Câu nói đựoc thốt ra một cách tự nhiên nhất có thể, nó định phản biện nhưng cái nhìn như muốn cắt người khác ra làm đôi của Minh Anh khiến nó im bặt.Vi thấy khuôn mặt con bé trở nên tái mét, Chi cười:
- Vậy sao? Giờ em mới biết đấy chị Vi. Hai người giỏi lắm! Hai người giỏi lắm!
Con bé lặp đi lặp lại, trong đôi mắt trong veo là cả một sự hỗn loạn, cứ như là có một cái gì đó đang sụp đổ. Bàn tay Minh Anh lạnh buốt nắm lấy tay nó, càng lúc càng lạnh, cái con người này sao mà lại tàn nhẫn tới thế?
Minh Anh kéo nó đi, hay dùng từ cho đúng là lôi xệch nó ra ngoài, cảm giác bị lợi dụng để làm tổn thương người khác khiến nó chưa lúc nào thấy giận dữ như lúc này.
- Buông ra! - Nó hét lên khiến Minh Anh cũng phải giật mình.
- ... - Đôi mắt anh cũng giận dữ không kém, nhìn thẳng nó.
- Anh đúng là đồ độc ác, sao anh lại có thể lôi tôi vào để làm cái chuyện độc ác đó cùng anh cơ chứ? - Nước mắt nó đột nhiên trào ra.
- ... - Anh vẫn im lặng.
- Anh có biết con bé thích anh tới mức nào không? Sao anh lại bóp nát mọi thứ một cách nhẫn tâm tới thế? Đã không thích nó thì đừng có quan tâm một cách giả dối như vậy chứ? Tôi không ác như anh, tôi không muốn làm đau người khác.
- Độc ác ư? - Minh Anh bật cười, nụ cười của ai nếu không phải quỷ dữ? - Em hãy suy nghĩ kĩ trước khi phát ngôn ra cái từ đó về tôi. Em tưởng mình cao thượng ah? Đừng nực cười như thế!
- ...
- Tàn nhẫn không phải độc ác, đối với Chi lại càng không, em xử sự quá giới hạn như thế là đủ rồi. Không hiểu chuyện thì hãy im lặng đi!
Cơn tức giận đã lên tới cùng cực rồi, nó thấy mình bị xúc phạm.
Bốp...
- Anh mới là người phải im lặng!
Bầu không khí lại trở về với sự tĩnh lặng, nó và anh nhìn nhau không ai nói nổi lời nào bởi cả hai đều đang giận dữ và cố gắng kìm nén nhưng có lẽ nó thua Minh Anh, nó không thể chịu được sự ngột ngạt này thêm một phút giây nào nữa. Vi quay lưng bước đi.
- Em muốn đi đâu?
- Không cần anh quan tâm.
Nó định bước tiếp nhưng...
- Cả hai đứa mày đều không được đi! - Một giọng nói ồm ồm vang lên, có chết nó cũng không thể quên được cái bộ mặt gớm ghiếc ấy, hắn vẫn chưa chết sao? Nỗi sợ hãi trong nó lại trỗi dậy, hai bàn tay run run...
- Mày là ai?
- Quên nhanh thế hả Minh Anh? Chính mày đã hại đại ca tao và suýt chút nữa thì khiến tao phải vào tù, thật may mắn là tao thoát và đợi được tới cái ngày này, cái ngày mà bọn tao sẽ xử lí mày - Hắn đưa mắt nhìn nó - và cả con bé láo xược này nữa.
- Bọn mày nghĩ là có thể à? - Anh cười khẩy kéo nó lại gần rồi nói nhỏ: - Em phải bám sát lấy tôi, đợi một lát nữa có cơ hội thì chạy thật nhanh, không được phép ngoái đầu lại, nhớ đấy.
Giờ nó mới thực sự thấy mình là một kẻ thừa thãi ngáng đường, đánh nhau với bọn chúng chưa xong Minh Anh còn phải lo cho nó. Vi bị xoay đi xoay lại như chonh chóng cho tới khi anh ấy hét lên với nó:
- Chạy! Nhanh lên!
Cắm đầu cắm cổ, guồng chân của nó lao đi với tốc độ nhanh nhất có thể.
- Bắt lấy con bé đó!
Tiếng bước chân dồn dập phía sau khiến nó bấn loạn và lại cố chạy nhanh hơn. Ít nhất nó cũng nhử được vài người như thế chắc anh ấy sẽ dễ đối phó. Sau khi luốn lách qua mấy con hẻm (nhờ chăm lượn phố với Trang nên thuộc đường) cuối cùng nó cũng cắt đuôi được bọn chúng. Ngồi thụp xuống, nó thở hổn hển. Liệu Minh Anh có sao không? Vi bắt đầu cảm thấy lo lắng, nó đứng ngồi không yên rồi chẳng biết lí trí đã mách bảo điều gì mà nó lại quay lại dù bản thân rất sợ hãi.
Nuốt cái ực, mười mấy người giờ chỉ còn một tên duy nhất. Khi Minh Anh hạ nốt tên đó, nó từ từ tiến lại.
- Đã bảo đi đi mà quay lại làm gì? - Anh nhìn nó khó hiểu.
- Tại... - Không!
Vi hét lên rồi chạy về phía Minh Anh, điều gì đã khiến nó lao người tới đó? Điều gì đã khiến nó đỡ mũi dao cho Minh Anh? Nó không biết, chỉ biết rằng trong khoảnh khắc ấy, như một phản xạ,...
- Vi...
Bế thốc nó lên, Minh Anh lòng nóng như lửa đốt, nhấn ga. Sao con bé lại cứu mình? Sao lại có thứ người ngốc như thế?
Chương 5: Vị khách bất ngờ
Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi Vi, nó lại ở bệnh viện, kể từ ngày ra Hà Nội tới giờ nó có duyên với cái nơi này ghê gớm. Nhìn xuống cạnh tay nó, Minh Anh đang ngủ, hàng mi dài cong vút, cặp mắt nhắm nghiền. Nó im lặng ngắm nhìn rồi chợt tim đập nhanh, thình thịch, thình thịch,... cứ ngỡ lớn tới nỗi ai cũng có thể nghe thấy, đưa tay lên ôm ngực, nó cầu nguyện cho thứ âm thanh kì cục này nhỏ lại.
- Em đang làm gì vậy? - Minh Anh nhìn đăm đăm vào cái hành động ôm ngực khó hiểu của nó.
-... - Mặt Vi ửng lên, nó chẳng biết nói dối thế nào cho hợp lí, chẳng lẽ lại nói tuột ra tất cả những gì nó đang nghĩ -> Hix như thế thì xấu hổ chết mất.
- Hay em bị đau? - Thấy anh đột nhiên dịu dàng nó có vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn lại im lặng.
- ...
- Em có phải bị câm đâu mà tôi hỏi nãy giờ không chịu trả lời câu nào vậy?
- Dường như bức xúc không chịu được nữa Minh Anh nhăn mặt
- Gì mà anh hét bệnh nhân dữ vậy? Em đang bị thương mà.
- Thế vết thương đó là do tôi chắc?
- Không phải đỡ cho anh thì em đâu có như thế này! - Nó ấm ức vặc lại, anh ấy đang lảm nhảm cái gì thế nhỉ?
- Từ khi cha sinh mẹ đẻ tới giờ tôi chưa thấy ai ngốc một cách tàn bạo vô nhân đạo như em. Bảo là chạy đi, khi thoát rồi thì phải gọi người tới cứu tôi, chứ em lọ mọ tới đó làm gì không biết?
Nếu có thể thì nó cũng muốn cốc đầu mình một phát, sao khi ấy lại không nghĩ ra cái điều tối đơn giản ấy nhỉ?
- Hi, Vi. Cậu thấy thế nào rồi?
Trang xách theo vô số túi đồ vào rồi đặt hết tất cả lên bàn, mỉm cười nhìn nó xong liền quay qua lườm anh trai mình một cái đầy ẩn ý.
- Anh đi gọi bác sĩ...
Khi chỉ còn hai đứa trong phòng cô bạn thân cứ nhìn nó tủm tỉm cười:
- Tớ bị thương cậu vui vậy sao?
- Không mà...
- Cớ gì cậu cứ cười hoài thế hả?
- Vi này.
- Gì?
- Vì sao cậu lại cứu anh tớ vậy?
- Không biết nữa...
Vừa gọt táo Trang vừa tiếp tục câu hỏi đầy ẩn ý của mình:
- Chưa bao giờ tớ thấy anh tớ lo lắng cho ai như với cậu?
- Thì tớ đỡ hộ anh ấy nên tất nhiên anh ấy phải lo lắng cho tớ rồi - Nó trả lời tỉnh bơ (Đầu óc cấu tạo đơn giản tới thế là cùng. Bó tay )
- Không phải thế...
Trang không muốn nói thẳng ra nó đã ngạc nhiên như thế nào khi thấy anh trai mình trút giận lên cái tên dám lớn gan đâm Vi, hắn sống nhưng không bằng chết.
- Ý cậu là gì thế?
- Thôi, không có gì...
Lúc Minh Anh vừa vào phòng, Trang nói cần ra ngoài. Chỉ còn nó, anh và bát cháo, dù gì cũng không thể để bệnh nhân tự ăn được thế nên anh Minh Anh đút cho nó. Chẳng biết hậu đậu thế nào nó khua tay làm rơi thìa cháo trên tay Minh Anh.
Anh chẳng nói gì, chỉ lặng lặng xắn ống áo lên, lau vết cháo dây lên tay.
Một vệt bỏng dài kéo từ bắp tay xuống cánh tay, nó phải đưa tay lên ôm lấy miệng.Minh Anh nhanh chóng kéo ống áo xuống, nhìn nó với ý " đừng nhìn nữa ".
Trong một thoáng, nó đã tự hỏi: Lúc anh cứu nó có cảm thấy như những gì khi nó đỡ mũi dao cho anh không? Nó không thể lí giải cảm xúc của mình là gì? Và nó cũng không tài nào hiểu nổi con người anh...
"Anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em
Anh không giấu em một điều gì
Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh" - Tago
*...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: