"Năm đó học đàn chỉ muốn làm bà ngoại vui lòng, về sau bà mất rồi, anh cũng không có hứng."
"Bà ngoại anh rất thích âm nhạc?"
"Ừ, bà là giáo viên nhạc, biết sử dụng rất nhiều nhạc cụ. Không phải em đã từng học đàn tranh sao? Cũng đều bỏ cuộc rồi đấy thôi."
"Năm đó ông nội tặng em một cây đàn tranh, nói đợi đến sinh nhật ông, muốn nghe em gảy bài Xuân giang hoa nguyệt dạ, đây là khúc nhạc yêu thích của ông. Em đã rất cố gắng học, chỉ tập đúng khúc nhạc này, nhưng chưa đến sinh nhật thì ông đã qua đời."
Căn phòng bỗng rơi vào im lặng, không ai nói gì. Lát sau Thẩm An Nhược mới lên tiếng: "Trình Thiếu Thần, anh chơi một đoạn nhạc đi, chiếc piano này sắp hỏng đến nơi rồi."
"Anh không có hứng."
"Thật nhỏ nhen kênh kiệu."
"Thôi được rồi, em thích nghe đoạn nào?"
"Somewhere in time."
Trình Thiếu Thần khựng lại một giây: "Đổi bài khác đi."
"Không chơi cũng được, em xuống nấu cơm đây."
Lúc hai người dùng bữa, tivi trong phòng khách vẫn đang bật, đúng lúc chuyển sang bản tin xã hội, những chuyện vụn vặt như hạt vừng không đáng cho người khác biết giờ lại được lên tivi, biến thành trò cười cho tất cả người dân thành phố: một người đàn ông bỏ vợ, một người phụ nữ ngàn dặm đi tìm chồng, bị lừa tình trên mạng, vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng... Giọng nói không chút truyền cảm của phát thanh viên cùng những tiếng khóc nức nở của nhân vật chính trong câu chuyện không ngừng vang lên.
"Chuyển kênh đi, phiền chết mất." Trình Thiếu Thần nói. Từ trước đến giờ anh chỉ xem CCTV, ghét cay ghét đắng những
Chương trình kiểu này.
Lúc đó tivi đang chiếu bản tin dài kì người thật việc thật, một người đàn ông cùng mối tình đầu nối lại tình xưa, người vợ hiện tại đem con đến công ty chồng làm ầm lên, nhất quyết đòi tìm cách giải quyết, đã phát đến tập thứ ba, người đàn ông này chỉ muốn ly hôn, người vợ nằng nặc đòi tự sát. Thẩm An Nhược luôn nghi ngờ
Chương trình bản tin kiểu này có sự sắp đặt kịch bản trước rồi, hoặc nếu không phải nhân vật chính của câu chuyện phản ứng quá kém trước ống kính, cô còn tưởng rằng đây là một bộ phim dài tập.
"Năm đó không thử cố gắng mà sống với nhau, bây giờ lại làm ầm lên, khiến cho bao nhiêu người đau khổ." Thẩm An Nhược thở dài.
"Cô nàng ngốc ở phòng em giờ sao rồi?"
"Đã đi làm lại rồi."
"Vẫn còn trẻ mà, còn nhiều thời gian, cứ ngốc nghếch cũng được."
"Sao anh chẳng thể đồng cảm với em ấy nhỉ? Người ta đã động chạm gì đến anh nào?"
"Lúc cô ấy gặp chuyện, ngày nào em chẳng thái độ với anh, thế chả phải đụng đến anh sao?"
Thẩm An Nhược giễu cợt: "Em đâu chỉ nhằm vào một mình anh, là vì em thấy tất cả đàn ông trên đời, hơn một nửa đều là đồ khốn cả."
Trình Thiếu Thần trợn mắt lên nhìn cô: "Thẩm An Nhược, càng ngày anh càng không thể hiểu nổi cách nghĩ của em. Có chuyện gì em cứ nói thẳng ra đi, sao cứ nói một nửa rồi thôi hoặc nói câu nào cũng lấp lửng muốn hiểu sao thì hiểu thế? Anh đã nói với em rồi, em đem lối tư duy công việc ấy về nhà thì thật đúng là ngốc hết thuốc chữa, lẽ nào em không thấy mệt sao? Em thích nói chuyện với anh theo kiểu đó lắm à?"
Thẩm An Nhược trân trân nhìn anh một lúc, xét về tài ăn nói, cô vốn không phải đối thủ của anh, nhưng như tình hình bây giờ, đâm lao thì phải theo lao thôi. Cô chỉ nhẹ nhàng hỏi bâng quơ: "Người bạn bị nạn của anh khỏe rồi chứ?"
Đến lượt Trình Thiếu Thần giễu cợt: "Anh lại cứ nghĩ em suốt đời không biết để bụng cơ đấy."
"Chuyện này không liên quan đến em. Em chỉ tò mò thôi, chẳng biết tuyệt vọng đến mức nào mà có thể khiến một cô gái quyên sinh, có điều hình như cũng thành công rồi."
"Không phải như em nghĩ đâu."
"Làm sao anh biết được em đang nghĩ gì?"
"Cô ấy chỉ là một người bạn, và là con gái, có vậy thôi. Những chuyện còn lại, Thẩm An Nhược em biết ít đi một chút sẽ tốt hơn."
"Được thôi, chuyện của anh em không có hứng." Thẩm An Nhược mặc kệ anh, cúi xuống ăn cơm tiếp.
"Thẩm An Nhược, anh nói với em lần nữa, không phải như em tưởng tượng đâu. Còn nữa, em đừng vui buồn thất thường như thế, chúng ta có thể không vì một người chẳng liên quan mà cãi nhau nữa được không?"
Cụm từ 'người không liên quan' được anh nói ra một cách hời hợt đã kích động Thẩm An Nhược. Cô cười nhạt: "Người không liên quan? Trình Thiếu Thần, em thật không thể hiểu nổi cách nghĩ của anh. Người bạn học từ bé đến lớn của anh, có duyên với nhau từ trong nước ra nước ngoài, có khi còn thân thiết hơn cả Tịnh Nhã. Vì cô ấy, anh sẵn sang đánh nhau với người anh trai anh vô vùng tôn trọng, căng thẳng cả với bố đẻ, đó cũng là lý do khiến cô ấy sợ hãi. Mùng Một Tết, anh cùng cô ấy đi ngắm tuyết đến mức bị cảm, rồi còn ở lại bệnh viện trông cô ấy đến tận khi trời sáng. Mấy chuyện này em đều có thể lý giải, bạn cũ cũng được, mối tình đầu cũng xong, đều là có tình cảm mà. Vậy sao bây giờ anh lại nói cô ấy là người không liên quan? Vừa nãy em nói không sai chứ, đàn ông nếu như đã vô tình thì đúng là đáng sợ vô cùng."
Trình Thiếu Thần bị cô chặn họng làm nửa ngày không nói được câu nào, mãi lâu sau mới từ tốn nói: "Thẩm An Nhược, rốt cuộc anh đã hiểu một chuyện, thì ra không phải em ghen mà là bất bình thay người khác. Sao thế? Em định làm thánh nữ, muốn trói anh lại làm lễ vật lấy lòng sao?"
Thẩm An Nhược buông đũa xuống, đứng lên định đi. Trình Thiếu Thần nhàn nhạt nói tiếp: "Em đừng đi, anh chưa nói xong đâu. Vừa rồi em nói đến mối tình đầu thì anh cũng nói thật luôn, anh đúng là kiểu người chẳng bao giờ lưu luyến chuyện tình cảm hệt như em nói, mối tình đầu của anh, cô ấy tên là gì, trông ra làm sao, bây giờ anh thực sự chẳng nhớ nổi. Em thì ngược lại, lúc nào cũng hoài niệm, đến cả một hành vi vô tình cũng không quên được, là bởi từ trước đến giờ em lúc nào cũng nhớ phải không? Bây giờ em đang cảm thấy tiếc nuối lắm đúng không?"
Thật không thể chịu nổi thêm một câu nào nữa, Thẩm An Nhược miễn cưỡng thu dọn bát đũa, thay quần áo rồi mở cửa bỏ đi.
"Muộn thế này rồi em định đi đâu?" Trình Thiếu Thần ở phía sau lạnh lùng hỏi.
"Trong phòng ngột ngạt quá, em ra ngoài hít thở không khí."
Cách tiểu khu yên tĩnh không xa là một khu thương mại hết sức sầm uất. Cô không đi xe, bước chân một cách vô định, đến cửa hàng quần áo thì thử mấy bộ, đến một cửa hàng sữa chua thì ăn một cốc thật to, cuối cùng ghé qua một quán cà phê. Khi nãy đã nôn một trận, thực ra vẫn chưa no, vì thế gọi thêm một suất cơm thịt bò sốt tiêu đen, đã rất lâu rồi cô không ăn món cay như vậy.
Dạ dày được lấp đầy, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn, nhìn đồng hồ đã mười một giờ bèn quay trở về. Dạo này cô ít đi bộ, đế giày cũng hơi cao, lúc đi quên không thay giày nên giờ chân vô cùng đau nhức, trong lòng thấy hơi hối hận, tại sao hai người cãi nhau mà một mình cô phải chịu khổ, không chịu thua cũng không được.
Lúc về nhà, Trình Thiếu Thần vẫn chưa ngủ, tivi trong phòng khách vẫn bật, anh ngồi trên sofa trước tivi đọc tạp chí, thấy cô về anh không thèm ngẩng đầu lên. Cô cũng xem như không nhìn thấy anh, tắm xong liền đi ngủ, trong lúc mơ màng có cảm giác anh nằm xuống cạnh mình. Cô xoay người lại, nằm sát ra mép giường, quay lưng về phía anh rồi chìm vào giấc ngủ....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: