đưa thìa lên miệng...

- A... nóng... - Đưa tay lên ôm miệng, Vi lẩm bẩm nguyền rủa cái tính hậu đậu của mình.

- Khăn của em này... Lúc nào cũng bất cẩn như thế...

Anh đưa khăn giấy cho nó, cố nén một nụ cười đang dần hiện ra nơi đầu môi...

- Kệ em.

- Ưh, thì anh có quan tâm đâu, giờ thì lau đi, lem hết cả rồi...

Không đợi nó đồng ý, anh với tay chăm chú lau vết súp lem trên mặt Vi.

- Lúc ấy sao anh lại bảo em có một điểm đặc biệt không thể không nhận ra?

-... - Bỏ khăn giấy vào thùng rác, anh từ tốn ngẩng đầu lên chăm chú ý muốn Vi tiếp tục...

- Cái lần đầu tiên em gặp anh ấy. Em đã thắc mắc mãi. - Vi không giấu nổi tò mò hỏi thẳng anh...

- ...

- ...

- Vì lúc ấy anh thấy em khóc, nước mắt khiến em trông không được tự nhiên và em là cô gái duy nhất ở buổi biểu diễn đó không... hò reo tên anh.

- ...

- Chính điều ấy đã khiến anh đặc biệt chú ý và chỉ cần quan sát dáng người, đôi mắt hơi đỏ dù đã được trang điểm, chẳng khó khăn gì anh có thể nhận ra...

- Thì ra là vậy...

- ...

- Anh không muốn biết lí do sao?

- Nếu muốn thì em sẽ tự nói thôi vì vậy anh không hỏi gì cả.

- Cảm ơn anh!

- ...

- Gì thế ạ? - Vi ngờ ngợ khi anh cứ nhìn chăm chăm vào bát súp của nó.

- Lúc nãy em làm rau cẩn thận chứ Vi?

- Vâng.

- Thế cái gì đang ở trong bát súp của em?

Nhìn xuống hướng mà anh chỉ, nó nhảy dựng lên...

- Á... Sâu... Ọe... ọe...

Thế là không chỉ nó mà mặt anh cũng tái mét, Vi cố sức móc cái thứ chất lỏng nó lỡ ăn vào. Sao nó lại bất cẩn thế hả trời?

- Thôi đừng cố nữa, dù gì em cũng đâu có thể lôi chúng ra được...

- Huhu...

- Em khóc cái gì, có phải thuốc độc đâu.

- Huhu...

- Anh cũng ăn mà, đáng lẽ em phải xin lỗi anh chứ, lại còn khóc...

- Huhu...

Nó tiếp tục điệp khúc khiến anh ngày càng nóng mặt, không giấu sự bối rối, điều chỉnh giọng, dịu dàng:

- Thôi nín đi, nước của em này.

- ...

- Mà khóc nữa là anh đuổi về bây giờ.

- Em đã tự tay giết chết một sinh linh... Hức... hức...

Trời, anh loạng choạng, hai mắt mở to bất lực nhìn nó. Đúng là bó tay mà!

- Đừng khóc nữa,em biết khóc là sẽ không xinh đúng không?

Ngước đôi mắt còn vương nước nhìn anh, nó như bị thôi miên khi thấy anh đề cập tới chủ đề xinh hay không... 0

- Em thật đúng là... đồ ngốc.

Không biết vì vẻ mặt của nó lúc ấy trông dễ thương hay vì không kìm nổi lòng mà Minh Anh cúi xuống, đôi môi anh khẽ chạm lên môi nó... Toàn bộ các giác quan trong nó như bị đơ lại hoàn toàn, Vi bất ngờ tròn mắt trong tích tắc rồi cũng nhắm nghiền, hàng mi cong vút rung rung, tim nó đang rộn lên những giai điệu không lời...

Bịch...

Âm thanh lạ khiến cả anh và nó giật nảy mình quay lại và cái nguyên nhân phát ra tiếng động ấy thì chút nữa khiến nó ngất lăn quay: Trang đang ôm miệng cười khúc khích còn người phụ nữ bên cạnh cô bạn của nó thì y như là bị bùa choáng...

- Mẹ... - Minh Anh hoàn toàn bình tĩnh, nhíu mày...

Vi đưa tay lên chắn ngang bờ môi, anh ấy vừa mới gọi người đó là gì cơ?

- Cháu... chào bác... !

Lần ra mắt đầu tiên của nó với mẹ anh tệ hại thế này sao? Ôi trời, toi rồi, Vi đã phạm ngay cái điều tối kị trước mặt người lớn...

- Con và...? - Có vẻ như vẫn còn shock, bác gái nói đứt quãng

- Hì, mẹ trấn tĩnh nào, đây là người yêu của anh con đấy... - Trang vui vẻ xoa dịu không khí.

- Thật sao Minh Anh?

- Vâng - Anh đáp ngắn gọn - Mẹ vào mà không nhấn chuông?

- Ta chỉ định khiến con bất ngờ thôi! - Mỉm cười với anh xong gần như ngay lập tức bác ấy quay sang nó...

Vi run lập cập, cúi gằm mặt, chuẩn bị tinh thần nghe sự trách phạt của người lớn, nhưng... mấy thứ ấy xem ra là quá thừa thãi...

- Đây là con dâu của ta sao? Cuối cùng con cũng chịu tìm lấy một ai đó, thế mà ta cứ lo con sẽ theo chủ nghĩa độc thân tới hết đời cơ đấy... May thật. Tên con là gì?

- ... Dạ, tên cháu là Tường Vi ạ!

- Một cái tên rất đẹp, ta và cháu sẽ có nhiều chuyện để nói đây...

Kéo tay nó lên phòng, người mẹ trên cả tuyệt vời của Minh Anh đang định làm gì thế nhỉ?

Trang nhún vai cười ra vẻ vô tội trước cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của anh trai. Phen này thì thảm cho cả Minh Anh lẫn Vi rồi...

*

Đeo earphone vào tai, Minh Anh khẽ rùng mình nhấn ga...

"- Cái gì đây ạ? - Anh tròn mắt nhìn đống hành lí mẹ mới vận chuyển về.

- Hành lí của Vi đó con, ta phải tranh thủ lúc nó đi học để mang tới, đáng lẽ hai đứa phải ở chung từ lâu rồi, bất ngờ quá, không ta cũng đã kịp chuẩn bị lế để gặp mặt nhà bên ấy thôi lần sau vậy... thằng bé này, sao không nói sớm với mẹ là con đã có ý chung nhân chứ?

- Mẹ nói gì thế ạ? Cứ làm như cô ấy là vợ chưa cưới của con không bằng.

- Thế con không yêu Vi hả?

- Chuyện ấy khác mà...

- Khác gì, hai đứa yêu nhau thì chuẩn bị đi, ta sẽ thưa chuyện với nhà bên đó cho hai đứa lấy nhau, và ta sẽ sớm có cháu... Nghĩ tới đó thôi là đã không thể chờ rồi.

- Nếu như con và cô ấy không thể tới được cái ngưỡng như là mẹ nói thì sau này Vi làm sao có thể lấy ai khi mà cô ấy tới nhà một người khác phái sống và ở chung với người đó chứ?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây